Yêu nghiệt – Chương 16


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Tinh Vũ / Beta: Bạch Dược

Chương 16. Lòng như lửa đốt

Lung Nguyệt đi tới Thiên điện, liếc mắt liền nhìn thấy Cơ Vô Ảnh cả người đều ướt sũng, y mặc bên ngoài một bộ thoa y rách nát, bên trong mặc không phải là tử y như khi tham gia hỉ yến, mà là một thân tố y* màu xám, y phục bị nước mưa xối ướt, dán chặt vào người, vệt máu nhàn nhạt từ trong thấm ra ngoài, loang lỗ nhuộm đỏ cả bộ bạch y.

* áo tơi trắng

“Vô Ảnh, ngươi… Sao lại thế này?” Lòng Lung Nguyệt căng thẳng hẳn lên, bước nhanh tới bên cạnh Cơ Vô Ảnh, vươn tay sờ mặt y. “Là ai đả thương ngươi? Mau nói cho tỷ tỷ.”

Cơ Vô Ảnh gắng gượng nở nụ cười, giọng nói khàn khàn vô lực: “Nguyệt tỷ tỷ đừng lo lắng, ta chỉ bị nhiễm phong hàn một chút thôi, không có vấn đề gì.”

Lung Nguyệt đau lòng nhẹ nhàng đỡ lấy tay y, nhẹ giọng nói: “Bộ dạng đã như thế này còn muốn gạt tỷ tỷ sao, có phải đụng trúng kẻ xấu không?”

Cơ Vô Ảnh nhắm mắt lại, thở dài một tiếng: “Trên đường gặp phải vài tên cừu gia, bất quá đều bị ta giải quyết hết rồi. Nguyệt tỷ tỷ, bây giờ ta muốn ngủ.”

“Được, tỷ tỷ lập tức thu xếp khách phòng cho ngươi, mọi việc thì chờ ngươi tỉnh dậy rồi bàn sau.”

Cơ Vô Ảnh được Lung Nguyệt an bài trong nội điện Thính Hương Thủy Tạ nằm ở phía đông tẩm cung, Cơ Vô Ảnh vừa nằm lên giường lập tức ngủ mê mệt. Sự lo lắng trong lòng Lung Nguyệt càng thêm sâu sắc, nàng ngồi bên mép giường bắt mạch thay y, phát hiện mạch khí của y đang chạy tán loạn ra ngoài, di động nhưng lại vô lực, quả thật là bệnh trạng cảm mạo của phong hàn, nhưng trong lúc mạch đập di động lại có một loại âm khí bị tổn thương, dương khí chuyển động như phân tán.

Lung Nguyệt nhẹ nhàng cởi bỏ y phục phía trên của y, chỉ thấy trên thân thể trắng như ngọc đầy rẫy những vết thương lớn nhỏ khác nhau, có một số vết thương vì bị đụng nước mưa bây giờ đã trở nên sưng phù trắng bệch, mũi Lung Nguyệt chua xót, không đành lòng nhìn tiếp.

Trầm Quân Vi cũng đứng một bên dò xét, thấy những vết thương kia, không khỏi lắc đầu than thở: “E rằng y không chỉ đơn giản là đụng trúng vài tên cừu gia như vậy, theo ta thấy, kẻ địch đánh nhau với y không chỉ dưới mười người. Y còn có thể sống sót để tới được rừng Mê Vụ, đúng là không dễ.”

“Rốt cuộc là ai đã vây công y.” Lung Nguyệt rút ra một tấm khăn lụa mỏng ở trong chậu đồng, vắt nước đi rồi nhẹ nhàng đắp lên trán Cơ Vô Ảnh.

Trầm Quân Vi cúi đầu tỉ mỉ kiểm tra thương thế của Cơ Vô Ảnh, “Ở trên này không chỉ có vết đao và vết kiếm bình thường, còn có cả vết tích khi bị lửa tổn thương.” Trầm Quân Vi chỉ vào một chỗ có thương tích màu xanh nói: “Ngươi xem ở chỗ này, vết thương có màu xanh, đây rõ ràng là thương tích do Thanh Phong kiếm gây nên, hình dạng vết thương nằm rải rác theo hình xoắn ốc, đây là võ công dựa vào Hư Ngự Phong xuất thân từ Hoa Sơn.”

Lung Nguyệt nghe xong, nghiễm nhiên không thể không tức giận: “Lại là Hoa Sơn!”

Trầm Quân Vi vỗ bả vai Lung Nguyệt, an ủi: “Nương tử đừng tức giận, đây chỉ là suy đoán của ta mà thôi, tình huống rốt cuộc như thế nào thì vẫn nên chờ y tỉnh dậy rồi hẵng hỏi cho rõ. Hiện tại mạng nhỏ của y đã mất một nửa, nếu không cứu chữa kịp thời, sợ rằng…”

“Ngừng!” Lung Nguyệt cắt đứt lời nói của Trầm Quân Vi, đứng lên nói: “Ta ngươi đều là danh y thế nhân, nếu ngay cả Vô Ảnh cũng cứu không nổi, sau này cũng đừng nghĩ đến việc lăn lộn trên giang hồ nữa, ngươi chăm sóc y trước, ta đi lấy Thanh Phong Thùy Lộ hoàn.”

Sau khi Lung Nguyệt rời đi, Trầm Quân Vi ngồi lên vị trí nàng vừa ngồi, tinh tế quan sát thương thế của Cơ Vô Ảnh.

Trong hỉ yến, phong thái nổi bậc của y, một khúc kiếm vũ đã làm toàn trường khiếp sợ, ngay cả Lung Nguyệt không biết võ công cũng có thể nhìn ra nội lực hùng hậu của y, mà bản thân còn mang theo thượng cổ thần khí, kết hợp với những vết thương bề ngoài này thì cũng sẽ không tạo nên bất cứ đe dọa nào đến tính mạng của y, y đã từng gặp cảnh ngộ thống khổ gì mà người thường không thể chịu được sao?

Trầm Quân Vi tỉ mỉ quan sát phần eo của Cơ Vô Ảnh phát hiện ở đó cái vài vệt dấu tay đỏ nhạt, nghiêng người nhìn xuống, không chỉ ở phần eo, trên ngực và bụng của y đều có những vết tím bầm nằm rải rác lúc sâu lúc cạn, vì bị vết thương của đao kiếm che giấu, thiếu chút nữa bỏ qua nó.

Trầm Quân Vi đã từng chẩn bệnh vô số lần, hiện nay nam phong lại thịnh hành, Trầm Quân Vi đã từng gặp không ít trường hợp vào thời khắc kích tình mà quên khống chế lực đạo nên vô tình lưu lại ứ ngân, thậm chí hắn còn có thể phân biệt được cái nào là do người niết, còn cái nào là do người ngắt. Cơ Vô Ảnh cho Trầm Quân Vi một ấn tượng mặc dù yêu mỵ, nhưng đường đường là cung chủ Thất Sát cung, làm sao có thể trở thành đồ chơi cho nam nhân khác, điều này khiến Trầm Quân Vi thật sự không thể lý giải nổi, chẳng lẽ y bị hiếp bức? Mười mấy người giao chiến cùng y, tình cảnh mười mấy người…, Trầm Quân Vi không thể tưởng tượng tiếp.

“Phu quân, ngươi đang làm gì đó?” Lung Nguyệt cầm dược đứng bên cửa, trông thấy tay Trầm Quân Vi đang đặt trên thắt lưng của Cơ Vô Ảnh, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.

“À, ta đang kiểm tra vết thương của y.” Trầm Quân Vi thu tay về, đang nghĩ có nên nói cho Lung Nguyệt biết chuyện Cơ Vô Ảnh từng giao hợp với người khác không, nhưng Lung Nguyệt vô cùng thương yêu Cơ Vô Ảnh, Trầm Quân Vi lại sợ sau khi Lung Nguyệt biết thì sẽ nổi trận lôi đình, đành phải lấp liếm sự thật. “Ta vốn định truyền nội lực cho y, nhưng lại phát hiện nội lực của y thuần âm, âm dương khác biệt, không thể dung hợp.”

Lông mày Lung Nguyệt siết chặt lại, đi vòng qua người Trầm Quân Vi, nâng Cơ Vô Ảnh dậy, đem thánh dược Thanh Phong Thùy Lộ hoàn của Bái Nguyệt giáo đút vào miệng Cơ Vô Ảnh, sau đó nhẹ nhàng đặt y nằm xuống.

“Người đâu.”

Một hồng y thánh nữ ngay lập tức xuất hiện trước mắt Lung Nguyệt: “Giáo chủ có gì phân phó?”

“Gọi Liên Hoa lập tức ra roi thúc ngựa chạy đến Lạc Anh cốc, thông tri Hướng hộ pháp khẩn cấp đến rừng Mê Vụ, càng nhanh càng tốt.”

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Hồng y thánh nữ rời đi không đến nửa canh giờ, Liên Hoa đã dẫn theo Hướng Thiên Nam và vài Đường chủ thuộc Thất Sát cung vội vàng chạy vào nội điện Thính Hương Thủy Tạ.

Lung Nguyệt vừa xử lý xong ngoại thương cho Cơ Vô Ảnh, giúp y đắp một chiếc áo ngủ gấm lên, Hướng Thiên Nam mang theo vẻ mặt nôn nóng cầm lấy tay Cơ Vô Ảnh, bất chấp cấp bậc lễ nghĩa nói với Lung Nguyệt: “Ta phải giúp cung chủ độ khí chữa thương, thỉnh giáo chủ rời khỏi phòng.”

Lung Nguyệt giật mình nhìn Hướng Thiên Nam, không nghĩ tới hắn đến nhanh như vậy.

Lung Nguyệt nói cho Hướng Thiên Nam một số yêu cầu thủ tục mà người chăm sóc bệnh nhân cần phải chú ý, sau đó mới dẫn Trầm Quân Vi ra ngoài rồi nhẹ nhàng cài cửa lại.

Không đợi Lung Nguyệt hỏi ra lời, Liên Hoa đứng ngoài cửa đã tiến lên một bước nói: “Thuộc hạ mới rời khỏi rừng Mê Vụ, đã thấy đoàn người Hướng hộ pháp phong trần mệt mỏi chạy tới đây, nói Vô Ảnh cung chủ ba ngày trước sau khi ly khai hỉ yến vẫn không thấy về, ngoài ra các cung nhân khác cũng đã đi khắp nơi để tìm cung chủ.”

Lung Nguyệt gật đầu: “Từ nhỏ Hướng Thiên Nam và Vô Ảnh cùng nhau lớn lên, hắn đối xử với y như thân đệ đệ, Vô Ảnh rất hiếm khi xuất cốc, lần này đến tham gia hôn lễ lại mang một thân trọng thương trở về, chẳng biết hắn sẽ nghĩ thế nào.”

Trầm Quân Vi đứng bên cạnh Lung Nguyệt bỗng nhiên mở miệng: “Hướng Thiên Nam… Tên này hình như ta đã từng nghe nhắc qua ở nơi nào đó.”

Lung Nguyệt nói: “Hướng Thiên Nam chính là nam tử hai năm trước một thân một mình giết thẳng lên Hoa Sơn muốn thay Vô Ảnh báo thù cho cha y. Phu quân không phải là giang hồ Bách Hiểu Sinh** sao? Chẳng lẽ không biết việc này?”

“Ta dĩ nhiên biết việc này, chẳng qua không biết Hướng Thiên Nam là người của Thất Sát cung, sự kiện kia tuy đã bị Hoa Sơn áp xuống, nhưng trong chốn võ lâm đều biết một nam tử tên là Hướng Thiên Nam đã dựa vào sức của mình đại phá Hoa Sơn kiếm trận, sau cùng vì bị mắc bẫy nên phải chạy trốn, thậm chí còn đả thương hơn mười mấy người Hoa Sơn. Thất Sát cung quả nhiên là một nơi tàng long ngọa hổ*.”

* Tàng long ngọa hổ: ẩn chứa nhân tài

Lung Nguyệt nói: “Phụ thân của Vô Ảnh cả đời say mê võ học, cái gọi là hổ phụ vô khuyển tử, Hoa Sơn năm lần bảy lượt chọc giận Thất Sát cung, sớm muộn cũng gặp cảnh đại họa lâm đầu.”

Ngoài phòng hai người Lung Nguyệt đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau, trong phòng lại yên tĩnh không hề có tiếng động. Hướng Thiên Nam chậm rãi đỡ Cơ Vô Ảnh ngồi dậy, tự mình ngồi xếp bằng phía sau y, hai tay song song đặt trên lưng y, chậm rãi độ khí.

Sau một khắc, trán Cơ Vô Ảnh dần tích ra một lớp mồ hôi mỏng, đôi môi tái nhợt dần dần có huyết sắc, giữa ấn đường có một đạo ấn ký đỏ nhạt như ẩn như hiện.

Nội lực của Hướng Thiên Nam và Cơ Vô Ảnh dung hòa lẫn nhau, chạy quanh tứ chi của y. Sau ba vòng vận chuyển, tập trung ở đan điền của Cơ Vô Ảnh.

Sốt cao trong cơ thể Cơ Vô Ảnh dần dần bình phục, chỉ cảm thấy một dòng khí dịu nhẹ lan tỏa toàn thân, tâm thần bị ngưng tụ chậm rãi tản đi, đau đớn trên thân thể cũng từ từ giảm bớt.

Cơ Vô Ảnh hừ nhẹ một tiếng, tỉnh lại. Đầu tiên là nhìn thấy một góc áo của bộ bạch y, mặt trên có hình xà văn độc nhất được thêu lên của Thất Sát cung, Cơ Vô Ảnh liền biết người sau lưng là ai.

“Lại nhọc ngươi thêm phiền toái.” Cơ Vô Ảnh nói xin lỗi.

Hướng Thiên Nam thu hồi chưởng lực, hai tay đặt trên đầu gối bắt đầu ngồi thiền điều hòa khí huyết, đợi sau khi nội lực bình phục mới chậm rãi nói: “Cung chủ từ nhỏ chỉ thích cho thuộc hạ thêm phiền phức, lúc này thế mà lại khiêm tốn như vậy.”

Cơ Vô Ảnh khổ sở cười: “Ta đây lo lắng thân thể của ngươi. Mới đây đã hao phí nội lực thay ta áp chế ma tính của Thất Sát thần công, hôm nay lại cùng ta độ khí, vạn nhất ngươi có mệnh hệ gì, ta liền không còn người để ỷ lại.”

“Cung chủ là đang quan tâm ta? Hay là đang nguyền rủa ta?”

“…”

Hướng Thiên Nam thấy Cơ Vô Ảnh luôn thao thao bất diệt về đạo lý bây giờ lại không nói tiếng nào, không tiếp tục chế nhạo y, nghiêm mặt nói: “Thương thế này của cung chủ là do Hoa Sơn gây nên?”

Cơ Vô Ảnh lắc đầu: “Việc này ra nói rất dài dòng, nơi này không tiện để nói, chờ chúng ta trở về Thất Sát cung, ta sẽ tỉ mỉ nói cho ngươi.”

Hướng Thiên Nam mặc kệ y tiếp tục hỏi: “Thanh phong kiếm là vật đại biểu cho chưởng môn Hoa Sơn, sao ngươi lại bị nó gây thương tích? Lẽ nào ngươi không nghe lời ta, đi Hoa Sơn?”

“Ta không đi Hoa Sơn.”

“Như vậy vết thương do kiếm gây ra từ đâu mà đến?”

“…”

“Hửm?”

Cơ Vô Ảnh bị hắn đánh bại. Hướng Thiên Nam người này cái gì cũng tốt, chỉ là quản lý quá chặt chẽ, từ ngày hắn được Cơ Lưu Thương bổ nhiệm làm hộ pháp Thất Sát cung, hắn giống như một bà quản gia, đối với chuyện sinh hoạt của Cơ Vô Ảnh vô cùng quan tâm, việc lớn việc nhỏ đều ráng gặng hỏi, cho dù Cơ Vô Ảnh bị muỗi đốt, hắn cũng sẽ hỏi tại sao lại bị muối đốt. Có người che chở đương nhiên là rất tốt, nhưng cái loại chiếu cố giống như biến thái này, Cơ Vô Ảnh nuốt không trôi.

Cơ Vô Ảnh đành phải nói: “Ta đi trộm bảo vật ở Vô Lượng cung, chẳng may gặp đệ tử Hoa Sơn, sau đó đánh vài chiêu với hắn.”

“Ân, còn gì nữa không?”

“Sau đó gặp phải Trạc Trần lão quái, lỡ tay giết hắn, ta lại chiêu hàng* cung nhân Vô Lượng cung để bọn họ quy phục Thất Sát cung, bọn họ không chịu nghe lời, sau đó ta liền dạy dỗ bọn họ một trận.”

* Chiêu hàng: kêu gọi đầu hàng

“…” Hướng Thiên Nam quả thật không dám tin Cơ Vô Ảnh có thể làm ra chuyện động trời như vậy.

Yên lặng trong chốc lát, Hướng Thiên Nam ngoáy ngoáy cái lỗ tai, hỏi: “Cung chủ vừa mới nói lỡ tay giết ai?”

“Cung chủ Vô Lượng cung Trạc Trần.”

Hướng Thiên Nam vẫn không tin: “Là cái người năm đó thua dưới kiếm sư phụ, tự phế hai chân rồi ẩn cư trong Vô Lượng sơn, Trạc Trần?”

“Đúng vậy.”

Hướng Thiên Nam đột nhiên cảm giác đầu rất đau, xoa xoa huyệt thái dương: “Ta không biết ngươi làm sao giết được hắn, chuyện Hoa Sơn vẫn chưa giải quyết xong, ngươi tại sao lại tiếp tục đi trêu chọc Vô Lượng cung. Năm đó ngay cả sư phụ cũng chưa giết được hắn, ngươi làm sao làm được?”

Cơ Vô Ảnh đương nhiên sẽ không nói chuyện Trạc Trần đã làm với y, chỉ nói: “Trạc Trần khinh người quá đáng, thủ hạ của hắn lại bảo vệ hắn, ta không giết hắn, ta sẽ không thể sống mà bước ra ngoài.”

Bộ dáng của Cơ Vô Ảnh rất nghiêm túc, một chút cũng không giống đang nói đùa, Hướng Thiên Nam giật mình, bất khả tư nghị nói: “Thuộc hạ cho rằng cung chủ có thể tự chủ được bản thân mới để cung chủ xuất cốc một mình, không nghĩ tới một lần sơ suất lại tạo thành hậu quả lớn như vậy, nếu việc này truyền vào giang hồ nhất định sẽ đưa tới hỗn loạn, cung chủ định chuẩn bị làm sao giải quyết hậu quả?”

Lúc ấy Cơ Vô Ảnh thần chí không rõ, căn bản không cân nhắc hậu quả sau này, hiện tại sự việc đã phát sinh, giờ lo lắng hậu quá cũng không có ích gì, vì thế nói: “Là bọn họ bức ta trước. Trạc Trần trước khi chết đã hùng hồn tuyên bố, nói một ngày nào đó sẽ tiêu diệt Thất Sát cung, người như vậy sao có thể giữ hắn lại.”

“Thôi, thôi” Hướng Thiên Nam nghe xong khoát tay lia lịa: “Việc đã đến nước này thì không thể vãn hồi, chỉ có binh tới tướng đỡ. Chuyện này còn có ai biết không?”

“Người của Hoa Sơn.”

“… Cung chủ đây là đang ép chúng ta giết lên Hoa Sơn sao? Ai nha, đầu ta đau quá, để ta suy nghĩ cái đã.”

“Thiên Nam…” Cơ Vô Ảnh vừa muốn nói chuyện, ngoài cửa lại truyền đến thanh âm của Lung Nguyệt: “Hướng hộ pháp, Vô Ảnh tỉnh chưa? Ta hình như nghe thấy thanh âm của y.”

Cơ Vô Ảnh nháy mắt với Hướng Thiên Nam, Hướng Thiên Nam mang giày đứng dậy, kéo cửa ra, đi ra ngoài: “Cung chủ vừa tỉnh dậy một lát, hiện tại lại thiếp đi, chờ thương thế y ổn hơn, chúng ta sẽ rời đi, đa tạ giáo chủ đã lưu tình thu nhận.”

“Hướng hộ pháp nói quá rồi, Vô Ảnh là đệ đệ ta, y gặp nạn, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn, chẳng biết nội thương của y như thế nào?”

Hướng Thiên Nam nhìn thoáng qua cánh cửa: “Đã không còn trở ngại, nghỉ ngơi một lát thì tốt rồi.” Nói xong, tầm mắt rơi lên người Trầm Quân Vi.

Lung Nguyệt cười giới thiệu: “Đây là phu quân của ta, Trầm Quân Vi.”

Hướng Thiên Nam chắp tay nói: “Ngưỡng mộ đại danh Trầm đại phu đã lâu, hạnh ngộ hạnh ngộ.”

Trầm Quân Vi cũng chắp tay đáp lễ: “Hướng hộ pháp khách khí, đánh một trận cùng Hoa Sơn, uy danh của Hướng hộ pháp lan xa, hôm nay nhìn thấy, đây là vinh hạnh của ta.”

“Nào có… Nào có.”

Hai người tâng bốc lẫn nhau một phen, Lung Nguyệt sợ quấy rầy Cơ Vô Ảnh, liền phân phó trù phòng chuẩn bị cơm chiều để hai người đổi địa phương khác nói chuyện.

** Bách Hiểu Sinh là 1 nhân vật được coi là thông thái nhất trong võ lâm, kẻ đã bỏ gần hết cuộc đời để nghiên cứu võ học và có 1 tác phẩm thuộc hàng để lại cho con cháu ngàn đời sau , cuốn Binh Khí Phổ … (trích từ z14.invisionfree)

2 thoughts on “Yêu nghiệt – Chương 16

    1. chậc, mấy chương sau tui cũng muốn tác giả đổi công ghê nhưng mà… Tóm lại càng làm tui càng thấy thích HTN, mấy chương tiếp quan tâm đến cung chủ nhà người ta lắm cơ qwq

      Liked by 1 person

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s