Yêu nghiệt – Chương 3


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Tinh Vũ / Beta: Bạch Dược

Chương 3. Cùng người thuyết ngôn

Cơ Vô Ảnh sau giấc ngủ tỉnh lại, phát hiện bản thân nửa trên xích lõa đến gần tiết khố, huyệt Lao Cung, huyệt Nội Quan, huyệt Thái Khê, huyệt Túc Tam đều cắm đầy ngân châm, Hướng Thiên Nam ngồi đó cách giường không xa.

Cơ Vô Ảnh khẽ nhúc nhích phát ra tiếng động khiến Hướng Thiên Nam chú ý. Hắn thu hồi chân khí đang lưu động trong cơ thể rồi đứng dậy bước tới giường, cúi đầu nhìn y: “Cung chủ, tỉnh? Người không nên cử động nếu không sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả châm cứu trị liệu.”

Cơ Vô Ảnh vừa muốn đứng dậy nghe Hướng Thiên Nam nói vậy thân thể chợt cứng đờ, nhíu mày nhìn hắn: “Đây là có chuyện gì?”

Hướng Thiên Nam thong dong đáp: “Cung chủ luyện công nóng vội, làm cho chân khí hao hụt, nội lực trong cơ thể xói mòn, mặc dù đã ngăn chặn tà khí trong cơ thể nhưng vẫn khiến cơ thể bị tổn thương, vậy nên thuộc hạ liền vì cung chủ thi châm, kích thích huyệt vị để chữa thương.”

Cơ Vô Ảnh Nheo lại mắt phượng, thật dài “nga~” một tiếng, “Thiên Nam năm gần đây say mê y thuật, thì ra là chuẩn bị cho ta. Ta đối với y thuật cũng có biết một phần, hiện tại cùng ngươi nói, ngươi nghe một chút xem ta nói có đúng không.”

Hướng Thiên Nam gật đầu.

“Huyệt Lao Cung, biệt danh Quỷ lộ, tập trung giữa lòng bàn tay, kích thích huyệt này có thể thông tâm, giải trừ phiền lòng; huyệt Nội Quan biệt danh Âm Duy, tập trung ở ngực, kích thích huyệt này có thể khai thông nghịch khí trước ngực; huyệt Túc Tam lý, Quỷ Tà, kích thích huyệt vị có thể kinh thông khí huyết, phù chính bồi nguyên; mà huyệt Thái Khê… biệt danh Lữ Tế, là nơi tập trung kinh khí mạnh nhất của kinh thận, huyệt này có thể độ nhân (cứu người), công dụng chủ yếu thanh nhiệt, kiện gân cốt, tráng dương.” Nói đến đây, Cơ Vô Ảnh khóe miệng hiện lên một tia cười xấu xa: “Mấy huyệt trước ta còn có thể lý giải, không biết Thiên Nam châm huyệt Thái Khê của ta để làm gì nha?”

Hướng Thiên Nam lớn lên cùng Cơ Vô Ảnh, mặc dù hơn y vài tuổi nhưng lại không giống y thích ngả ngớn trêu đùa mọi người, từ lâu đối với bộ dạng tà mị của y mà nhìn như không thấy, lạnh nhạt nói: “Cung chủ nói biết về một phần y thuật đúng là chính xác, nhưng thuộc hạ cần bổ sung một chút, huyệt Thái Khê có thể xem được là huyệt sống hay chết, bệnh nặng hay sau khi trọng thương từ ham muốn có thể biết được khí mạnh hay yếu, sinh mệnh sống chết tất có thể biết ở huyệt này mà ra.”

Cơ Vô Ảnh đùa giỡn không có kết quả vẫn không cam lòng, mị nhãn lay chuyển về bên hông Hướng Thiên Nam: “Vô luận là có tác dụng như thế nào, bổ thận tráng dương, thắt lưng dẻo dai đều là chuyện không thể tranh cãi, Hướng hộ pháp đây diệu thủ hồi xuân (aka bàn tay vàng), thiên hạ mĩ nam đều quy thuận dưới trướng ta ha ha.”

Hướng Thiên Nam đỡ trán thở dài, nhẹ giọng nỉ non: “Cung chủ… thắt lưng dẻo dai quả thực tốt, tráng dương thì… không cần phải…”

“Ngươi nói cái gì?” Cơ Vô Ảnh thu hồi ý cười, xụ mặt liếc hắn.

Hướng Thiên Nam ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: “Thuộc hạ nói, cung chủ đã mê man 5 ngày, chẳng lẽ không thấy đói bụng sao?”

Nghe hắn nhắc đến, Cơ Vô Ảnh mới phát giác bụng đã đói tới mức kêu vang: “Ta muốn ăn chúc mề gà hầm kỉ tử*.”

Hướng Thiên Nam gật đầu, xoay người định rời đi, Cơ Vô Ảnh liền bổ sung nói: “Không cần kỉ tử.”

“Cung chủ không cần bổ thận ích tinh?” Hướng Thiên Nam khóe mắt mang ý cười hỏi.

Cơ Vô Ảnh hừ nói: “Tinh tự tràn đầy, không cần thêm rắc rối.”

Hướng Thiên Nam khóe miệng run rẩy hai cái: “Cung chủ ý đồ bá nghiệp lớn chưa thành, vẫn là cẩn thận bảo dưỡng sức khỏe tốt hơn.”

Ý  đồ bá nghiệp? Nếu không gặp người kia, kiếp trước bản thân đã sớm xưng bá võ lâm, mỹ nhân thành đàn, đường làm quan rộng mở.

Trải qua năm ngày ngủ say, trong mộng truyện cũ trước kia từng cái lướt qua. Cơ Vô Ảnh hiểu được chính mình thực sự đã chết rồi, chỉ là nghĩ đến Lý Thiên Dận, tâm lại ẩn ẩn đau, nhưng chết rồi sống lại, tựa như một kiếp luân hồi, loại tình cảm cho đến chết vẫn không thay đổi đó hiện đã chết lặng. Kiếp trước vì yêu nên hồ đồ, thà rằng để mất chính mình cùng tính mạng người trong cung cũng muốn thành toàn cho danh khí và đạo nghĩa của người nọ. Hiện tại nghĩ tới thực buồn cười. Một đời này tuyệt không thể lần nữa vì tình yêu mà làm tâm phải vướng bận.

Bổn cung chủ phong lưu phóng khoáng, diện mạo hiên ngang, thần công luyện thành liền vô địch thiên hạ, Lý Thiên Dận kia tính là cái gì? Hoa Sơn tính cái gì? Một ngày nào đó Hoa Sơn sẽ bị bổn cung chủ giẫm nát dưới chân. Lý Thiên Dận… chờ ôm đùi bổn cung mà khóc hết nước mắt đi!

“Cung chủ… cung chủ?” Hướng Thiên Nam một tay bưng chúc nóng, một tay xoa trán bóng loáng của Cơ Vô Ảnh, thần sắc lo lắng.

Hướng Thiên Nam vừa mới bưng chúc vào phòng, chợt nghe tiếng cười xót xa của Cơ Vô Ảnh, bước vào phòng chỉ thấy y hai mắt khép hờ, trên mặt tràn đầy biểu tình tính kế cùng  ý xấu, từ sau khi y bị thương tỉnh lại, Hướng Thiên Nam có cảm giác y có gì đó không đúng, nhưng không biết là không đúng chỗ nào, càng không biết làm sao cho ổn, Hướng Thiên Nam cũng nói không nên lời.

Cơ Vô Ảnh đột nhiên trợn mắt, một đôi ngươi đen lấp lánh hiện ra.  Hướng Thiên Nam bị ánh mắt rực rỡ của y làm cho khiếp sợ, hai tay bưng chúc run lên, hai khỏa kỉ tử nhất thời rơi lên ngực tuyết trắng của Cơ Vô Ảnh.

Một hơi hút khí vang lên, ngực Cơ Vô Ảnh chấn động hai cái, cắn răng nói: “Hướng hộ pháp đây là chiếu cố bổn cung đến mệt mỏi? ngay cả khí lực bưng chúc đều không còn?”

Hướng Thiên Nam tự biết mình phạm sai lầm, không nhiều lời vội xoay người nhặt khỏa kỉ tử trên ngực y, nhân tiện nhu nhu rồi thổi thổi nơi kỉ tử nóng lưu lại hồng ngân, lúc này lại xảy ra dị tượng. Hai khỏa tiểu hạt đậu trước ngực Cơ Vô Ảnh vậy mà lại chậm rãi đứng thẳng, hai khỏa phần hồng tựa như nụ hoa kiều diễm nở rộ.

Hướng Thiên Nam ngẩn ra trong chốc lát liền dời tầm mắt đi, nắm tay để ở trước miệng ho khan mọt tiếng, đem bát đặt trên bàn, chìa tay rút ra ngân châm trên người Cơ Vô Ảnh.

“Ta đẹp không? Cơ Vô Ảnh như cười như không nhìn Hướng Thiên Nam đang chuyên chú lấy châm, ngón tay thon dài vì động tác mà di chuyển qua lại.

Hướng Thiên Nam ra vẻ bĩnh tĩnh, vừa rút châm vừa nói: “Cung chủ cũng biết giang hồ gần đây đang tuyển chọn thập mỹ đi?”

Cơ Vô Ảnh trong lòng cười thầm, ta so với ngươi sống lâu hơn năm năm, trong chốn giang hồ việc nào lại không biết? Cái gọi là võ lâm thập mỹ bảng cũng giống như thập đại danh kiếm bảng, từng môn phái tự đề cử vài người tài mạo về nhiều mặt, sau đó để võ lâm công chúng bỏ phiếu, người nào nhiều phiếu nhất liền đứng đầu bảng, rồi cứ vậy kết quả cuối cùng sẽ được công bố ở đại hội võ lâm, nhưng năm năm trước chính mình bế quan nên không biết việc này, bây giờ Cơ Vô Ảnh chỉ có thể lắc đầu.

Hướng Thiên Nam lặp lại quy tắc tuyển mỹ một lần nữa sau đó nhìn thật sâu vào Cơ Vô Ảnh: “Cung chủ nhan như thuấn hoa, thần bí khó lường, bội kiếm Huyết Ảnh rời vỏ như lưu tinh rực rỡ, mặc dù ít đặt chân vào giang hồ, phàm là người gặp qua hình dáng của người đều bị kinh hách như tiên ma hiện thế, từ đó về sau liền có truyền thuyết về cung chủ. Võ lâm thập mỹ, cung chủ danh tiếng rất cao.”

“Nga?” Cơ Vô Ảnh ra vẻ kinh ngạc: “Thì ra ta ở trong giang hồ có nhiều người ngưỡng mộ như vậy, như vậy xem ra ta cần phải gia tăng luyện công, sớm ngày ra giang hồ một chút để gỡ bỏ tương tư của nhóm người ngưỡng mộ.”

Hướng Thiên Nam lắc đầu cười cười, bổ sung nói: “Vẻ đẹp của cung chủ, đẹp ở tà mị, người ngưỡng mộ cung chủ đa số là tà đạo giáo phái, người trong chính đạo sợ rằng đối cung chủ vô cảm.”

Nhắc tới chính đạo, Cơ Vô Ảnh lập tức nghĩ đến thất đại môn phái liền không khỏi cười nhạt: “Cái gì chính đạo? Cái vẻ đạo mạo này là xây dựng danh hào chính nghĩa, làm một chút việc giết người diệt môn? Còn có danh mĩ miều gì mà diệt thế tực tà ác, đó là chính đạo ư? Thất Sát Cung chúng ta ở ẩn trăm năm, cùng đời vô tranh, chỉ hiềm nhân lúc giáo phái ban đầu dính líu đến chuyện xấu, liền như vậy nhiều thế hệ sau đều phải mang trên lưng là tà giáo ô danh?”

Hướng Thiên Nam đưa chúc đến tay Cơ Vô Ảnh, bất đắc dĩ nói: “Việc trong chốn võ lâm không đơn giản như cung chủ tưởng tượng, cái gọi là chuyện tốt vô môn, chuyện xấu truyền kì trăm dặm, đệ nhất cung chủ hồi đó tính cách bạo ngược, lại tu luyện xương khô tà công, quả thực là tai họa của võ lâm, hắn làm hình tượng máu tanh này khắc vào lòng người, cho dù sau này các cung chủ kế nhiệm có tâm hướng thiện cũng bị võ lâm các phái xa lánh công kích, lòng có dư nhưng lực không đủ, Thất Sát Cung đã định trước lưng đeo tà giáo thiên cổ ác danh.”

“Kẻ xấu vô tội, người tốt thì có tội!” Cơ Vô Ảnh tỏ ý không phục.

Hướng Thiên Nam lại nói: “Kỳ thực cái gọi là danh môn chính phái, đơn giản là bọn họ tổ sư quang sáng lập từng là hạo nhiên chính khí, trải dần theo bị danh lợi làm cho hao mòn gần như không còn. Các đại môn phái bên trong vì tranh địa vị cao thấp, ác đấu vẫn không ngừng, nhân gian chính đạo đã không còn.”

Cơ Vô Ảnh phi thường đồng ý với nhận định này của Hướng Thiên Nam, cầm tay hắn nói: “Thiên nam lời này rất hợp lòng ta, đợi đến ngày ta thần công đại thành liền cho những thứ gọi là danh môn chính phái mở mắt mà nhìn ai mới là người có khả năng nhất thống giang hồ.”

“Cung chủ, người… muốn nhất thống giang hồ?” Hướng Thiên Nam kinh ngạc mà nhìn y, không thể tin những gì mình vừa nghe thấy.

“Ta phải vì chính mình định ra mục tiêu mới có thể toàn tâm toàn ý tu luyện thần công. Mặc dù cuối cùng tuy khó có thể theo ý nguyện, ít nhất cũng phải làm cho Thất Sát Cung nổi danh thiên hạ!” Cơ Vô Ảnh vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt sáng ngời, bên trong như ẩn chứa vô số ánh sao.

Cơ Vô Ảnh biểu tình bình tĩnh làm Hướng Thiên Nam lo lắng, không biết vì sao sau khi cung chủ bị thương giống như thay đổi tính cách chứ không phải tẩu hỏa nhập ma, tổn thương tâm trí đi? Hướng Thiên Nam ngây ngốc xem xét một hồi, thở dài một tiếng, chuyển cầm tay Cơ Vô Ảnh thấm thía nói: “Thuộc hạ để cung chủ luyện thần công không phải vì muốn Thất Sát Cung nổi danh mà muốn cung chủ có năng lực tự bảo vệ mình, hiện tại giang hồ hỗn loạn không  ngừng, chính tà lưỡng đạo giằng co đã lâu, Thất Sát Cung mặc dù đã ở ẩn nhưng vẫn bị gán chiêu bài tà ác. Cung chủ lúc đương tuổi thiếu niên vẫn còn khờ dại, lại đối với giang hồ đầy khao khát, nếu không có võ nghệ cao cường hộ thân, khi xuất cốc phúc họa khó lường, thuộc hạ thực sự lo lắng.”

Cơ Vô Ảnh gật đầu: “Ta hiểu nỗi khổ tâm của ngươi.”

Năm năm trước Cơ Vô Ảnh mới mười bảy tuổi, còn trẻ không biết gì, suốt ngày ở trong cốc, không rành thế sự, ngoại trừ học thơ viết chữ cũng là luyện công.

Nhưng khi tu luyện Thất Sát Thàn Công cần nội lực hùng hậu phụ trợ nên tuyệt đối không thể phân tâm, quá trình buồn tẻ lâu dài khiến Cơ Vô Ảnh thực chán ghét, hễ có cơ hội liền trốn, lòng dạ nào mà chuyên tâm. So với Thất Sát Thần Công, Huyết Ảnh kiếm lại mang theo chút đùa giỡn, kiếm chiêu hoa lệ, có thể đả thương người mà không thấy chiêu, đây cũng  là thứ mà Cơ Vô Ảnh yêu thích nhất, thường xuyên lấy cớ muốn luyện kiếm mà trốn tránh luyện công, kiếm thuật bởi thế lại tăng mạnh và đạt tới đỉnh, bất quá kiếm thuật tinh diệu lại không có nội lực thâm hậu chống đỡ thì cũng chỉ được cái hào nhoáng bên ngoài, bởi vậy Cơ Vô Ảnh vẫn luôn bị Hướng Thiên Nam ép học cách tụ khí ngưng thần.

Thất Sát Cung có sáng tạo ra một loại phương pháp tụ khí nhanh rất đặc biệt, không cần phải đứng quá lâu,chỉ cần ngồi thiền tựa theo ý thức, phối hợp với cách hô hấp riêng liền đạt tới ‘chân khí xâm nhập xương tủy, khí công vĩnh viễn không giảm’ hiệu quả thần kì. Mỗi ngày tụ khí nửa ngày, thuận theo một vòng thông suốt thì toàn thân tràn đầy chân khí, có thể làm nội công từng ngày tăng thêm rõ rệt. Khi Cơ Vô Ảnh tu vi chưa đủ đã nông nổi tu luyện Thất Sát Thần Công tầng ba làm kinh mạch nghịch lưu, thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma, nếu không phải Hướng Thiên Nam nghe tiếng động đúng lúc kịp tới vận công áp chế thì Cơ Vô Ảnh sớm đã phát điên.

Cơ Vô Ảnh sau khi bị thương, chân khí trong cơ thể bị xói mòn, mạch trở nên hỗn loạn, thân thể hư nhược, dễ bị âm khí xâm nhập, nên mới khiến hồn phách năm năm sau vô tình mà có thể sống lại. Cơ Vô Ảnh âm thầm cảm thấy may mắn, nếu không phải ông trời cho ta cơ hội được sống lại, liệu chăng chỉ có thể mang theo tiếc nuối đến địa phủ.

“Cung chủ…” Hướng Thiên Nam thấy Cơ Vô Ảnh như lại đi vào cõi thần tiên vội lấy tay sờ lên trán y: “Sau khi tính lại có cảm thấy thân thể điểm bất thường nào không?”

Cơ Vô Ảnh phục hồi lại tinh thần, lắc đầu: “Trọc khí đã tiêu tan, ta chỉ là cảm thấy mệt  mỏi.”

“Cung chủ đại thương mới lành, thân thể mệt mỏi là chuyện bình thường, nhưng thuộc hạ thấy cung chủ gần đây thường xuyên thất thần, đây liệu có phải là nội lực phản phệ khiến thần trí mơ hồ?”

Hướng Thiên Nam nhất định vì y suýt tẩu hỏa nhập ma nên mới hỏi vậy, Cơ Vô Ảnh định đem chuyện chết đi sống lại nói với hắn nhưng nghĩ lại, chuyện kì lạ này sợ nói ra không ai tin, vì thế để Hướng Thiên Nam không lo lắng, Cơ Vô Ảnh thu liễm giấu đi tâm trạng, đổi lại là dáng vẻ tà mị ban đầu, bưng bát chúc dùng muỗng quấy vài vòng: “Ta đang suy nghĩ năm ngày sau Lung Nguyệt tỷ tỷ đại hôn, không biết nên tặng lễ vật gì.”

Năm năm trước như lời Hướng Thiên Nam nói, tặng hai xe gấm vóc, trà Long Tĩnh, mười cân mao phong (lông vũ…) Hoàng Sơn, 2 vò rượu hoa quả, một đôi ngọc uyên ương, mấy thứ này trong hỷ sự rất thích hợp.

Hướng Thiên Nam quả nhiên nói: “Thuộc hạ nghĩ, vàng bạc dung tục Lung Nguyệt giáo chủ không hẳn đã thích, nữ tử đều thích ăn diện, tặng chút gấm vóc hàng dệt làm xiêm y, trà có thể trữ thần tĩnh khí, rượu có thể bổ dưỡng nhan sắc, cho thêm 1 đôi uyên ương ngọc để hợp tình hình…”

Cơ Vô Ảnh không khỏi bật cười: “Thiên Nam chớ quên bản thân là Thất Sát Cung hộ pháp, chúng ta trong giang hồ được mang danh tà ma ngoại đạo, ta giáo tặng lễ vật há có thể giống người thường tặng được sao?”

Hướng Thiên Nam nhất thời nghẹn họng: “Vậy… thỉnh ý của cung chủ?”

“Ta đang nghĩ, phần lễ vật này nhất định sẽ làm tất cả đều khiếp sợ.”

===

(*) Kỉ tử (cẩu kỷ): có tác dụng bổ tinh khí, bổ suy nhược làm cho người xinh tươi hồng hào, sáng rõ tai mắt, yên thần định chí sống lâu, làm cứng mạnh gân xương, sống dai lâu già, trừ phòng phong bệnh bổ hư lao, ích tinh khí (theo thaythuoccuaban)

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s