Yêu nghiệt – Chương 12


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Tinh Vũ / Beta: Bạch Dược

Chương 12. Chấp niệm thành bi

Lý Thiên Dận chỉ nghe một tiếng nổ lớn, thân thể mất đi thăng bằng, bụng đau đớn không ngừng, trước mắt tối sầm lại, bên tai ngoại trừ tiếng gió thổi chỉ có tiếng thở dốc ồ ồ của Trạc Trần.

Lý Thiên Dận từ lúc tiến vào địa cung đã bị thương nặng, lúc này nội lực tán loạn, không thể ngưng tụ được, thân thể yếu ớt không còn chút súc lực so với người thường không khác là bao, nhưng nhờ tu dưỡng xuất sắc khiến hắn vẫn duy trì được đầu óc tỉnh táo. Hắn vươn cánh tay trái không bị thương sờ soạng khắp nơi, trước khi rơi xuống hắn cách quan tài kiếng tương đối gần, nắp quan tài hẳn phải nằm gần đây.

Lý Thiên Dận tìm kiếm trong không gian lạnh như băng, rốt cục cũng mò tới mép cửa trơn nhẵn, trong lòng bình tĩnh, nương theo đỉnh quan tài mà leo lên phía trên, để ngừa lúc quan tài rơi xuống đất lại đập phải chính mình.

Trong bóng tối đột nhiên vang lên một tiếng rít ma sát chói tai của kim loại với thạch bích, tốc độ rơi xuống của quan tài đột nhiên chậm lại, trên thạch bích xoẹt ra những đốm lửa dày đặc, quan tài khổng lồ phát ra một tiếng “Ầm” thật lớn, vững vàng rơi xuống đất.

Một trận ho khan dồn dập bên người Lý Thiên Dận vang lên, âm thanh ồn ào như muốn đem lục phủ ngũ tạng toàn bộ ho hết ra.

Lý Thiên Dận biết Trạc Trần thương thế rất nặng, nhưng nghĩ tới việc hắn làm lúc trước cũng không tính mở miệng chủ động hỏi thương thế của hắn, thế nhưng Trạc Trần lại lên tiếng trước: “Khụ khụ —— nhờ có Lý thiếu hiệp tương trợ, ta mới có thể thoát thân, ân cứu mạng…”

“Cung chủ nói quá, ta cũng không có ý định cứu ngươi, chỉ là không muốn thấy y lại đi sai đường.” Lý Thiên Dận bâng quơ trả lời, cắt đứt lời nói của Trạc Trần, báo ân gì đó, hiện tại mới nói cũng quá muộn rồi.

Trạc Trần lại ho một trận mãnh liệt, Lý Thiên Dận nghe thấy sợ hết hồn, chỉ sợ hắn “Oa” một tiếng, miệng phun máu tươi, lúc đó xong đời. Hiện tại bản thân ở nơi nào, có thể ra ngoài hay không cũng phải dựa vào Trạc Trần.

“Ngươi còn chống đỡ được không?” Lý Thiên Dận cuối cùng không nhịn được hỏi một câu.

“Khụ khụ… Tạm thời không chết được.” Trạc trần hít sâu một hơi, đè nén nội lực hỗn loạn trước ngực, “Lý thiếu hiệp ngươi khỏe không?”

“…”

Lý Thiên Dận nửa ngày không lên tiếng, Trạc Trần không khỏi có chút xấu hổ, lại mãnh liệt ho khan hai tiếng, nói: “Nơi này là Lạc Tiên bình phía sau Vô Lượng cung, ở đây có đường ngầm thông với Huyền Quang tháp, nếu ngươi muốn ra ngoài, khụ khụ —— ta có thể nói cho ngươi biết đường ra, nhưng ngươi phải đáp ứng ta vài điều kiện.”

Lý Thiên Dận một lần nữa bị Trạc Trần uy hiếp, trong lòng rất khó chịu, im lặng thầm nghĩ: Nếu nơi này có đường ra, cho dù ngươi không nói, ta sớm muộn cũng có thể tìm được.

Trạc Trần đã từng nhìn qua vô số người, thấy Lý Thiên Dận im lặng nửa ngày, liền có thể đoán được suy nghĩ của hắn, lại nói: “Mấy điều kiện này tuyệt không vi phạm đạo nghĩa, hơn nữa còn có trăm lợi bất hại với Lý đại hiệp.”

Sau một hồi trầm mặt, trong bóng tối rốt cục vang lên thanh âm khiến lòng người an lòng: “Ngươi nói thử xem.”

Trạc Trần lấy tay bưng ngực, thở phào một hơi yếu ớt nói: “Điều kiện thứ nhất: Ngươi phải tiếp nhận Nhạn Ngu kim bài ta truyền cho ngươi, vật này tượng trưng cho thân phận cung chủ Vô Lượng cung, dựa vào kim bài này tất cả cung nhân Vô Lượng cung sẽ nghe theo mệnh lệnh của ngươi, đây tất cả đều là sơ suất của ta, không ngờ võ công của Cơ Vô Ảnh so với cha y còn lợi hại hơn, ta hiện tại thân bị trọng thương, sợ rằng không thể sống lâu hơn nữa.” Lý Thiên Dận nghe lời nói của hắn giống như di ngôn, biết đại nạn của hắn đã gần kề nên cũng không cự tuyệt.

Trạc Trần lại nói: “Điều kiện thứ hai: Ta đi rồi, ngươi hãy đem ta cùng với nắp quan tài này cùng chôn trên đỉnh Vô Lượng sơn, nơi đó có một phần huyệt đã xây xong, trên mộ bia chỉ cần khắc bốn chữ ‘Lạc Tuyết Trạc Trần’.”

“Hảo.” Lần này Lý Thiên Dận trả lời rất thống khoái.

Trạc Trần biết hắn là người chính trực, chuyện đã đáp ứng chắc chắn sẽ xử lý thỏa đáng, vì thế liền đưa ra yêu cầu cuối cùng: “Điều kiện thứ ba: Lúc ngươi xông vào địa cung nhất định thấy trong địa cung có nhân tượng, thực không dám giấu diếm, nhờ cơ duyên xảo hợp nên Lăng Sương kiếm cùng Quỷ Diễm đao bị ta đoạt được, ta sắp bỏ mình, giữ lại chúng cũng không có chỗ dùng, bây giờ muốn đem chúng tặng lại cho ngươi, nhưng ngươi phải giúp ta giết Cơ Lưu Thương, đây cũng là tâm nguyện cuối cùng của ta.”

“Cái này…” Cơ Lưu Thương là cha Cơ Vô Ảnh, Lý Thiên Dận cũng không nắm chắc có giết được hắn không, huống chi bản thân làm việc có lỗi với Cơ Vô Ảnh, nào có thể ra tay giết phụ thân y, “Thứ cho ta bất lực.”

Trạc Trần khuyên nhủ: “Lý thiếu hiệp đừng quên Cơ Lưu Thương là tiền nhiệm cung chủ của Thất Sát cung, Hoa Sơn cùng Thất Sát cung không đội trời chung, cho dù không có thỉnh cầu của ta, Hoa Sơn sớm muộn cũng tiêu diệt Thất Sát cung, Lý thiếu hiệp bất quá chỉ là thuận nước giong thuyền, cớ sao không làm? Cơ Vô Ảnh khiến ta trọng thương, nhưng là do ta ép buộc trước, cũng không thể trách y, nhưng Cơ Lưu Thương đoạt ái nhân của ta, phế võ công của ta, thù này đổi thành người khác cũng sẽ báo thù, yêu cầu của ta tuyệt không quá đáng.”

Lý Thiên Dận cau mày nói: “Cơ Lưu Thương là phụ thân của Vô Ảnh, ta đã từng xúc phạm y, sao có thể nhẫn tâm giết phụ thân y, huống chi lấy võ công của ta ngay cả Vô Ảnh cũng đánh không lại, chớ nói gì đến việc giết Cơ Lưu Thương, cung chủ xin đừng nhắc lại chuyện này.”

Trạc Trần hô hấp dồn dập nói: “Cơ Vô Ảnh cũng không phải là nữ tử, Lý thiếu hiệp lẽ nào muốn chịu trách nhiệm sao? Y thị huyết thành tính, chính mắt ngươi cũng thấy qua, chỉ vì một hồi cưỡng bách giao hoan, ngươi liền hạ thủ lưu tình với y sao? Ngươi bây giờ võ công không bằng y, nhưng thắng ở căn cốt thanh kỳ, ngày sau mọi sự tất thành.”

Nói đến hoan ái, sắc mặt Lý Thiên Dận nóng lên, tựa như cảm nhận được ánh mắt mờ mịt và nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của Cơ Vô Ảnh, tuy đã phạm sai lầm, nhưng Lý Thiên Dận cũng không hối hận.

“Mặc kệ y là nam hay nữ, lỗi là ta sai, thì ta sẽ gánh chịu.”

“Ai, mà thôi.” Trạc Trần thở dài một tiếng: “Ta không ép buộc ngươi, ngươi đã không muốn giết Cơ Lưu Thương, vậy thay ta chứng kiến cái chết của hắn. Hoa Sơn vẫn âm thầm theo dõi Thất Sát cung, điểm ấy đối với ngươi mà nói chẳng qua là một cái nhấc tay.” Trạc Trần lời nói lúc này đã có chút không xong, cũng không còn thời gian để khua môi múa mép với Lý Thiên Dận, lợi thế trên người đều dùng hết, không cách nào nắm giữ thiếu niên cố chấp này trong tay, chỉ có thể hạ bớt yêu cầu.

Lý Thiên Dận có phần sốt ruột: “Trạc Trần cung chủ, việc trong khả năng của ta ta tất sẽ làm, nhưng thù hận của bậc tiền bối các ngươi không nên liên lụy đến hậu bối, ngươi cũng biết vừa rồi chúng ta đã làm chuyện có bao nhiêu tàn nhẫn với Vô Ảnh, y kiêu ngạo như vậy lại bị nam tử… Cung chủ, ai cũng có lúc chết, vì sao không thể buông xuôi thù oán, an tâm yên nghỉ cùng ái nhân của mình.”

“Ngươi… khụ khụ khụ khụ khụ… Muốn chọc ta tức chết hả?” Trạc Trần khuyên bảo không có hiệu quả, thiếu chút nữa ho chết. Nghĩ đến người Hoa Sơn kiếm phái đều là đám ngụy quân tử, miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, nhưng vẫn âm thầm truy sát Thất Sát cung, còn tưởng người bên ngoài chuyện gì cũng không biết.

“Cung chủ trước khi chết có thể nói cho ta biết Tứ Thú Ngọc Bàn và lối ra ở nơi nào không?” Khẩu khí Lý Thiên Dận rất đứng đắn.

“A ————” Trạc Trần khí lực không còn nhiều thét dài một tiếng, thanh âm vang lên trong bóng đêm cô tịch. Bản thân tuy không làm nhiều chuyện ác, nhưng sao trước khi chết lại gặp phải một kẻ ngoan cố như thế này, ngay cả khi dùng bảo vật thế nhân thèm khát làm mồi cũng không mắc câu.

“Quên đi, vẫn là để tự ta tìm.” Lý Thiên Dận nghĩ cầu người không bằng cầu mình. Phỏng đoán trên quan tài này có lẽ có cơ quan, lúc đó tình huống cấp bách, cơ quan thủ của Trạc Trần và hai mắt đều bị phế, nếu không phải cơ quan gần trong gang tấc, hắn đã sớm thành vong hồn dưới kiếm.

Hàn khí lạnh lẽo từ quan tài thủy tinh khiến lòng người sợ hãi, bên trong còn có một bộ nữ thi, Lý Thiên Dận tìm kiếm cơ quan đồng thời không quên âm thầm hướng nàng bồi tội, có lẽ thành ý của hắn khiến nữ thi cảm động, tay đột nhiên sờ tới một vật nhô lên, Lý Thiên Dận do dự trong phút chốc, sau đó nhấn xuống.

——

“Ngươi… Ngươi đừng tới đây, thêm bước nữa, chúng ta sẽ không khách khí!” Ngọc Sinh tuổi tác còn nhỏ, chẳng bao giờ gặp phải tình hình nguy hiểm như vậy, chẳng biết đại sư huynh bị cung chủ kéo tới địa phương quỷ quái nào, lạc mất người đáng tin cậy nhất, Ngọc Sinh càng thêm hoảng sợ, đối mặt với ánh mặt kinh người của Cơ Vô Ảnh, hắn đã sớm bị dọa đến luống cuống tay chân. Bên cạnh là đệ tử Hoa Sơn xấp xỉ tuổi tác hắn, đều là các sư huynh đệ tốt hắn hay chơi bình thường, dựa vào một thân nhiệt huyết, nghe hiệu triệu của hắn, lén lút xuống núi cùng hắn đi cứu đại sư huynh. Kỳ thật bọn họ biết rõ đại sư huynh võ nghệ cao cường, cho dù gặp phải nguy hiểm cũng có thể biến nguy thành an, bất quá tưởng nhân cơ hội này xuất sơn vui đùa một chút thôi, không nghĩ tới gặp phải tràng diện huyết tinh như thế, tất cả đều ngơ ngác nhìn Cơ Vô Ảnh, không dám lên tiếng.

Cơ Vô Ảnh đè ép khí huyết cuồn cuộn trước ngực, lạnh lùng cười: “Bổn cung muốn nhìn một chút các ngươi có thể làm cái gì!” Dứt lời, huy kiếm lao về hướng bọn họ.

Các đệ tử Hoa Sơn như đàn tiểu hầu tử trong miệng gào thét, nhao nhao chạy tứ phía, trong lúc hoảng loạn quên hết các kiếm pháp võ thuật, chỉ lo múa kiếm lung tung chống lại kiếm khí càn quét của Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh chủ yếu đối phó với Ngọc Sinh, cái miệng bộc trực của mao đầu tiểu tử này làm y cực kỳ chán ghét, Ngọc Sinh bị y truy bên trái trốn bên phải.

Ngọc Sinh kiếm thuật không tinh nhưng khinh công lại vô cùng tốt, một mặt kêu to “Yêu nhân xem kiếm”, một mặt nhảy lên nhảy xuống trong đại điện, tình cảnh hết sức khôi hài.

Cơ Vô Ảnh lúc trước từng so chiêu với Lý Thiên Dận, vào động thì đại chiến với hỏa biên bức, sau một hồi lại có một trận ác chiến với Trạc Trần, tuy có tụ khí hoàn khôi phục nội thể, nhưng nội lực tiêu hao quá nhiều, lúc này đã gần như trống rỗng, truy Ngọc Sinh một đoạn, đành phải dừng lại nghỉ ngơi.

Ngọc Sinh thấy Thanh Phong kiếm của sư huynh cắm ở trên tường, thừa dịp Cơ Vô Ảnh ngừng lại, sử dụng khí lực từ trước đến giờ cầm kiếm rút ra, trong miệng chẳng biết niệm bí quyết loạn thất bát tao niệm gì, dốc lòng thay đổi tình cảnh rối loạn trước mắt, rốt cuộc đâm kiếm thẳng tắp về hướng Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh khinh miệt nhìn hắn, thẳng đến khi Thanh Phong kiếm tiếp cận mới chậm rãi nghiêng người tránh đi, Huyết Ảnh kiếm vừa muốn chém vào cổ Ngọc Sinh, tay trái Ngọc Sinh vung lên, từ lòng bàn tay bắn ra ám khí bén nhọn.

Cơ Vô Ảnh không ngờ tới đệ tử Hoa Sơn cũng dùng ám tiến tấn công người khác, lẩn tránh không kịp, ám khí xẹt qua bờ vai bay thẳng ra ngoài. Các đệ tử xung quanh thấy Ngọc Sinh dũng cảm áp chế yêu nhân, không khỏi vỗ tay hoan hô.

Cơ Vô Ảnh triệt để nổi giận, Huyết Ảnh không chút lưu tình hướng mặt Ngọc Sinh chém tới, ngay tại lúc sinh tử cần kề trước mắt, mặt đất dưới chân đột nhiên sụp đổ toàn bộ, mọi người sợ hãi kêu liên tục, ngươi bắt ta, ta bắt ngươi, kết cục đều rơi vào kẽ nứt.

Cơ Vô Ảnh thầm nghĩ “không tốt”, không để ý tới việc truy sát Ngọc Sinh nữa, điểm mũi chân thả người nhảy lên nóc đại điện, nắm một khối xà ngang tượng đá hình rồng giắt người lên trên. Lúc này đại điện đã hoàn toàn bị phá hủy, mặt đất sụp đổ tạo thành một hố đen thật to, chẳng biết sâu hay cạn.

Cả toàn đại điện vì nền móng bị tổn hại nên bắt đầu chao đảo, tường đã từng tảng lớn rớt ra. Cơ Vô Ảnh trong lòng biết nơi này không thích hợp ở lại lâu, từ nơi bọn người Ngọc Sinh xuất hiện tìm được lối ra, sau đó thả người nhảy ra ngoài.

“A —— a —— a —— sư huynh —— các sư đệ —— nắm chặt a —— chúng ta chết cũng phải chết chung mà ——” Từng tiếng gào thét của một đám người trong hắc động không ngừng vang lên, thanh âm của Ngọc Sinh càng đặc biệt vang dội.

“Thình thịch thình thịch thình thịch…” Theo những vật nặng liên tục rơi xuống đất, trong hắc động lại vang lên một mảng kêu rên.

Lý Thiên Dận dưới đáy động cảm giác trên đỉnh đầu có vật rơi xuống, nhanh chóng lôi kéo Trạc Trần vọt vào sâu trong thạch bích, không nghĩ tới thứ hắn coi là vật chẳng lành lại là các tiểu sư đệ Hoa Sơn lần lượt rơi xuống, không khỏi cười khổ.

“Ngọc sinh, Mặc Đồng, tất cả mọi người không sao chứ?”

Các đệ tử Hoa Sơn ngã thất điên bát đảo đột nhiên nghe thấy thanh âm trầm ổn của đại sư huynh, vội vàng đình chỉ kêu to, trong bóng tối nhất thời không có thành âm nào.

Ngọc Sinh phản ứng đầu tiên, yếu ớt hỏi lại một câu: “Là đại sư huynh sao?”

“Là ta.”

Ngọc Sinh xác định là thanh âm của đại sư huynh, nhất thời lệ rơi đầy mặt, chẳng biết ai lấy hỏa chiết tử đốt lên, ánh lửa yếu ớt rọi sáng khuôn mặt anh tuấn tái nhợt của Lý Thiên Dận.

“Đại sư huynh, ô ô ô ~~~~” Ngọc Sinh thoáng cái nhào vào người Lý Thiên Dận, không để ý hình tượng mà khóc lớn lên, vừa khóc vừa đem nước mắt nước mũi cọ lên ngực Lý Thiên Dận. “Yêu nhân thiếu chút nữa giết chúng ta, nếu không phải mặt đất đột nhiên sụp đổ, chúng ta có lẽ sẽ không còn được gặp lại đại sư huynh, ô ô ô…”

Lý Thiên Dận vỗ nhẹ lưng hắn, dùng lời nói ấm áp an ủi vài câu, lại hỏi mọi người có bị thương không, tiểu sư đệ vì biểu hiện lòng can đảm của mình cắn chặt răng lắc đầu lia lịa.

“Các ngươi không có việc gì, ta an tâm.” Lý Thiên Dận ngẩng đầu nhìn lên trên, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “… Yêu nhân hiện tại như thế nào?”

Ngọc Sinh hít mũi một cái: “Chẳng biết, y không rớt xuống nhất định là đã đào thoát.”

Lý Thiên Dận cúi đầu thở dài một hơi, không nói gì thêm nữa.

Ngọc Sinh ổn định tinh thần xong, lúc này mới phát hiện bên người đại sư huynh còn có một vẻ mặt thị huyết của người sắp chết, không khỏi kinh hãi: “Sư huynh, hắn, hắn là Vô Lượng cung cung chủ?”

Lý Thiên Dận gật đầu.

Ngọc Sinh đột nhiên từ trong lòng  Lý Thiên Dận đứng lên, nâng Thanh Phong kiếm chuẩn bị giết Trạc Trần, lại bị Lý Thiên Dận ngăn cản: “Chưa tìm thấy lối ra, không nên làm hắn bị thương.”

Trạc Trần lúc này đã hấp hối, vẫn cố dùng chút sức lực cuối cùng từ bên hông lấy ra một khối kim bài: “Vừa rồi ta cùng Lý thiếu hiệp giao phó một số việc, tin tưởng thiếu hiệp nhất định có thể giúp ta xử lý thỏa đáng, Lăng Sương kiếm và Quỷ Diễm đao đặt trong thạch thất luyện công của ta, ngươi sau khi rời khỏi đây bảo cung nhân dẫn ngươi đi lấy.”

Lý Thiên Dận tiếp nhận kim bài, ánh mắt Ngọc Sinh rơi xuống kim bài, chẳng biết người nọ vì sao phải đem thứ này giao cho sư huynh.

Trạc Trần nâng khuôn mặt đầy máu của mình, vì con ngươi bị khoét không thể thấy vật gì, tay run run, hướng phương hướng phía trước chỉ chỉ: “Tứ Thú Ngọc Bàn nằm trong quan tài thủy tinh. Đông nam đáy động có một tảng đá lớn có thể di chuyển, các ngươi từ nơi đó rời khỏi đây đi.” Nói xong câu cuối cùng, tay Trạc Trần vô lực rũ xuống, không còn động tĩnh.

Lý Thiên Dận đưa tay dò xét mạch đập cần cổ của hắn, phát hiện mạch đập của hắn dần chậm đi, từ từ nảy chậm rồi biến mất. Lý Thiên Dận lắc đầu thở dài một hơi.

“Hắn đã chết sao?” Ngọc Sinh nơm nớp lo sợ hỏi.

Lý Thiên Dận gật đầu: “Các ngươi ai có thể cho sư huynh mượn một kiện áo choàng?”

Mọi người nghe vậy đều lục đục cởi y phục. Lý Thiên Dận nhận lấy một món, rồi xé một nửa ống tay áo, phủ lên trên mặt Trạc Trần, trong miệng nói một câu “Yên nghỉ” sau đó đứng dậy, cầm ngoại bào mặc lên người, lại từ trong quan tài thủy tinh lấy ra Tứ Thú Ngọc Bàn.

“Đi theo ta.” Lý Thiên Dận dẫn đầu đi về hướng đông nam, những đệ tử còn lại nhao nhao đuổi kịp, Ngọc sinh đi vài bước bỗng quay đầu lại, nghi ngờ trong lòng bắt đầu phát sinh.

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s