Yêu nghiệt – Chương 8


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Tinh Vũ

Chương 8. Tìm hiểu địa cung

Vào địa cung là một mảnh tối đen, Cơ Vô Ảnh lấy ra hỏa chiết tử tùy thân, vừa đi vừa châm vào chậu than trên thạch bích, nương theo ánh lửa mập mờ mà cẩn thận đi vào dũng đạo hẹp dài bên trong. Không biết cuối dũng đạo này là địa phương ra sao, đập vào mắt là cảnh tượng cực kì cổ quái, lúc lạnh lúc nóng.

Cơ Vô Ảnh không quên Trạc Trần am hiểu cơ quan thuật, sợ trong dũng đạo ẩn chứa cơ quan, mỗi bước đi đều vô cùng cẩn thận, liên tục quan sát thạch bích cùng tảng đá dưới chân có cơ quan hay không.

Dũng đạo uốn lượn quanh co, lúc rộng lúc hẹp, nơi hẹp nhất vẻn vẹn chỉ dành cho một người lách mình mà qua. Một đường đi tới, cơ quan không có, nhưng lại làm tâm phiền ý loạn, không biết khi nào mới đến đích. Cơ Vô Ảnh không nhịn được mắng một câu: “Trạc Trần lão quái, thực biết cách tra tấn người.”

Lý Thiên Dận đi phía sau Cơ Vô Ảnh, một đường nín thở tiêu thanh (tiêu tán âm thanh), Cơ Vô Ảnh phía trước dò đường, hắn thì lại thong dong bình thản mà đi. (đểu vỡi)

Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy phía trước không xa xuất hiện một cửa đá vòm.

“Hẳn là ở bên trong.” Cơ Vô Ảnh trong lòng mừng thầm, bước nhanh về phía trước, thắp lên chậu than cuối cùng trên thạch bích, vỗ vỗ tay, thở dài một tiếng.

Cửa đá trước mắt được tạo thành từ nhiều khối cẩm thạch xếp chỉnh tề, giữa cửa đá được khắc một bàn long (chậu rồng) màu đỏ, thân long đỏ sậm như máu, long trảo (vuốt rồng) hùng tráng khỏe mạnh, uy phong lẫm liệt, chiếm cứ cả một vùng bên trong (tui cắt chữ nha… [giờ tui đọc lại cũng chả biết cắt cái quái gì…]), đầu rồng hướng về phía trước, lồi ra trên cửa đá. Hai bên sườn cửa đá đứng sừng sững một pho tượng hình người to lớn, tượng người bên trái cầm trong tay một thanh trường kiếm, thần thái yên định; tượng người bên phải cầm một thanh đại đao, thần sắc ngạo mạn, mũi kiếm phân biệt chỉ hai hướng bất đồng. Cơ Vô Ảnh xuôi theo đường kiếm mà cả hai chỉ về, lúc này mới phát hiện tại góc tối mà ánh lửa chiếu không tới có hai thạch động nhỏ.

Chẳng lẽ nơi này còn có huyền cơ? Cơ Vô Ảnh đầy bụng ngờ vực, dò xét hai mặt bất đồng, phát giác không khí chợt nóng chợt lạnh lúc nãy là từ hai thạch động này mà ra. Do thạch động quỷ dị khó lường, Cơ Vô Ảnh không dám tùy tiện tiến lên, ở ngoài động khẩu do dự một lát, lại lui về trước cửa đá. Mục đích tới đây chẳng qua là lấy Tứ Thú Ngọc Bàn, căn cứ vào cảm giác, Cơ Vô Ảnh nhận định Tứ Thú Ngọc Bàn nhất định được giấu sau hai phiến cửa bạch ngọc này.

Cơ Vô Ảnh khoanh tay đi tới đi lui trước cửa đá, suy nghĩ làm sao để mở cửa. Cơ quan thuật của Trạc Trần lão quái từ khi tiến vào địa cung cho đến bây giờ vẫn không thấy tung tích, quá mức bình lặng ngược lại khiến người sinh nghi, Cơ Vô Ảnh hoài nghi trên cửa này ẩn giấu điều kì lạ. Nhưng nhìn phải nhìn trái, trên cửa ngoại trừ long đầu lộ ra giống cửa mở cơ quan, nơi khác cũng không có gì đặc biệt.

Cơ Vô Ảnh sợ thời gian lẻn vào địa cung quá dài lại làm kinh động Trạc Trần lão quái, nghiến răng nâng tay, ôm tâm tư dò xét hướng về đầu rồng đỏ thẫm.

“Đừng đụng nó!” Một tiếng hô ở sau lưng đột nhiên vang lên, Cơ Vô Ảnh cả kinh, không kịp nghĩ tại sao cao nhân lại đuổi theo mình đến tận đây, Huyết Ảnh kiếm đã bất chợt ra khỏi vỏ. Trong dũng đạo tức khắc nổi lên hồng quang bốn phía, chói lọi mắt người, Cơ Vô Ảnh nhân cơ hội này xoay người, giơ kiếm đâm tới.

Lý Thiên Dận nâng kiếm trước ngực, chặn một kiếm bao hàm nội lực thâm hậu của Cơ Vô Ảnh, mũi kiếm Thanh Phong cùng Huyết Ảnh tương giao, va chạm phát ra vài tiếng “leng keng” cùng tia lửa. Cơ Vô Ảnh trăm triệu lần không nghĩ tới người ẩn nấp sau lưng mình lại là Lý Thiên Dận, một cỗ cảm giác bi phẫn mãnh liệt lan tràn khắp lồng ngực.

Hắn nhất định là nghe lén cuộc đối thoại của mình và Kim Việt mới biết được tung tích của Tứ Thú Ngọc Bàn, dưới tình huống không kinh động chính mình mà đuổi theo đến tận đây, trong dũng đạo hẹp dài này, bản thân thận trọng, từng bước khó khăn, hắn lại ở phía sau ngồi không hưởng lộc, nếu mình gặp phải nguy hiểm, hắn có lẽ sẽ đạp lên thi thể của mình mà đem Tứ Thú Ngọc Bàn đi.

Cơ Vô Ảnh càng nghĩ càng giận, mắt phượng lan tỏa sát khí, Huyết Ảnh trong tay nhờ nội lực thúc dục mãnh liệt, phát ra vài tiếng “ong ong”. Lý Thiên Dận thấy tình thế không ổn, dùng sức tách khỏi Huyết Ảnh kiếm, lách mình lui về sau. Cơ Vô Ảnh thả người nhảy lên ép tới Lý Thiên Dận, Huyết Ảnh kiếm thế vô tận, mũi kiếm rung động phát ra vài đạo ngân quang, như thủy triều đánh úp về phía Lý Thiên Dận. Ngân quang tốc độ nhìn như thong thả nhưng lại sắc bén vô cùng, đá vụn hai sườn thạch bích bị ngân quang đánh xuống không ngừng. Lý Thiên Dận trong lòng hoảng hốt, thấy ngân quang dày đặc vô pháp chống đỡ, đành phải vừa lui vừa tránh. Cơ Vô Ảnh thừa thế điên cuồng tấn công, liên tiếp thi triển kiếm chiêu, chiêu chiêu âm ngoan quyết tuyệt, Lý Thiên Dận dưới tình thế cấp bách, buộc phải sử dụng tất sát hư phong để ngăn cản, nhất thời trong địa cung lấy trung tâm là kiếm ảnh, bốn phía nổi lên cuồng phong bạo ngược.

Đại chiến mấy hiệp, hai người đều bị thương, ống tay áo Cơ Vô Ảnh đều bị cắt rách tả tơi, trên cánh tay đều là vết thương chồng chéo nhau. Lý Thiên Dận công lực không bằng Cơ Vô Ảnh, thương thế thì quá nặng, vạt áo trước lam lũ như vải bố bị chọc thủng, khuôn ngực rắn chắc có thêm hai vết thương hình cung chảy máu ồ ồ liên tục, khóe miệng cũng có vết máu tràn ra.

Cơ Vô Ảnh dùng sức xé rách ống tay áo ném xuống đất, mũi kiếm chỉ vào cổ họng Lý Thiên Dận, lạnh lùng nói: “Hoa Sơn kiếm tông không gì hơn cái này!” Cuối cùng cũng có thể nói những lời này, Cơ Vô Ảnh có cảm giác cả người bỗng nhiên sảng khoái vui sướng hẳn lên.

Lý Thiên Dận dùng kiếm chống đỡ, lau vết máu nơi khóe miệng, tự giễu nói: “Xem ra Thanh Phong kiếm quả thật nổi danh, ngay cả các hạ cao thủ loại này cũng nhận thức được.”

“Phi —— ai nhận thức ngươi.” Cơ Vô Ảnh phun một ngụm.

Động tác thô tục của Cơ Vô Ảnh khiến Lý Thiên Dận nhíu mày liên tục, “Các hạ anh tuấn bất phàm, là người hiểu rõ tình hình, vì sao lời nói động tác lại thô bỉ như thế?”

“Ngươi. . . . . .” Cơ Vô Ảnh bị câu nói của hắn chặn họng, chuyện sống chết ở ngay trước mắt này rồi , hắn cư nhiên còn có tâm tư so đo cấp bậc lễ nghĩa, Hoa Sơn thật sự nuôi một đám thần tiên!

“Tại hạ là Lý Thiên Dận của Hoa Sơn, mặc dù không biết các hạ vì sao lại có hứng thú với Tứ Thú Ngọc Bàn, nhưng Tứ Thú Ngọc Bàn là vật của Hoa Sơn, ta phụng mệnh sư phụ tới thu hồi, mong rằng các hạ giơ cao đánh khẽ.” Lý Thiên Dận hoàn toàn không để ý tới lợi kiếm gần trong gan tấc, đem ý đồ rõ ràng của mình nói với Cơ Vô Ảnh.

“Ha ha ha. . . . . .” Cơ Vô Ảnh ngửa đầu cười lớn, làm chấn động từng mảng đá vụn trên thạch bích, “Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng để yên cho ngươi muốn làm gì thì làm sao? Ta không biết nên hỏi ngươi quá ngu xuẩn hay khen ngươi sống quá thoải mái?”

Lý Thiên Dận thấy y cười nhạo cũng không để ý tới, không biết vì sao, hắn mơ hồ cảm thấy nam tử cầm kiếm bức mình này sẽ không thật sự giết mình.

“Các hạ kiếm thuật cao siêu, nội lực hùng hậu, nếu muốn giết ta, tất sẽ không hạ thủ lưu tình, ta bây giờ còn có thể sống mà cùng các hạ nói chuyện, cho thấy. . . . . .”

“Đủ rồi!” Cơ Vô Ảnh hét lớn một tiếng, đánh gảy lời nói kế tiếp của Lý Thiên Dận. Đúng vậy! Chính mình là không hạ thủ được, bởi vì bản thân không tâm ngoan (trái tim tàn nhẫn) như hắn, có thể đối ái nhân ngày xưa hạ sát thủ.

“Ngươi thật sao nghĩ ta không dám giết ngươi?”

Lý Thiên Dận không đáp lại, ngẩng đầu ưỡn ngực, không sợ mà nhìn thẳng Cơ Vô Ảnh, chậm rãi lắc đầu: “Các hạ không phải là người thích lạm sát kẻ vô tội.”

Huyết Ảnh kiếm chậm rãi chạm vào cổ họng Lý Thiên Dận, vẽ nên một đường huyết ngân. Cơ Vô Ảnh sắc mặt bi thương, gắt gao cắn môi, muốn đè nén cánh tay đang run rẩy, nhưng Huyết Ảnh vẫn “loảng xoảng” rơi trên mặt đất. Cơ Vô Ảnh cả người hư thoát lui về sau hai bước, tựa lưng vào thạch bích, ngực kịch liệt phập phồng, một tay nắm chặt hòn đá lồ lộ trên thạch bích.

Lý Thiên Dận lẳng lặng nhìn y, không biết y vì sao đột nhiên lại thống khổ như vậy, thấy ngón tay vì siết chặt thạch bích mà trở nên trắng bệch, đầu ngón tay đâm sâu vào đá, lòng thế nhưng lại xuất hiện một tia đau xót.

Lý Thiên Dận thở dài một tiếng, nhặt Huyết Ảnh kiếm đã dính máu tươi của mình lên, nâng hai tay trả lại Cơ Vô Ảnh, ” Đa tạ các hạ đã không giết tại hạ.”

“Cút!” Cơ Vô Ảnh hét lớn một tiếng, nghiêng mặt không muốn nhìn hắn.

Lý Thiên Dận nhìn trái nhìn phải, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Lối vào đã bị lấp, cửa đá phía trước lại đóng chặt, tại hạ muốn cút cũng không tìm thấy đường ra.”

Cơ Vô Ảnh bị lời nói của hắn làm thiếu chút nữa hộc máu, siết chặt Huyết Ảnh kiếm trong tay, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, căm ghét nói: “Mặc kệ ngươi cút đi như thế nào, tóm lại không cần lại xuất hiện trước mặt ta!”

“Này. . . . . .” Lý Thiên Dận đón nhận đường mắt hung ác của Cơ Vô Ảnh, ho khan hai tiếng nói: “Tại hạ sẽ cố hết sức.”

Cơ Vô Ảnh không hề để ý tới hắn, đá văng đá vụn dưới chân, cũng không quay đầu mà hướng phía trước đi tới. Lý Thiên Dận nhắm mắt đuổi theo sát y, khoảng cách bảo trì ước chừng ba thước. (3 mét)

Hai người bước tới trước cửa đá, Cơ Vô Ảnh vươn tay muốn chuyển động đầu rồng, Lý Thiên Dận lại không thể không nhắc nhở y: “Trên đầu rồng có độc chu sa.”

Cơ Vô Ảnh dừng tay, xoay người nghi hoặc hỏi hắn: “Ngươi làm sao biết?”

Thân hình Lý Thiên Dận chợt lóe, tránh phía sau Cơ Vô Ảnh, “Trong chu sa có nổi màu đỏ và màu đen, nhất định có trộn lẫn độc vật có khả năng ăn mòn huyết nhục, trên ngón tay ngươi lại có thương tích, nếu đụng vào hậu quả tuyệt không tưởng được. Muốn đi vào nội thất, cửa này không phải là thông đạo duy nhất.”

“Đường khác ở nơi nào?” Cơ Vô Ảnh theo hướng thanh âm mà xoay người lại hỏi. Lý Thiên Dận tiếp tục lách mình tránh sau lưng Cơ Vô Ảnh, chậm rãi nói: ” Hai tòa tượng đá kia có lẽ có thể giải đáp huyền diệu.”

“Ngươi đứng yên mà nói chuyện cho ta!” Thanh âm của hắn luôn ở sau lưng vang lên, Cơ Vô Ảnh gần như bị hắn làm cho xoay vòng mà hôn mê.

“Là các hạ không muốn ta xuất hiện trước mặt ngươi mà.” Lý Thiên Dận lời nói có phần ủy khuất, rốt cuộc phải làm sao để y mới có thể vừa ý chứ.

Cơ Vô Ảnh lại bị lời nói của hắn làm cho nghẹn họng, siết chặt nắm tay, nhẫn nại hồi lâu mới có thể nhịn xuống xúc động muốn giết hắn: “Ngươi nghĩ ngươi vẫn còn là tiểu hải tử hả? Ngừng trò hề này lại ngay! Hiện tại việc cấp bách là tìm cơ quan để mở cửa, về sau ra ngoài đừng để ta gặp lại ngươi!”

“Nga, nguyên lai ý tứ của các hạ là vậy, thứ cho Lý mỗ ngu dốt.” Lý Thiên Dận chậm rãi đi đến bên cạnh Cơ Vô Ảnh, cùng y sóng vai mà đứng, vẻ mặt nghiêm chỉnh, hoàn toàn nhìn không ra hắn vừa rồi là đùa giỡn.

Lý Thiên Dận sắc mặt đứng đắn như không có chuyện gì khiến Cơ Vô Ảnh cực kì ảo não, Cơ Vô Ảnh chau mày, dùng kiếm đẩy đẩy hắn, “Cách ta xa chút.”

Lý Thiên Dận không để ý tới hành động của y, đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt dừng tại một ký hiệu cổ quái trên cửa đá. Ký hiệu này ngang nhiên xếp thành hàng, thoăn thoắt mà thoải mái. Cơ Vô Ảnh nhìn theo ánh mắt của hắn, cảm thấy ký hiệu này giống như đã từng thấy qua.

“Đây là chẳng phải là văn tự phía bắc sao?”

Lý Thiên Dận khẽ gật đầu, dùng Thanh Phong kiếm phủi bụi bặm trên văn tự, nhỏ giọng nói: “Lăng sương lệ băng tuyết, quỷ diễm khấp tráng liệt. Cô quang nan tự chiếu, can đảm lưỡng Côn Lôn.” (lăng sương khắc cùng băng tuyết, quỷ diễm khóc oanh liệt, duy quang chiếu khó nhọc, thành khẩn đời mai sau. Chém bay nhà lầu)

“Mấy câu đó có gì?” Cơ Vô Ảnh biết Lăng Sương kiếm cùng Quỷ Diễm đao đều là binh khí nổi tiếng trên giang hồ nhưng đã biến mất nhiều năm, nơi này làm sao có thể có ghi chép của chúng?

Lý Thiên Dận nghĩ nghĩ rồi nói: “Không biết các hạ có biết lai lịch của Lăng Sương kiếm cùng Quỷ Diễm đao không?”

Cơ Vô Ảnh vẫn luôn sống trong cốc, đối với việc bên ngoài cũng không phải rất hiểu biết, Huyết Ảnh kiếm của bản thân là thần binh lợi khí, các binh khí khác Cơ Vô Ảnh chưa bao giờ để vào mắt, từng nghe qua tên của chúng, nhưng với lai lịch vẫn chưa nghiên cứu sâu.

Lý Thiên Dận thấy y mờ mịt lắc đầu, liền đem lai lịch hai kiếm kể lại: “Truyền thuyết trăm năm trước có một vị chú kiếm đại sư (đại sư đúc kiếm), kỹ thuật tinh xảo, am hiểu sâu sắc kiếm đạo, hiểu rõ các loại binh khí như lòng bàn tay, binh khí được xuất ra từ hắn đều là thần binh lừng lẫy trong chốn võ lâm. Hắn cả đời chỉ nhận hai đồ đệ, danh tính hai người kia mặc dù bị người lãng quên, nhưng tâm huyết mà họ đã hao hết nửa đời để làm ra là Lăng Sương kiếm cùng Quỷ Diễm đao lại trở thành mục tiêu cho người trong võ lâm tranh đoạt. Lăng Sương kiếm được rèn trên tuyết vực cao sơn, nơi đó hàng năm bị gió tuyết bao phủ, nhiệt khí (nhiệt độ không khí) cực thấp, Lăng Sương kiếm được cung tạo từ tuyết trắng và băng thủy, thân kiếm óng ánh trong suốt như thủy tinh, mũi kiếm tràn ngập sương khí, sắc bén dị thường, thổi một hơi cũng có thể bị cắt đứt. Mà Quỷ Diễm đao được luyện từ hỏa sơn chích nhiệt, khi rèn thân kiếm được gia tăng độ dẻo dai, dính phải máu tươi của người sống, cả bả đao sẽ tràn ngập cảm giác tà ác, huyết sắc thấm nhuần trên thân đao, cách trăm dặm đều có thể ngửi thấy mùi máu tanh, khiến kẻ khác chùn bước mà nhượng bộ lui binh.” Lý Thiên Dận vừa nói vừa quan sát Huyết Ảnh kiếm trong tay Cơ Vô Ảnh, dường như đang hoài nghi kiếm của Cơ Vô Ảnh cùng Quỷ Diễm đao có phải đều xuất thân từ một người hay không.

Cơ Vô Ảnh nắm chặt kiếm trong tay, quay đầu nhìn chằm chằm Lý Thiên Dận, trong ánh mắt truyền ra một loại tin tức nguy hiểm: Nhìn cái gì mà nhìn! nhìn nữa liền móc mắt ngươi ra!

Lý Thiên Dận thu hồi ánh mắt, đối mặt với sự uy hiếp im lặng của Cơ Vô Ảnh, lộ ra một mạt ý cười khó có thể phát hiện.

“Lăng Sương kiếm cùng Quỷ Diễm đao đời đời lợi dụng sự đối nghịch của nhau mà tồn tại, cả hai thanh từng bị Côn Lôn chưởng môn cùng Bá Đao Môn môn chủ thu dùng vì mình, cũng từng ở trên giang hồ nhấc lên từng trận ác chiến kinh thiên động địa, nhưng sau này hai kiện thần binh đột nhiên biến mất không rõ tung tích, bây giờ trong địa cung này có thể nhìn thấy tên của chúng, không thể không nói đây là sự việc kì lạ gì.”

“Ta hiện tại nghĩ muốn nhanh nhanh rời khỏi nơi này, đối với lai lịch đao kiếm như lời ngươi nói cũng không cảm thấy hứng thú, ngươi nếu còn tiếp tục lãng phí thời gian một cách vô nghĩa, để cho Trạc Trần lão quái biết có người tự tiện xông vào địa cung, chúng ta không ai vượt ra ngoài được!” Cơ Vô Ảnh có chút nóng nảy, dùng Huyết Ảnh không ngừng đập gõ trên cửa.

Lý Thiên Dận thế nhưng lại là một bộ dáng thảnh thơi, thanh thanh giọng nói: “Kỳ thật, phương hướng hai tòa tượng đá cùng chỉ đó là thông đạo dẫn ra ngoài, bất quá bên trong nhất định có nguy cơ rất lớn, khó có thể đi lại.”

“Ngươi cách xa ta một chút, đỡ cho ta phải nhìn ngươi mà khó chịu.” Cơ Vô Ảnh vội vã theo hướng chỉ của Lăng sương kiếm chui vào thạch động, lại bị Lý Thiên Dận chặn lại.

Cơ Vô Ảnh hất tay hắn ra, cả giận nói: “Làm gì?!”

“Các hạ tu luyện võ công gì?” Lý Thiên Dận hỏi.

Cơ Vô Ảnh bực bội nói: “Ta luyện võ công gì có quan hệ với ngươi sao?”

“Các hạ chẳng lẽ không phát hiện trong động có luồng khí đặc biệt khác thường sao? Nếu ngươi tu luyện nội công âm hàn, thì nên đi theo hướng hỏa động Quỷ Diễm đao, Hoa Sơn chúng ta là nội lực dương cương, ta đi băng động.”

Cơ Vô Ảnh hừ một tiếng, cũng không phản bác, xoay người bất chấp nhiệt khí của hỏa động tiến vào.

Lý Thiên Dận nhìn theo thân ảnh cao lớn dần biến mất trong bóng tối, không khỏi lắc đầu nở nụ cười, nam tử kia nhìn như cô ngạo (cô độc và kiêu ngạo) ác liệt, nhưng cũng là người ác thiện đan xen. Mặc dù không biết y vì sao vô cớ căm thù chính mình, nhưng cùng y so chiêu lại vô cùng thoải mái dễ chịu. Nếu có duyên có thể tái kiến, nhất định phải kết giao với y.

Lý Thiên Dận ngồi xuống mặt đất trước cửa đá bắt đầu điều tức, đợi đến khi nội lực khôi phục, mới chậm rãi bước vào băng động.

====

– Quà mừng hậu giáng sinh _(:з」∠)_

– Đọc cập nhật thông báo mới nhất lại trang chủ! T^T

– Không nghĩ tới mình sẽ nói điều này nhưng thấy ít người ủng hộ nên tốc độ của mình có rùa bò cỡ nào đi nữa cũng chấp nhận nghen, mình chả có động lực chi cả _(:з」∠)_ 1 mình edit khổ qtqđ.

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s