Yêu nghiệt – Chương 9


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit & Beta: Tinh Vũ, Bạch Dược

Chương 9. Băng hỏa đối lập

Đây là nơi quỷ quái gì thế này?

Cơ Vô Ảnh bị một luồng khí cực nóng đập vào mặt khiến không thể không dừng cước bộ, dù có nội lực hộ thể, nhưng vẫn có cảm giác không chịu nổi luồng nhiệt này.

Toàn sơn động rộng lớn bằng thạch bích đều đỏ rực như hòn lửa, tựa lò luyện thiết (sắt) của thợ rèn, trên mặt đất như phả ra những ngọn lửa nhỏ mơ hồ, đây là có ý muốn đem người xâm nhập nung chảy luôn sao?

Sớm biết như thế, không nên nghe theo đồ đần độn Lý Thiên Dận này đi hỏa động!

Cơ Vô Ảnh nâng tay lau mồ hôi không ngừng tuôn trên trán, một bên thầm rủa Lý Thiên Dận đáng chết một bên cắn răng di chuyển trên mặt đất nóng hầm hập. Mỗi bước đi, dưới chân liền truyền đến vài tiếng “lách tách” cùng mùi khét của giày vải khi bị đốt cháy.

Cơ Vô Ảnh vội vàng dẫn nội lực âm hàn xuống chân, có nội lực bảo hộ, lòng bàn chân thoải mái hơn nhiều.

Cơ Vô Ảnh đi vài bước, liền dùng khinh công phi thẳng một đoạn, trong lúc đó vẫn không ngừng cởi y phục để mình thoải mái một chút, bất tri bất giác đã đến cuối thạch động. Điều khiến Cơ Vô Ảnh ngạc nhiên chính là, cuối thạch động lại có một thạch thất rộng lớn như vậy, nơi này không có liệt diễm thiêu đốt, không khí trong trẻo lành lạnh thổi tới làm da thịt đặc biệt sảng khoái. Cơ Vô Ảnh đến nơi này cả người đều ướt đẫm, mồ hôi hầu như che kín cả vùng ngực trắng nõn, bị gió lạnh thổi tới, không khỏi rùng mình một cái.

Cơ Vô Ảnh đi liền một mạch khiến nội lực hao tổn lớn, hơi nước từ thân thể bị xói mòn quá nhiều, phi thường mỏi mệt. Thấy trong trung tâm thạch thất có một tòa ghế đá, không chút suy nghĩ  đã ngồi lên. Lúc này ngồi xuống, chẳng những không thể thoải mái nghỉ ngơi, ngược lại khởi động cơ quan  thạch thất, chỉ nghe từ đỉnh đầu truyền đến một trận va chạm của kim loại phát ra vài tiếng ‘két két’, tọa ỷ đột nhiên vỡ ra thành một khe lớn, vật thể đen kịt gì đó kết thành một đoàn từ trong khe nứt chậm rãi rơi xuống.

Cơ Vô Ảnh phát hiện thấy có điều kì lạ, vội vàng từ trung tâm ghế đá nhảy dựng lên, thối lui tới tận cửa thạch thất.

Cả đoàn vật thể kia dần dần hiển lộ nguyên hình, khi Cơ Vô Ảnh thấy rõ thực thể lại trào ra cảm giác sợ hãi.

Đó là. . . . . . dơi lửa?

Chỉ thấy bóng đen kia đột nhiên bay ra khỏi khe hở, miệng phun hỏa diễm, âm thanh thét chói tai rít lên . Trong thạch thất nhất thời vang lên từng tiếng thét dài bén nhọn không ngừng, Cơ Vô Ảnh vội lấy tay bưng kín lỗ tai, cùng lúc y bịt lỗ tai, dơi lửa dường như tìm được mục tiêu, như ong vỡ tổ lao về hướng Cơ Vô Ảnh. . . . . .

Bên này Lý Thiên Dận là một vùng băng tuyết ngập trời, từng tảng băng bén nhọn tựa như ngưng kết trăm năm, mỗi cây đều to như bắp tay người, mũi nhọn sắc bén như đao, toả ra hàn khí lạnh thấu xương. Mỗi khi Lý Thiên Dận bước tới một bước, những tảng băng này cũng di chuyển theo phương hướng biến đổi, hướng Lý Thiên Dận đâm tới.

Lý Thiên Dận dùng Thanh Phong kiếm cùng chưởng phong ngăn cản, những mảng băng bị đánh vỡ vụn sau đó hóa thành nhiều đóa băng liên, tám cánh sen xoay tròn trở thành lợi khí giết người không chớp mắt. Lý Thiên Dận thấy thế biết không thể lại đánh rớt những phiến băng này, đành phải thi triển khinh công băng qua khe hở của những phiến băng mà né tránh, thỉnh thoảng sơ suất dừng bên cạnh những cánh sen, nơi mắt cá chân bị cuốn chặt đến huyết nhục mơ hồ.

Lý Thiên Dận dồn sức, kéo bàn chân đầy máu ra, nỗ lực đi hết diêm vương lộ này, đi đến cuối thạch thất cả khuôn mặt đều đã kết thành từng tầng sương trắng, miệng vết thương dưới chân cũng bị băng tuyết ngưng tụ, không còn tri giác .

Trong thạch thất không hề có đồ vật gì, nhưng Lý Thiên Dận biết nơi này nhất định có ám khí phục kích, dựng kiếm chống đỡ thân thể, từng bước di chuyển vòng qua thạch thất, ngay tại lúc thể lực hắn gần như cạn kiệt, chợt nghe một tiếng hổ gầm đinh tai nhức óc, trước bàn thạch bích hình bán nguyệt, đột nhiên nhảy ra một quái vật không lồ toàn thân trắng noãn, trên trán có một chữ vương (王) thật lớn.

Đây không phải là trong loài vật trong truyền thuyết—— tuyết hổ sao?

Lý Thiên Dận cả người toát ra một thân mồ hôi lạnh, tay vịn thạch bích, cắn răng cầm kiếm chỉ vào tuyết hổ.

Tuyết hổ kia hình thể to lớn, lúc nhảy ra đã chiếm phân nửa thạch thất, Lý Thiên Dận ở trước mặt nó giống như con kiến hôi nhỏ bé.

Tuyết hổ thấy con mồi của mình chẳng những không sợ hãi bản thân mà còn dám dùng đồ vật này nọ chỉ vào mình, không khỏi giận dữ rít gào một tiếng, bổ về phía Lý Thiên Dận.

Lý Thiên Dận tại chỗ lăn một vòng, khó khăn tránh né một kích của tuyết hổ, còn chưa kịp thở, một đạo hàn khí mãnh liệt đã từ bên sườn đánh úp lại, tuyết hổ vươn chân trước tráng kiện quét ngang một cái, mắt thấy sẽ bắt được Lý Thiên Dận, Lý Thiên Dận lại điểm mũi chân, phi thân nhảy lên phần trán rộng của tuyết hổ, bắt lấy phần lông trắng trên đỉnh đầu, giơ kiếm đâm xuống.

Tuyết hổ đau đớn gầm lên, chấn động cả gian thạch thất, mãnh liệt lắc đầu, muốn hất văng người trên đầu xuống.

Bộ lông Tuyết hổ thập phần trơn ướt lại lạnh như băng, Lý Thiên Dận căn bản nắm không được, nếu không phải đang giữ chặt chuôi kiếm Thanh Phong đâm trên gáy hổ, Lý Thiên Dận sớm bị nó quăng xuống.

Tuyết hổ phát hiện không thể hất rớt con mồi trên đầu liền dùng chân trước vung lên, Lý Thiên Dận rút Thanh Phong ra, thuận theo độ trơn nhẵn trượt xuống dưới bụng tuyết hổ, nhắm ngay vị trí trái tim của tuyết hổ, sau đó vận công dồn vào tia nội lực cuối cùng mạnh mẽ đâm vào trong.

Tuyết hổ bị đâm trúng nơi trọng yếu, ầm ầm ngã xuống đất kêu rên, Lý Thiên Dận nhân cơ hội này gia tăng thêm lực đạo, Thanh Phong kiếm toàn bộ tiến vào, ngay cả cổ tay cầm cũng lúng sâu, tuyết hổ liên tục co quắp vài cái, liền bất động .

Lý Thiên Dận rốt cục hạ gục nó, toàn thân thoát lực dọc theo bụng tuyết hổ trượt xuống, thở dốc từng ngụm.

Cơ Vô Ảnh thấy đám dơi lửa kia kết thành đàn đánh về hướng mình, tựa như bện thành một bức tường lửa chặt chẽ, vội vận công vung lên Huyết Ảnh.

Huyết Ảnh kiếm hồng quang đại thịnh, kiếm khí mãnh liệt hình thành vô số ngân châm mảnh, bay về phía đàn dơi lửa. Những con dơi lửa bay đầu tiên bị kiếm khí đánh trúng đều rơi xuống mặt đất, ** bùng cháy, nhưng những con dơi lửa phía sau vẫn không biết sợ, như tre già măng mọc đánh úp về phía Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh không biết đàn quái vật này có bao nhiêu con, nội lực cùng thể lực của bản thân đã sắp cạn , cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, tiện đà biến hóa kiếm chiêu, ở trước mặt mình dựng lên một lá chắn kiếm khí kiên cố, đàn dơi lửa mắt không thể thấy, chỉ có thể dựa vào thanh âm để phân rõ phương hướng, trong nhất thời dồn dập tinh thần va chạm vào tường chắn, gặp phải trở ngại thi thể dơi lửa rơi xuống ngày càng nhiều, bên ngoài lá chắn kiếm khí của Cơ Vô Ảnh đã là một mảng đỏ rực.

Đúng lúc này, số lượng dơi lửa trên diện rộng đột nhiên giảm bớt, dần dần từ khe nứt kia đã không còn dơi lửa nào bay ra.

“Rốt cuộc cũng xong?”

Lá chắn kiếm khí của Cơ Vô Ảnh vì không được nội lực chống dần trở nên mỏng manh, khi một con dơi lửa cuối cùng rơi xuống đất, mặt mày Cơ Vô Ảnh đã sớm đỏ bừng, hai chân mềm nhũn quỳ rạp trên mặt đất.

Nghĩ đến lần ác chiến mạo hiểm gian nan này, Cơ Vô Ảnh không khỏi nhớ tới Lý Thiên Dận đi băng động, “Tên kia còn sống không?”

Cơ Vô Ảnh dùng kiếm chống đỡ cơ thể, chậm rãi từ mặt đất đứng lên, kéo thân thể mỏi mệt không chịu nổi đi tới trước khe nứt nơi có một sợi dây to rũ xuống, đây là lối ra duy nhất trong cả gian thạch thất này, mặc kệ bên trên còn có thứ cổ quái gì đang chờ đợi, Cơ Vô Ảnh cũng không còn sự lựa chọn nào khác.

Theo dây thừng chậm rãi bay lên, Cơ Vô Ảnh thấy một tòa kiến trúc như cung điện, trình độ xa hoa có thể so với Thất Sát cung của mình.

Chẳng lẽ tiểu tặc Kim Việt gạt ta? Điểm cuối của địa cung không phải là nơi giấu bảo vật mà là trong Vô Lượng cung? Cơ Vô Ảnh âm thầm đổ mồ hôi lạnh.

Ngay thời điểm Cơ Vô Ảnh nhảy lên mặt đất, cửa cung đối diện cũng mở rộng , Lý Thiên Dận cả người đầy thương tích từ bên trong chậm rãi đi ra.

“Ngươi còn chưa có chết? Mệnh cũng cứng lắm.” Cơ Vô Ảnh thấy hắn một thân chật vật, kéo một chân bước đi gian nan, không khỏi cười nhạo hắn.

Lý Thiên Dận nhìn thấy Cơ Vô Ảnh còn sống, tâm tình treo lơ lửng rốt cục cũng buông xuống, cố sức kéo ra một mạt ý cười: “Các hạ võ nghệ cao cường, ta còn nghĩ muốn hướng các hạ lĩnh giáo một phần, nào dám chết trước?”

Cơ Vô Ảnh đánh giá hắn từ trên xuống dưới, lộ ra biểu tình khinh thường: “Chỉ bằng với ngươi bây giờ?”

Lý Thiên Dận che ngực, ho khan vài tiếng, lắc đầu nói: “Hiện tại ta so với người thường còn yếu hơn sao dám cùng các hạ so đấu, huống chi, chúng ta còn có chung địch nhân phải đối phó.” Nói xong, ánh mắt dừng lại trên quan tài trong đại điện.

Cơ Vô Ảnh nghe vậy lắp bắp kinh hãi, vừa rồi chỉ lo chế nhạo Lý Thiên Dận, nhưng lại không chú ý tới trong điện còn có một chiếc quan tài, lúc này, bên cạnh quan tài có một hắc y nhân đứng đưa lưng về phía bọn họ.

Cơ Vô Ảnh trong lòng rung động một phen, cũng không đùa giỡn Lý Thiên Dận nữa, âm thầm ngưng tụ nội lực, xem bản thân còn lại bao nhiêu sức chiến đấu.

Hắc y nhân đứng trước quan tài thờ ơ đối với sự có mặt của họ, chỉ nhìn chăm chú thật sâu vào quan tài.

Chiếc quan tài kia được làm bằng thuỷ tinh, Cơ Vô Ảnh xa xa nhìn thấy bên trong có một người.

Hắc y nhân một bên ngắm nhìn người trong quan tài, một bên đưa bàn tay chậm rãi vuốt ve nắp quan, giống đối đãi trân bảo cẩn thận từng ly từng tý.

Cơ Vô Ảnh gặp hắc y nhân cả người hiển lộ một bộ dáng thần bí, cao giọng hỏi: “Ngươi là người nào?”

Hắc y nhân đối với câu hỏi của y thì như mắt điếc tai ngơ, còn thì thào tự nói: “Tuyết Nhi, hôm nay là ngày dỗ của ngươi. Mười sáu năm , ngươi rời đi đã mười sáu năm, ngươi cũng biết những năm gần đây ta trải qua bao nhiêu gian khổ, nếu không phải thù lớn chưa trả, ta đã sớm xuống dưới cùng ngươi.”

Cơ Vô Ảnh thấy hắn thao thao bất diệt thực phớt lờ người khác, không khỏi phẫn nộ, hướng phía trước đi rồi vài bước, rút ra Huyết Ảnh, lấy thế khiêu chiến nhắm ngay hắc y nhân. Lý Thiên Dận biết người nọ không đơn giản, chính mình và Cơ Vô Ảnh đều trọng thương, sợ y tùy tiện động thủ lại thua thiệt, lê chân đầy máu tiến lên giữ chặt y: “Chớ có xúc động.”

Cơ Vô Ảnh gạt tay hắn ra, mắt lộ hung quang: “Chuyện của ta không cần ngươi quản!”

Lý Thiên Dận cũng nổi giận: “Ngươi vì sao luôn không nghe khuyên bảo? Lấy công lực hiện tại của ngươi, cũng chỉ có thể đối phó với người bình thường, người nọ lai lịch không rõ, xuất hiên ở trong này nhất định là cao nhân, có lẽ hắn chính là Vô Lượng cung cung chủ, ngươi xác định ngươi có thể đánh thắng được hắn?”

“Trạc Trần?” Cơ Vô Ảnh nhìn nhìn hắc y nhân, nhìn hắn tứ chi đầy đủ liền nghĩ đó không thể là Trạc Trần, “Trạc Trần lão quái hai chân tàn phế, dựa vào cơ quan chân mới có thể hành tẩu, hắn sao có thể là Trạc Trần?” Cơ Vô Ảnh lời nói vừa dứt, dưới chân đã bị một đôi thiết trảo đột ngột thoát ra thẳng đến bắt lấy, Huyết Ảnh kiếm bị một cỗ lực vô danh ở đâu đó hút đi, rơi trên mặt đất cách nơi này không xa.

Cơ Vô Ảnh đột nhiên bị cơ quan đánh lén, không có phòng bị, toàn thân lảo đảo như muốn ngã xuống, Lý Thiên Dận vội vàng đỡ lấy y, ánh mắt hắn tràn ngập lo lắng.

Hắc y nhân lúc này xoay người lại, khuôn mặt âm trầm giấu dưới vành mũ rộng, nhìn bộ dạng hắn đại khái hơn ba mươi tuổi, nhưng đầu cũng đã phủ hoa râm.

Hắc y nhìn hai tên thiếu niên cả người đầy máu dưới điện, biết bọn họ là từ băng sơn biển lửa xông ra, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc.

Hắc y nhân vung ống tay áo lên, dùng  lụa trắng phủ lên chiếc quan tài, trầm giọng nói: “Chỉ là một tiểu tử nhưng lại khẩu xuất cuồng ngôn, xuất từ nhà nào? Hãy xưng tên ra.”

Lý Thiên Dận nghiêm chỉnh đàng hoàng, ôm quyền chắp tay nói: “Tại hạ Hoa Sơn Lý Thiên Dận.”

Anh mắt âm lãnh của hắc y nhân dừng lại trên người Cơ Vô Ảnh.

Lý Thiên Dận huých nhẹ lên tay Cơ Vô Ảnh, ý bảo y nói chuyện, Cơ Vô Ảnh trừng mắt nhìn hắn, hất đầu nói: “Cơ Vô Ảnh.”

“Ngươi họ Cơ?” ánh mắt hắc y nhân đột nhiên trầm xuống, thanh âm có chút kỳ quái.

Cơ Vô Ảnh ưỡn ngực đáp: “Vậy thì sao?”

“Cơ Lưu Thương là gì của ngươi?”

“Danh tự của gia phụ, ngươi có thể tùy tiện muốn gọi là gọi sao?”

Hắc y ánh mắt khóa chặt trên người Cơ Vô Ảnh, nửa ngày không nói chuyện, đột nhiên thân hình chợt lóe, xuất hiện trước mặt Cơ Vô Ảnh, lấy tay nâng cằm Cơ Vô Ảnh lên, quan sát nửa ngày: “Quả nhiên bộ dạng có vài phần giống Cơ Lưu Thương, nói cho ta biết, cha ngươi hiện tại đang ở đâu?”

“Ta vì sao phải nói cho ngươi?” Cơ Vô Ảnh cũng nhìn chằm chằm hắc y nhân, sắc mặt hắn như đao (dao kiếm ế), ngũ quan rõ ràng, vùng trán để lộ một cỗ anh khí, hẳn là không phải đại ác nhân, nhưng người tốt ai lại đặt một cái quan tài ngay trong cung điện, lại còn là để đó mấy chục năm.

Hắc y nhân dùng sức nắm chặt cằm Cơ Vô Ảnh, âm ngoan nói: “Ta hiện tại muốn giết ngươi sẽ dễ dàng như giết một con kiến, nếu không phải đáp ứng qua Tuyết Nhi sẽ không giết người, ngươi cho là ngươi còn có thể nói chuyện kiêu ngạo như thế cùng ta?”

Cằm Cơ Vô Ảnh bị lực đạo của hắn bóp gần như sắp nát, nhưng Cơ Vô Ảnh vẫn cắn răng không nói một lời.

Hắc y liền buông mạnh tay, cười ha ha: “Không nghĩ tới Cơ Lưu Thương cũng có một đứa con cốt khí như vậy, ngươi tưởng không nói là được sao? Ta có đủ thủ đoạn để ngươi phải nói ra.”

Ánh mắt hắc y nhân rơi xuống lồng ngực trắn nõn của Cơ Vô Ảnh, tấm tắc vài tiếng: “Tiểu tử, Cơ Lưu Thương đó nuôi ngươi  như thế nào? Làn da so với nữ nhân còn mịn màng hơn, ngươi nếu không nói ra đáp án làm ta vừa lòng…….”

“Ngươi liền chém ta hai đao sao?” Cơ Vô Ảnh cười lạnh tiếp lời.

Hắc y nhân lại cười lắc đầu: “Dung mạo như thế này phá hủy đi thật đáng tiếc, muốn hoàn toàn phá hủy một nam nhân, không phải dùng võ lực chinh phục hắn, mà là phải nhằm vào tự tôn của hắn, nếu một người nam nhân bị người nam nhân đặt ở dưới thân mà chà đạp, ngẫm lại cái trường hợp này. . . . . . chậc chậc. . . . . .”

“Ngươi dám! ! !” Cơ Vô Ảnh nhất thời có chút kích động, mặt đỏ tai hồng, tức giận đến cả người phát run.

Hắc y nhân dùng ngón tay dài  xẹt qua ngực Cơ Vô Ảnh, lạnh lẽo nói: “Ta không dám? Trên đời này không có chuyện Trạc Trần ta không dám làm! Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, Cơ Lưu Thương hiện đang ở chỗ nào?”

“Tiền bối!” Lý Thiên Dận cũng không đứng nhìn nữa , nghĩ thấy Cơ Vô Ảnh một bộ dạng kiêu ngạo, lại bị người ta dùng lời lẽ mà khinh bạc, khẳng định đang tực giận không nhỏ rồi, liền ra tiếng nói: “Tiền bối là ẩn sĩ cao nhân, đâu cần phải cùng một thiếu niên hơn thua làm gì, nếu truyền ra ngoài. . . . . .”

Hắc y nhân phất tay đánh gãy lời hắn, lạnh lùng nói: “Ta cùng với cha y có thù sâu chưa báo, y không chịu nói ra tung tích của cha y, ta chỉ có thể lấy y đến đền tội. Các ngươi tự ý xông vào cấm địa Vô Lượng cung, ta còn chưa phạt ngươi, ngươi tốt nhất không nên xen vào.”

“Không dối gạt tiền bối, tại hạ là vì Tứ Thú Ngọc Bàn mà đến, tiền bối sai người lẻn vào Hoa Sơn đánh cắp Tứ Thú Ngọc Bàn, vì đạo nghĩa bất dung, nếu tiền bối bằng lòng thả chúng ta, tung tích của Tứ Thú Ngọc Bàn tại hạ có thể tạm thời giữ bí mật, đợi đến khi tiền bối thưởng thức đủ, tại hạ lại đến lấy, người thấy thế nào?”

Tứ Thú Ngọc Bàn? Trạc Trần suy nghĩ, chính là cái mang về làm vật trang trí cho Tuyết Nhi, từng nghe Tuyết Nhi nói Tứ Thú Ngọc Bàn bề ngoài tinh xảo, chỉ nhìn là thích, nhưng tìm kiếm rất lâu cũng không phát hiện hiện được tung tích của nó, tới tận khi nàng mất mười sáu năm mới biết được vật ấy đang ở tại Hoa Sơn, thành công chỉ thị phi ưng giáo trộm về, thì ra hai tiểu tử này là vì Tứ Thú ngọc bàn mà đến.

“Ta đối với kia đồ vật kia không mấy hứng thú, lấy nó để đổi y, thật nực cười.”

Lý Thiên Dận nghe khẩu khí Trạc Trần có vài phần thương lượng đường sống, liền hỏi: “Tiền bối muốn như thế nào mới bằng lòng thả chúng ta?”

Trạc trần nghĩ nghĩ, lộ ra một nụ cười quỷ dị: “Hoặc là tiểu tử này nói cho ta biết cha y ở nơi nào, ta đi giết cha y; hoặc là ngươi cưỡng bức tiểu tử này trước mặt ta, ta thả các ngươi ra ngoài, sẽ đem Tứ Thú Ngọc Bàn trả lại cho Hoa Sơn.”

“Cái gì???!!!” Cơ Vô Ảnh và Lý Thiên Dận đồng thời kinh hô thành tiếng.

“Tiền bối, đây……tuyệt đối không có khả năng, tiền bối không cần bày ra trò đùa hoang đường này.” Mặt Lý Thiên Dận đỏ bừng lên, hoảng hốt khẩn trương, muốn hắn cùng Cơ Vô Ảnh. . . . . . Hắn như thế nào có thể làm được.

Hắc y nhân cảm thấy biểu tình của bọn họ thập phần thú vị, vừa như thưởng thức vừa tiếp tục nói: “Còn có một lựa chọn, nếu như ngươi không chịu cưỡng y, ta sẽ đem y đưa cho cung nhân, trong Vô Lượng người thích nam phong không phải số ít. Biết con ruột của mình bị ta khi nhục, Cơ Lưu Thương nhất định sẽ tới tìm ta.”

Cơ Vô Ảnh xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, vành mắt trừng lên như muốn nứt ra, thoát không được xiềng xích dưới chân, chỉ có thể chửi ầm lên: “Trạc Trần lão quái, có gan ngươi thả ta ra, cùng ta tỷ thí? Lão thất phu, vô sỉ! Hạ lưu! Cha ta năm đó vì sao không giết chết cái đồ hỗn đãn nhà ngươi, ngươi quả thực không phải là người!”

Trạc Trần không đếm xỉa tới những tiếng chửi bới không hề có hình tượng của Cơ Vô Ảnh, cười ha ha, không để ý tới khiêu khích của y, nhếch mi liếc Lý Thiên Dận, chờ đợi câu trả lời từ hắn.

“Ta kiên nhẫn có hạn, sau ba tiếng, ta liền gọi người đến đem tiểu tử miệng đầy ngôn ngữ ô uế này tha đi, qua chuyện này, y nhất định sẽ hận ta, có thể cũng sẽ hận ngươi.”

“Tiền bối, cầu ngươi đừng làm như vậy. . . . . .”

“Một.”

“Tiền bối!”

“Hai.”

Lý Thiên Dận cả người rét run, hoàn toàn không có chủ ý, sống đến bây giờ, hắn chưa từng phải đối mặt với sự lựa chọn khó khăn như vậy, nhưng phải trơ mắt nhìn Cơ Vô Ảnh bị. . . . . . Bị người không quen biết này khi dễ, hắn lại không đành lòng.

“Ba.”

“Ta, đáp ứng!” Lý Thiên Dận nhắm mắt cắn răng nói. Hắn hiện tại hoàn toàn không dám nhìn biểu tình của Cơ Vô Ảnh, sợ nhìn đến sự xấu hổ, ánh mắt căm hận của y.

Nếu y muốn hận, liền hận hắn đi.


Chuyên mục quảng cáo:

Like page trên Facebook để cập nhật bài viết nhanh hơn! Come on baby!!!

 

4 thoughts on “Yêu nghiệt – Chương 9

  1. Tui đi lòng vòng lại lạc vô nhà của chủ nhà đây 😁😁😁 hi vọng sẽ được tiếp tục theo dõi truyện này nha 😎😎😎 rất hân hạnh được làm quen.

    Like

    1. Hoan nghênh bạn tới thăm (ღ˘⌣˘ღ) e là bạn muốn đọc tiếp thì phải đợi 1~2 tháng nữa vì mình muốn up khi có hàng dự trữ, không thì up bữa đực bữa cái mất T^T nếu bạn không ngại thì chờ nha, mình chắc chắn sẽ up tiếp mà (= ̄∇ ̄)ノ

      Liked by 1 person

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s