Yêu nghiệt – Chương 6


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Tinh Vũ / Beta: Bạch Dược

Chương 6. Ham muốn mỹ sắc

Lý Thiên Dận đuổi theo Ngọc Sinh đang hờn dỗi bỏ chạy, vò đầu hắn, nói: “Sư đệ, đệ quên lời dặn của sư phụ trước khi xuất môn sao?”

Ngọc Sinh cúi đầu, vừa đi vừa đá đá trên đất rầu rĩ nói: “Đệ không quên, nhưng người đó thực là đáng ghét, chúng ta cùng chủ quán nói chuyện đâu quan hệ gì cùng y, vậy mà y lại xen vào, lại còn ngầm bôi nhọ sư huynh.”

Lý Thiên Dận cũng không để ý đến lời châm chọc của Cơ Vô Ảnh nhưng nhìn thấy tiểu sư đệ vì mình bất bình cũng không nhẫn tâm trách cứ: “Biểu hiện của người trong giang hồ, dọc đường đi chúng ta không phải gặp không ít sao? Ngày xưa ngươi chỉ tranh cãi bằng miệng, hôm nay lại ra tay đả thương người, về sau không nên xúc động như vậy, nam tử kia thoạt nhìn bình thường, võ công có thể trên cả hai ta, nếu y thật sự muốn động thủ thì sư huynh khó mà bảo vệ được ngươi.”

Ngọc Sinh hừ một tiếng: “Không biết vì cái gì nhưng ta không thích y, sư huynh có hay không để ý ánh mắt của y? Một nam nhân có tướng mạo bình thường lại có một đôi mắt phượng đào hoa, ánh mắt âm trầm mơ hồ bất định, vừa nhìn đã biết không phải là người tốt. Còn mang một thân tử y, trước ngực mở rộng như vậy chỉ có nam tử thanh lâu mới mặc.”

Lý Thiên Dận gõ đầu thiếu niên: “Chớ nói bậy, ngươi chưa bao giờ đi thanh lâu sao có thể biết được quần áo nam tử thanh lâu.”

Ngọc Sinh xoa xoa đầu nói: “Ta nghe những sư huynh khác nói qua, bọn họ có một quyển tiểu nhân thư, trong thư nam tử đều lõa thể, biểu tình mị hoặc, so với nữ tử còn đẹp hơn vài phần.”

Lý Thiên Dận cước bộ dừng lại, giật mình nói: “Là đệ tử bổn môn sao? Dám vụng trộm giấu diếm, ngươi mau nói tên thư, sau khi trở về ta sẽ bẩm báo thỏa đáng với sư phụ, định phạt thích đáng.”

Ngọc Sinh tự biết mình lỡ lời vội sửa: “Không phải người Hoa Sơn, là… là đệ nghe được của các sư huynh môn phái khác nói.” Ngọc Sinh sợ Lý Thiên Dận truy đến cùng, đảo mắt chỉ đến bầu trời âm u nói: “Sư huynh, trời u ám giống như sắp mưa, chúng ta phải nhanh chóng tìm khách điếm tìm nơi nghỉ trọ, ở ngoài nhiều ngày, đệ thực sự tưởng niệm chăn giường mềm mại.”

Lý Thiên Dận cũng ngẩng đầu lên nhìn sắc trời, xác thực mây đen đang dồn tới, các cửa hàng trên đường đã bắt đầu thắp đèn dầu, giận dữ nói: “Về sau không được nói cho ai biết, nếu để sư phụ nghe được nhất định sẽ phạt ngươi.”

Ngọc Sinh thè lưỡi, túm lấy cổ tay áo Lý Thiên Dận, lôi kéo hắn chạy tới khách điếm.

Cơ Vô Ảnh ra khỏi tửu lâu nghĩ muốn rời khỏi Mê Vụ trấn để tránh gặp lại Lý Thiên Dận, tránh khỏi tự mình thương tâm, nhưng vừa mới đi được vài bước, từng hạt mưa lớn xen lẫn gió lạnh không lưu tình hạ xuống, trong khắc đó, mưa như trút nước.

Cơ Vô Ảnh bất chấp mưa gió tìm kiếm khách điếm ven đường, nhưng vì Lung Nguyệt đại hôn, khách nhân tìm nơi ở trọ tăng lên rất nhiều, nhiều khách điếm đều đã đầy người, chỉ còn cuối phố cuồi cùng một khách điếm.

Cơ Vô Ảnh vừa đẩy cửa vào, còn chưa mở miệng, chưởng quầy đã lắc đầu nói: “Công tử, thực ngượng ngùng, bổn điếm hai gian phòng cuối cùng vừa được người khác bao rồi.” Tia hi vọng cuối cùng của Cơ Vô Ảnh rốt cục tan biến.

Cơ Vô Ảnh bất đắc dĩ thở dài một tiếng, rũ y bào đã dính mưa, xoay người rời đi.

Chưởng quầy khách điếm nhìn mái tóc đen của y chảy dài xuống theo hai má tái nhợt, sa y mỏng manh đã bị mưa thấm đến ướt đẫm dính sát vào thân thể thon dài, nơi đứng đã đọng lại một vũng nước nhỏ, có thể thấy được bên ngoài trời mưa thực sự lớn, nếu y không có chỗ tránh mưa e rằng một đêm này sẽ thực sự gian nan.

“Công tử, xin dừng bước.”

Cơ Vô Ảnh xoay người khiêu mi nhìn chưởng quầy.

Chưởng quầy lật nhìn sổ sách, nghĩ nghĩ rồi nói: “Người vừa đặt phòng là hai vị thiếu hiệp, ta đi thương lượng một chút, xem bọn họ có thể hay không ở cùng một đêm, dọn ra một gian để công tử dùng.”

Cơ Vô Ảnh mỉm cười gật đầu, đem một thỏi bạc đặt trên quầy: “Vậy làm phiền chưởng quầy.”

Chưởng quầy đi một lát rồi trở về, nói với Cơ Vô Ảnh gian phòng kia đã chuẩn bị tốt cho y. Cơ Vô Ảnh cảm tạ chưởng quầy, liền theo tiểu nhị lên lầu, trước khi đi lại xuất ra một thỏi bạc nhét vào tay chưởng quầy, chưởng quầy mỉm cười rồi thu vào.

Trong gian khách phòng, trừ bỏ giường gỗ chỉ có một bàn một ghế tựa rất đơn sơ, nhưng lúc này Cơ Vô Ảnh có chỗ tránh mưa đã may mắn rồi. Có lẽ tiền bao phòng đầy đủ, chưởng quầy thân thiết sai người mang nước ấm để Cơ Vô Ảnh tắm rửa.

Cơ Vô Ảnh gỡ xuống lớp dịch dung, cởi y phục ẩm ướt trên người đi rồi tiến vào thùng nước, ngâm mình trong nước ấm làm y thoải mái mà thở hắt ra một tiếng, thổi tắt ngọn đèn chậm rãi nhắm mắt lại.

Cơ Vô Ảnh nhắm mắt dưỡng thần không lâu, phòng cách vách bên cạnh truyền đến vài tiếng nói chuyện rất nhỏ, y vì nội lực thâm hậu, nhĩ lực đương nhiên cũng tốt, vốn không tính nghe chuyện nhà người ta nhưng lại là một đạo âm thanh rất quen thuộc, quen đến mức vừa nghe âm thanh kia Cơ Vô Ảnh liền nghiến răng nghiến lợi.

“Sư huynh, ngươi ngủ trên giường đi, ta ngồi cũng có thể ngủ.”

“Vừa rồi là ai nói nhớ muốn chết chăn đệm mềm mại kia? Ngươi với sư huynh thì khách khí cái gì.”

“Nếu không thì sư huynh ngủ cùng ta đi, hắc hắc.”

Bên kia nhất thời trầm mặc, âm thanh lại vang lên “Ngươi ngủ trước đi, ta còn muốn vận khí một hồi.”

Tiếp theo là một loạt tiếng động sột sột soạt soạt, nghĩ chắc thiếu niên kia đã thoát y leo lên giường.

Lại một lát sau âm thanh của thiếu niên lại vang lên: “Sư huynh, ngươi nói tại sao Phi Ưng Giáo phải ăn trộm Tứ Thú Ngọc Bàn của sư phụ, thứ đó lai lịch gì nha, cũng chưa từng thấy sư phụ dùng qua.”

“Tứ Thú Ngọc Bàn cùng Thanh Phong kiếm giống nhau, là Hoa Sơn thánh vật, qua các thế hệ đều được truyền lại cho các trưởng môn. Nghe nói Tứ Thú Ngọc Bàn thiết kế tinh xảo, ở trong chưa kim một hỏa thổ tứ hạnh(1) ­huyền bí, nếu có thể giải đáp được huyền diệu trong đó thì có thể lấy được chí tôn võ công bí tịch ẩn tàng bên trong, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa có người đủ năng lực mà giác ngộ, Tứ Thú Ngọc Bàn cùng gần như đại biểu cho uy quyền của  Hoa Sơn trưởng môn, việc này có quan hệ với danh dự của sư phụ, cho nên phái chúng ta bí mật truy xét, không thể để ngoại nhân biết được.”

(1) 1. Công dung ngôn hạnh; 2. Bồ đề, phúc đức, trí huệ, kiệt ma.

“Nga~ thì ra là như vậy, người của Phi Ưng Giáo thật đáng giận, nếu ta mà bắt được hắn, nhất định sẽ chặt tay đã trộm của hắn.”

“Người nọ nếu có thể lẻn vào bảo khố của Hoa Sơn để trộm đồ, hiển nhiên thân thủ của hắn rất cao, sư phụ nói tiểu tặc kia rất giỏi mê dược và độc dược, nếu tìm được hắn, sư đệ tuyệt đối phải cẩn thận.”

“Ân, ta biết, sư huynh đừng ngồi nữa, bây giờ phải dưỡng túc tinh thần, ngộ nhỡ tiểu tặc kia xuất hiện mới có khí lực mà bắt hắn.”

Lời này vừa nói, cách vách liền không còn tiếng nói chuyện.

Hoa Sơn có Tứ Thú Ngọc Bàn là bảo vật, Cơ Vô Ảnh lần đầu tiên được nghe thấy, xem ra chính mình trước kia quả thật là kiến thức hạn hẹp. Phi Ưng Giáo là tiểu giáo phái do những người sống lang thang, du đãng tập hợp lại, trên giang hồ còn không có danh bài, bọn họ vì sao biết bí mật của Tứ Thú Ngọc Bàn, chẳng lẽ sau lưng có thế lực nào đó chống đỡ? Trước kia đúng là đã xem nhẹ bọn họ.

Cơ  Vô Ảnh âm thầm suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy việc này không đơn giản, phỏng đoán người cách vách đang ngủ,  Cơ Vô Ảnh mới từ thùng gỗ bước ra, vừa mới đưa tay lấy y phục, đột nhiên nghe thấy tiếng ngói vỡ trên nóc nhà, âm thanh kia tuy rất nhỏ, gần như bị tiếng tí tách của mưa che lấp nhưng Cơ Vô Ảnh vẫn cảnh giác phát hiện trên nóc có người.

Cơ Vô Ảnh nhanh chóng kéo ngoại bào khoác lên người, còn không kịp mang diện cụ, cửa sổ đã bị đâm nhẹ, ngay sau đó một đồ vật nào đó bị ném vào trong phòng.

Mê dược sao? Năm năm trước người mình gặp qua không nhiều, là ai muốn ám toán mình? Chẳng lẽ hôm nay ở hôn lễ của Lung Nguyệt biểu hiện quá chói mắt nên người khác ghen tị?

Cơ Vô Ảnh sử dụng bế khí pháp ngưng thở, nhón chân một chút rồi yên lặng nằm lên giường.

Ước chừng qua một nén nhang, cửa sổ bị mở ra một khe hở nhỏ, lại thêm một lúc sau, một bóng đen từ cửa sổ bay vào.

Bóng đen vừa vào phòng cũng không sốt ruột làm gì, nhẹ nhàng khép lại cửa sổ, đứng trong bóng tối chờ đợi.

Cơ Vô Ảnh thầm nghĩ: người này hành động cẩn thận, lại thấy thân thủ trở mình xâm nhập cùng cách thức của hắn có thể thấy được võ công tầm thường, không phải là tiểu thâu đi? Nếu thật là tiểu thâu thì cũng xác định là mắt mù, không trộm ai lại trộm Thất Sát Cung cung chủ, nhất định tối nay bắt trộm gà không được còn bị mất nắm gạo.

Bóng đen chậm rãi đi đến trước bàn, mò lấy diêm tiêu châm lửa lên đèn dầu, hành động này nằm ngoài dự đoán của Cơ Vô Ảnh, không có kẻ trộm nào lại để đèn đuốc sáng trưng mà đê tiện gây án, xem ra hắn đối với mê dược của chính mình tương đối tự tin, người này rốt cuộc là ai? Động cơ là gì?

Cơ Vô Ảnh vẫn nhắm mắt như cũ, chờ đợi hành động tiếp theo của hắn.

Người mang hơi thở lành lạnh của mưa cách giường ngày càng gần, nghi hoặc của Cơ Vô Ảnh cũng ngày càng sâu.

Một ngón tay lạnh như băng chạm vào trán Cơ Vô Ảnh rồi trượt qua gò má của y, lưỡng lự một phen rồi dừng tên mũi thẳng của y, động tác nhẹ nhàng như gió, ôn nhu ve vuốt mà kín đáo dè dặt.

Cơ Vô Ảnh chưa từng bị người cợt nhả đối đãi như thế, giận đùng đùng mở mắt ra, mắt phượng mang đầy sát khí, vừa định nhát chiêu chế địch nhưng thấy người trước mặt không xa lạ liền thu hồi nội lực ở bàn tay, gắt gao nhìn chằm chằm hắn: “ Kim đường chủ đến tìm bổn cung là có chuyện gì?”

Kim Việt thấy Cơ Vô Ảnh đột nhiện trừng mắt cũng không kinh ngạc, giống như đã đoán trước được chuyện này, tay cũng không rút về, ngược lại còn táo tợn hướng về ngực Cơ Vô Ảnh mà sờ: “Kim mỗ biết cung chủ tửu lượng không tốt, trong bữa tiệc uống nhiều chén rồi lại đột nhiên ly khai, Kim mỗ lo lắng an toàn của cung chủ, liền đặc biệt tự mình giám hộ.”

“Phải không? Cơ Vô Ảnh liếc bàn tay đang ngày càn rỡ củ Kim Việt nói: “Kim đường chủ mắt mọc trên tay sao?”

Kim Việt sửng sốt một lát, tà tà cười ra tiếng: “Thật không dám giấu diếm, Kim mỗ ngưỡng mộ cung chủ đã lâu, truyền thuyết nói cung chủ dung mạo như tiên, da trắng hơn tuyết, hôm nay vừa thấy qua nhiên danh bất hư truyền, nếu cung chủ bằng lòng khuất phục Kim mỗ, Kim mỗ nhất định che chở cung chủ thỏa đáng một đời. Nếu cung chủ không đáp ứng…” Kim Việt lấy ra một bình dược nhỏ, quơ quơ: “Thân thể cung chủ trúng Khôi Lỗi (con rối) hương liền không giải được, cuối cùng vẫn phải khuất phục dưới thân Kim mỗ, mặc cho Kim mỗ bài bố.”

“Khôi Lỗi hương…” Cơ Vô Ảnh cũng lạnh lùng nở nụ cười: “Là cái thứ gì đó ngươi vừa ném vào trong phòng?”

“Cũng không phải.” Kim Việt nghĩ Cơ Vô Ảnh đã là mỹ vị bên  miệng không có cách nào chạy thoát, cũng không sốt ruột xâm chiếm, vì muốn chứng tỏ bản lĩnh độc chiếm của mình liền nhẫn nại giải thích cho Cơ Vô Ảnh: “Cung chủ khi uống nước trà Kim mỗ đưa thân đã trúng độc, bất quá khi đó Khôi Lỗi độc cũng không tính là độc, cho dù cao thủ dụng độc cũng vô pháp phát hiện tồn tại của nó. Khôi Lỗi độc có thể phát ra một loại mùi giúp ta tìm ra người trúng độc, sau đó phối hợp với mê hương vừa rồi, khi cả hai kết hợp mới được xưng là Khôi Lỗi hương, cung chủ có biết hậu quả khi Khôi Lỗi phát tác hay không?”

Cơ Vô Ảnh cười giễu tiếng tiếng, không đáp mà hỏi: “Kim đường chủ có vẻ tin tưởng độc thuật của mình đến thế ư?”

“Đó là đương nhiên, Kim mỗ võ công tầm thường, để có thể sống đến bây giờ đều dựa vào độc thuật tinh xảo. Cung chủ…” Kim Việt còn chưa nói xong chợt thấy tử quang trước mắt chợt lóe, huyệt đạo đã bị Cơ Vô Ảnh điểm, không thể nhúc nhích nửa phần. Động tác của Cơ Vô Ảnh trong nháy mắt thoải mái hoàn thành, Kim Việt căn bản không kịp phản ứng.

Cơ Vô Ảnh sau khi điểm huyệt Kim Việt, nhẹ nhàng gỡ bỏ tay phải của hắn, mặc tốt y phục, ung dung ngồi xuống, từ tay trái của hắn lấy ra giải dược, cũng học theo hắn mà quơ quơ: “Nếu Kim đường chủ quan tâm đến thân thể của bổn cung vậy giải dược này bổn cung liền lấy, nhưng mà nó…” Cơ Vô Ảnh dùng mũi Huyết Ảnh kiếm nâng bàn tay phải của Kim Việt: “Thực làm bổn cung buồn nôn, tốt nhất là cắt đi.”

“Cung chủ——“ Kim Việt  kinh hoàng không hiểu và không thể lí giải vì sao y không trúng độc, trừng lớn hai mắt cầu xin nói: “Kim Việt mạo phạm cung chủ quả thật đáng chết, nhưng ta đối cung chủ là thật tâm yêu thích, bỏ qua một lần, để cho ta một con đường sống.”

Cơ Vô Ảnh nheo lại mắt phượng, cười đến yêu mị: “Đường sống? nếu không phải bổn cung sớm có phòng bị, người đang khẩn cầu chỉ sợ là bổn cung đi? Chỉ dựa vào ngươi là đường chủ Phi Ưng Giáo mà cũng dám nhúng chàm bổn cung, tự mình tìm đường chết, nếu ngươi đã muốn chết như vậy, bổn cung liền hảo tâm thành toàn cho ngươi, ngươi hẳn là nên cảm tạ bổn cung mới đúng.”

“Cung chủ… van cầu ngươi… tiểu nhân cũng không dám nữa… tiểu nhân nguyện vì cung chủ làm trâu làm ngựa, cầu ngươi không cần…”

Kim Việt thấy sát khí trong mắt Cơ Vô Ảnh ngày càng đậm, sợ đến mức ăn nói không rõ, ngay cả thân thể bị điểm huyệt cũng run nhè nhẹ.

Thấy Kim Việt bộ dáng chật vật, Cơ Vô Ảnh rất kinh thường, đang muốn động thủ chặt rớt tay hắn, bỗng nhớ tới một chuyện, dùng mũi kiếm gạt nhẹ y phục trước ngực Kim Việt, nói: “Tứ Thú Ngọc Bàn của Hoa Sơn có phải do ngươi trộm hay không?”

“Không…” Kim Việt vừa định phủ nhận, kiếm Cơ Vô Ảnh dù chưa ra khỏi vỏ nhưng lại bị nội lực thúc giục, mũi kiếm đâm vào ngực Kim Việt nửa tấc­(2), máu tươi chảy ra, nhiễm đỏ vạt áo trước.

(2) 1 tấc = 10cm => ½ tấc = 5cm

Kim Việt đau đớn kêu rên một tiếng, cuống quýt nói: “Là tiểu nhân trộm, là tiểu nhân…”

“Ngọc Bàn kia hiện tại đang ở đâu? Nếu ngươi bằng lòng giao ra cho bổn cung, bổn cung có thể tha mạng chó của ngươi, ngươi phải trả giá vì dám khinh bạc bổn cung.”

Kim Việt bây giờ lâm vào tình cảnh cá nằm trên thớt nào dám nói không nhưng hắn đã đem Tứ Thú Ngọc Bàn dâng cho Vô Lượng cung chủ, như thế nào lại có thể giao cho Cơ Vô Ảnh. Nhưng hiện tại tình thế cấp bách, Kim Việt đành phải nói dối: “Ta giấu Ngọc Bàn ở một nơi bí mật, cung chủ nếu muốn thỉnh trước hết cởi bỏ huyệt đạo của ta, ta mới có thể mang cung chủ đi.”

Cơ Vô Ảnh vuốt cằm suy nghĩ một lát, “Hảo, bất quá vì để an toàn… hai tay của ngươi trước tiên để bổn cung phế đi.” Nói xong, một đạo hồng quang chợt lóe, hai cổ tay của Kim Việt đã huyết nhục mơ hồ. Cùng lúc Cơ Vô Ảnh vung kiếm đã điểm Kim Việt á huyệt, phòng ngừa tiếng kêu thảm thiết của hắn kinh động đến người cách vách.

 

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s