Yêu nghiệt – Chương 4


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Tinh Vũ / Beta: Bạch Dược

Chương 4. Kinh diễm vô song

Đêm Thất Tịch, ngày đại hôn của Bái Nguyệt Giáo giáo chủ Lung Nguyệt.

Bái Nguyệt Giáo ngọn nguồn đến từ Miêu Cương, thờ phụng nguyệt thần, giáo chúng đều là nữ tử. Năm mươi năm trước, Miêu Cương đại hạn, Bái Nguyệt Giáo buộc phải di chuyển về phía tây nam Trung Nguyên trong rừng Mê Vụ (sương mù) mà thâm nhập. Các nàng am hiểu y thuật, trong giáo thần dược vô số, trong chốn võ lâm hễ là người trọng thương không thể cứu chữa đều đến cầu thảo dược chữa trị. Có thể có được thần dược cứu tính mạng đều phải xem tâm tình giáo chủ như thế nào, tâm tình tốt, không chỉ nhận được linh dược kéo dài tính mạng mà còn được tặng một đan dược quý, dùng xong bách độc bất xâm; nếu tâm tình không tốt, linh thần thảo dược đều không có, ngược lại còn có thể bị hạ cổ thôn phệ linh hồn.

Người trong giang hồ đối Bái Nguyệt Cung vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi, không ít người sau lưng mắng các nàng là yêu nữ.

Nhưng vô luận thế nào, yêu nghiệt vẫn xuất hiện liên tục nhất định đều là động tiên. Bởi vậy Lung Nguyệt giáo chủ lần này đại hôn, rừng Mê Vụ đều kín hết chỗ, tình huống xưa nay chưa từng có.

Các cây cối ngay thẳng được treo dải lụa đỏ, những cây nến rực rỡ nhiều không đếm xuể như sao trời rơi xuống. Lung Nguyệt giáo chủ mặc trên người y phục đỏ thẫm, má ngưng tân lệ, mũi nị nga chi (… giữ nguyên hiện trường…), dung nhan kiều diễm thanh cao, dáng vẻ tĩnh lặng an nhàn cùng tân lang đứng trước đại điện được mọi người chúc mừng.

Những người tiến đến chúc mừng chuẩn bị hậu lễ đều muốn lưu lại ấn tượng trong lòng Lung Nguyệt giáo chủ để về sau dễ dàng tạo mối thuận lợi. Trong nháy mắt tại nơi đặt lễ vật, đủ loại lễ vật đã chất chồng như núi, Lung Nguyệt chỉ lo đón tiếp tân khách, những hạ kễ này ngay đến cả liếc mắt cũng lười.

Đợi khi tràng điện đã kín hết chỗ, một đạo âm thanh du dương trầm bổng từ trên trời đột nhiên vang lên chấn động cả cây cối xung quanh: “Thất Sát Cung Cơ Vô Ảnh đến chúc mừng Lung Nguyệt giáo chủ tân hôn.”

Lung Nguyệt nghe thấy cách không truyền âm này liền đưa mắt xuyên qua rừng người, ánh mắt dừng lại tại phía sâu trong rừng rậm sương trắng bao phủ.

Chỗ kia là đường tắt để tiến vào rừng Mê Vụ, người biết đến rất ít, chính mình lúc trước mang Cơ Vô Ảnh đi qua, không nghĩ tới hôm nay y thế lại đi bằng đường này. Thiếu niên này, tính tình thích làm biếng cùng bản tính ưa ra vẻ huyền bí vẫn là không thay đổi.

Khóe miệng Lung Nguyệt cong lên, chờ đợi hiện thân.

Đợi một lát vẫn là yên tĩnh không thấy gì, Lung Nguyệt lên tiếng nói: “Cung chủ mau ra đây đi, nếu làm trễ giờ lành thì nhóm trùng cổ của ta sẽ không bằng lòng đâu.”

Trong sương mù truyền đến một tiếng cười khẽ, tiếp theo một đạo cường lực kình khí thổi tới sương mù mờ ảo trong rừng, mấy đạo hồng ảnh từ trên trời xuất hiện chia làm hai đường nhẹ nhàng dừng trong khoảng sân trước đại điện.

Lung Nguyệt kinh ngạc nhìn bọn họ, chỉ thấy trước mặt là những nam nữ thiếu niên mặt như hoa ngọc khoác y phục đỏ tay phải nâng hoa bách hợp, tay trái tùy ý cầm những đóa hoa phù tang (*), trong khoảnh khắc đó, hoa rơi đầy trời, hương thơm vươn vấn đầy trời.

Âm thanh sáo trúc thanh thúy uyển chuyển vang lên hài hòa đúng lúc trong sương mù tựa như suối cháy lách tách, lụa hoa rợp trời tản mạn rơi. Những nam nữ dâng tặng lễ vật nghe thấy âm thanh đều bắt đầu múa, thân thể lượn nhẹ nhàng như gió khi thì đầy khí chất thanh cao bước đi nhẹ nhàng, khi lại lướt qua xung quanh, dáng vẻ phiêu dật như tiên như hồn.

Một khúc nhạc kết thúc, Cơ Vô Ảnh cầm trong tay Huyết Ảnh kiếm phiêu thân hạ xuống giữa trung tâm vũ giới. Y mặc một bộ sa y rộng đỏ tía. Tóc đen tùy ý buộc lên, Huyết Ảnh kiếm trong tay theo nột lực thúc dục phát ra luồng hồng quang óng ánh.

Cơ Vô Ảnh mắt phượng cong lên, nhìn Lung Nguyệt mà cười, cổ tay rung động, kiếm khí lộng lẫy của Huyết Ảnh giữa không trung vẽ ra một đường lưu quang rực rỡ, những nam nữ thiếu niên đang múa giống như nhận được hiệu lệnh, toàn bộ đều hạ thấp thắt lưng, giơ cao bách hợp trong tay cùng lên tiếng: “Thất Sát Cung chúc Lung Nguyệt giáo chủ phu thê hài hòa, trăm năm hòa hợp, một duyên đã định, hai tâm vĩnh viễn không rời, tam sinh hữu hạnh.”

Lung Nguyệt xuất thần nhìn Cơ Vô Ảnh đang tùy ý múa kiếm trong tay, cổ họng nghẹn ngào nhất thời không nói nên lời. Cơ Vô Ảnh múa xong một bộ kiếm thuật hoa mỹ liền đứng tại chỗ nhìn về phía Lung Nguyệt, thấy nàng lúc này đang kinh ngạc mà nhìn mình, trên mặt tràn đầy ngạc nhiên cùng vui vẻ, y đã biết phần hạ lễ này đã đánh trúng tâm ý nàng, liền cười nói: “Nguyệt tỷ tỷ, như này vẫn chưa xong đâu, ngươi nếu không ngại thì đứng từ trên cao nhìn xuống đi.”

Lung Nguyệt gật đầu, cùng tân lang bay lên không trung (nam tào!! Bay lên mà không có điểm tựa nàm thao mà đứng!! Hư cấu! (╯‵□′)╯︵┻━┻ ), trước mắt xuất hiện trận hình của vũ giả tạo nên một chữ: 囍 (hỉ) cực lớn.

Lung Nguyệt đã hoàn toàn cảm động, thân thể hơi rung, trong mắt lệ quang che phủ, nếu không phải có tân lang giúp đỡ chắc khó có thể ở trên không trung tiếp tục ngắm nhìn.

Hay cho một bức du long hội đan thành! Lung Nguyệt lấy tay che miệng, âm thanh run rẩy: “Vô Ảnh… Nguyệt tỷ nên cảm ơn ngươi thế nào đây.”

Cơ Vô Ảnh thu hồi Huyết Ảnh, ngửa đầu cười khẽ chớp mắt nhìn: “Nguyệt tỷ tỷ thích là tốt rồi, tỷ tỷ đối ta có ân, làm gì cần phải cảm ơn.”

“Được, phần hậu lễ này của Vô Ảnh, tỷ tỷ sẽ khắc sâu trong lòng, nếu có ngày cần tỷ trợ giúp, Bái Nguyệt Giáo chắc chắn sẽ hậu báo.”

Lung Nguyệt bay xuống mặt đất, quay đầu lấy tay áo che mặt, chậm rãi thu lại thần sắc đang kích đông, đợi tâm tình bình phục liền đi đến trước Cơ Vô Ảnh, dắt tay y nói: “Giờ lành đã tới, Vô Ảnh cùng ta vào điện dự lễ đi.”

Cơ Vô Ảnh mặt mày hớn hở bị Lung Nguyệt nắm tay kéo vào đại viện, tân lang chỉ có thể yên lặng theo sau.

Màn biểu diện kinh diễm tuyệt luân vừa rồi của Cơ Vô Ảnh làm tất cả mọi người xem đến ngây người, trong đám người thỉnh thoảng phát ra vài âm thanh thán phục trầm trồ khen ngợi, nhưng cũng có tiếng hừ khinh thường, nhưng bất kể thế nào, lần hôn lễ long trọng này Thất Sát Cung thực sự rất nổi bật, Cơ Vô Ảnh xinh đẹp vô song, khí thế lướt qua mọi người, đi cùng là tân lang tân nương, trở thành một truyền kì được ai cũng ưa thích.

Tiến vào đại viện, Cơ Vô Ảnh được Lung Nguyệt an bài ở phía trên, nơi này ở gần lễ đài nhất, cao hơn điện một cái cầu thang, tầm nhìn mở rộng, cũng là nơi quan sát lễ tốt nhất. Trong tiếng hỉ nhạc hân hoàn nồng đậm tình cảm, tân lang tân nương cầm tay nhau tiến tới thảm đỏ trước đại điện. Khăn voan đỏ thẫm che khuất khuôn mặt của tân nương, làm tăng thêm cảm giác dịu dàng mà lại thần bí.

Cơ Vô Ảnh mỉm cười nhìn chăm chú đôi phu thê này, Nguyệt tỷ tỷ từng nói nàng tuyệt đối sẽ không lấy chồng nhưng bây giờ lại gả cho người nam nhân mà nàng vừa  hận vừa yêu – Trầm Quân Vi.

Trầm Quân Vi, giang hồ danh y, võ công cũng không sai biệt là bao, nhìn không thuận mắt thái độ hành nghề y của Bái Nguyệt Giáo, liên tiếp cùng Lung Nguyệt tranh đoạt người bệnh, hễ là người Lung Nguyệt không chữa được, hắn nhất định sẽ đem người cứu tốt, hai người như vậy kết thành cừu hận. Không nghĩ tới hai người khắc nhau như nước với lửa vậy mà hôm nay lại kết tóc phu thê, quả là duyên phận trời định, chặn không được mà cản cũng không xong. Hi vọng đôi oan gia này có thể đúng như lời nói, hòa hợp trăm năm.

Nhìn bọn họ, Cơ Vô Ảnh tâm lại cảm khái.

Như thế nào là yêu? Như thế nào là hận? Đã từng u mê, hiện tại y đã từng trải qua không nghĩ sẽ có lúc nào lại tiếp tục như vậy.

Từ xưa đa tình vốn không thể hận, nhưng đa tình cuối cùng bị vô tình làm cho thương tổn.

Yêu bắt nguồn từ tâm mà hận lại từ yêu mà có.

Thương hắn, muốn cùng hắn hợp lại làm một. Hận hắn, muốn cùng hắn đồng vu quy tận.

Nhưng, cuối cùng vẫn là luyến tiếc, luyến tiếc a…

Cơ Vô Ảnh nghĩ đến chuyện cũ mà chua xót, trong lòng không khỏi vài phần ảm đạm, nâng chén rượu lên uống cạn một ngụm, lại quên rằng rượu Miêu Cương rất mạnh, vừa cay vừa nồng, một ngụm này khiến cổ họng bỏng rát.

“Khụ khụ—“ Cơ Vô Ảnh nâng tay áo che miệng ho khan một trận.Vị trí ngồi của y cao hơn người khác một bậc, hành động này dẫn đến nhiều người ghé mắt. Cơ Vô Ảnh cảm thấy có mấy đạo ánh mắt đang hướng về phía mình. Đã trở thành tiêu điểm của mọi người, cưỡng chế hơi nóng trong cổ họng, Cơ Vô Ảnh phất tay áo ngồi thẳng, mắt phượng quét xuống phía dưới một vòng.

Mọi người trong điện đến từ các giáo phái khác nhau, có Ngũ Độc Giáo, Đường Môn, Trấn Giang tiêu cục, Ám Ảnh Đảo, Kì Bàn Cốc…

Trong đó có một ít tự xưng là võ lâm chính đạo, những người này trước kia không biết, hiện tại lại ghi tạc sâu trong lòng. Thiếu Lâm đại đệ tử Hồi Thông, Không Động Phi Long Môn Thụ Hoài Lễ, Nga Mi Huyền Quang thái sư, Côn Lôn đại chưởng môn Cổ Phi Phong. Bọn họ đều từng tham gia vây quét Thất Sát Cung, thất đại môn phái ở đây có bốn, Cơ Vô Ảnh cười nhạt, không phải nói chính tà không đội trời chung sao? Ngồi ở đây có nhiều tà ma ngoại đạo như vậy, không nghĩ đến hổ thẹn ngược lại cười nói rất tự nhiên, cái gọi là chính đạo, bất quá chỉ là hạng người gặp lợi quên nghĩa.

Tứ đại môn phái ngồi chung một bàn, nhìn thấy ánh mắt của Cơ Vô Ảnh, đều lộ ra biểu tình khinh thường, trong lòng thầm mắng: Oắt tiểu tử không biết tự lượng sức mình mà lấy lòng mọi người, quả nhiên tà giáo xuất hiện yêu nghiệt tầng tầng lớp lớp.

Cơ Vô Ảnh trong lòng oán thầm, trên mặt vẫn duy trì ý cười thản nhiên, mắt phượng híp lại, đồng tử đen sẫm lại mơ hồ hiện ra vài tia u ám, nhìn vào trông phong thái hoa lệ lại thêm phần yêu mị.

“Vô Ảnh cung chủ, Miêu cương là loại rượu mạnh, uống bát này có thể giải rượu, thanh cổ họng bớt bỏng rát.”

Phía dưới Cơ Vô Ảnh truyền đến một tiếng nói âm trầm, Cơ Vô Ảnh đem ánh mắt chuyển đến người bên cạnh, người nói chuyện là Phi Ưng Giáo đường chủ Kim Việt, người này dung mạo bình thường, võ công cũng bình thường nhưng lại tinh thông độc thuật, chuyên làm vài việc gà bay chó sủa.

Kim Việt thấy Cơ Vô Ảnh nhìn bản thân, liền tự giới thiệu: “Tại hạ là Phi Ưng Giáo đường chủ Kim Việt.”

Cơ Vô Ảnh cùng hắn không có giao tình, thấy hắn bưng chén trà ân cần như thế liền không khỏi có chút nghi ngờ, chậm chạp không chịu tiếp nhận chén trà Kim Việt đưa tới.

Kim Việt biết y nghi ngờ, bản thân cũng không tức giận, từ trong tay áo lấy ra ngân châm đưa vào chén trà rồi khuấy lên, đợi một lát rồi lấy ra, ngân châm vẫn ánh lên ngân quang như cũ không hề có dấu hiệu biến thành màu đen. Kim Việt tự giễu cười cười: “Kim mỗ mặc dù thích dùng độc, cũng không dám dưới mắt Bái Nguyệt Giáo giở trò quỷ, cung chủ lại có quan hệ tốt với giáo chủ, nếu ta hạ độc cung chủ, đây chẳng phải là tự tìm đường chết? Kim mỗ ngưỡng mộ uy danh cung chủ đã lâu, hôm nay mới được nhìn thấy quả nhiên danh bất hư truyền. Kim mỗ thấy cung chủ không quen uống rượu mạnh liền mượn trà thay rượu kính cung chủ một ly, hi vọng cung chủ ngài nhận cho.”

Kim Việt ngữ khí thành khẩn lại mang theo thành ý, Cơ Vô Ảnh đành phải tiếp nhận, liếc nhìn chén trà, nói: “Bổn cung trước nay không uống hồng trà, bất quá, nếu đây là thành ý của Kim đường chủ, bổn cung liền thử một ngụm.”

Trước khi uống, Cơ Vô Ảnh ghé chóp mũi ngửi ngửi, trên đời này có ngàn vạn loại độc, cũng không thể vì một cây ngân châm mà nhận ra độc tính, kịch độc có thể vô sắc nhưng ít nhiều có một chút thanh sắc khác lạ, cho dù chỉ một chút.

Trong chén trà màu sắc hồng đậm, mùi độc đáo, giống như mùi hương trăm năm, loại hương này Cơ Vô Ảnh chưa từng ngửi qua, không thể phân biệt nhưng lời đã nói ra lại không thể thất tín liền dùng miệng chạm vào nước trà.

Ánh mắt Kim Việt vẫn khóa trên khuôn mặt thanh tú của Cơ Vô Ảnh, nhìn y khẽ mở đôi môi đỏ mà dính một vài giọt trà, màu sắc càng thêm ôn nhuận ướt át, ánh mắt Kim Việt phút chốc tối sầm, lại lóe lên một tia cấp bách.

Cơ Vô Ảnh buông chén trà rồi hướng Kim Việt gật đầu, bày ra lòng cảm kích. Ánh mắt liền trở về trên đài lễ, giờ phút này nghi lễ phu thê đối bái đã chấm dứt, người chủ trì nói một câu “đưa vào động phòng” đem không khí trong điện phút chốc hâm nóng.

Cơ Vô Ảnh nhìn tân lang đem Lung Nguyệt ôm ngang lấy, trong tiếng ồn ào của mọi người đi ra Thiên Chiếu đại điện hướng về thế giới của hai người, tâm không khỏi sinh ra hâm mộ, chính mình đến khi nào mới có một thê tử bên người chăm sóc tỉ mỉ như vậy.

Hai nhân vật chính đã đi nhưng tiệc rượu vẫn phải tiếp tục, giờ phút này trong điện tiếng người ồn ào chẳng phân biệt chính tà đều ý cười hòa thuận vui vẻ nâng chén cụng ly.

Hôm nay Cơ Vô Ảnh bày ra một tiết mục nổi bật khiến nhiều người chú ý, không ít người đến trước mặt y kính rượu nhưng thực tế là đang quan sát y.

Cơ Vô Ảnh khước từ không xong, miễn cưỡng uống xong mấy chén, khuôn mặt trắng trẻo đã nhiễm một tầng ửng đỏ. Cơ Vô Ảnh lấy cớ ra ngoài rồi lén lút nhanh chóng rời khỏi rừng Mê Vụ. Người đi vội vàng, ngay cả cung nhân mang theo đều quên thông báo. Cơ Vô Ảnh tìm môt nơi rồi thả một đạo khói bông lên trời ám chỉ mình đã rời đi để cung nhân họ tự trở về cốc.

Rượu Miêu Cương xác thực là quá mạnh, mới uống vài chén mà trong cơ thể đã như hỏa thiêu, luồn khí nóng kia chạy lên tận đầu làm cho đầu óc choáng váng không thôi.

Cơ Vô ảnh đi đến rìa suối nhỏ, vốc nước vào mặt tìm lại tỉnh táo đôi chút, bên dòng suối cây cỏ um tùm, cánh bướm nhẹ nhàng bay qua, Cơ Vô Ảnh thấy sắc trời còn sớm liền nằm ngay tại chỗ nhắm mắt nghỉ ngơi, định bụng đợi cho tính rượu qua đi mới đứng dậy quay trở về.

Thân ảnh đó tía vừa biến mất ở con đường nhỏ, nơi y nằm qua chợt xuất hiện một nam nhân.

Nam nhân ngồi xổm xuống, nắm một cây cỏ nhỏ chỗ Cơ Vô Ảnh vừa nằm qua, giơ lên trước mũi ngửi ngửi, khóe miệng khẽ nhếch, tiếng cười âm hiểm rộ lên.

(*) Phù Tang (扶桑), tức một loại cây dâu. Cây phù tang ba nghĩa: 1. Là cây mặt trời (thần thoại); 2. Phía Đông; 3. Đất nước mặt trời mọc (Nhật Bản). (dù nghĩa 3 không liên quan gì đến bài hết :p )

bonus hìnha13-3312b

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s