Yêu nghiệt – Chương 17


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Thủy Nguyệt / Beta: Tinh Vũ

Chương 17. Ý tại ngôn ngoại

Ba người Hướng Thiên Nam, Lung Nguyệt, Trầm Quân Vi ngồi trước một bàn tròn lớn, trên bàn đầy rẫy các loại thức ăn đặc sắc, một thánh nữ nhanh nhẹn gắp thức ăn cho bọn họ.

Lung Nguyệt thấy ánh mắt Hướng Thiên Nam vẫn một mực nhìn một bàn thức ăn trước mặt, một bộ dáng tâm sự nặng nề, liền quăng một cái nháy mắt cho Trầm Quân Vi, Trầm Quân Vi mỉm cười gật đầu, nâng chén rượu cất cao giọng nói: “Hướng hộ pháp lần đầu tiên đến rừng Mê Vụ làm khách, chúng ta lại tiếp đãi không chu toàn, thỉnh Hướng hộ pháp thông cảm.”

Hướng Thiên Nam bị cắt đứt mạch suy nghĩ, cũng nâng chén rượu lên: “Trầm đại phu khách khí rồi, lần này là Thất Sát cung khiến các ngươi gặp nhiều phiền toái, chén rượu này vốn dĩ nên để ta kính trước, mới rồi không chú ý, Hướng mỗ tự phạt ba chén.” Hướng Thiên Nam một hơi uống liền ba chén, rượu mạnh cay nồng, nhưng Hướng Thiên Nam ngay cả lông mi cũng không thèm nhíu một cái.

“Dùng bữa, dùng bữa.” Trầm Quân Vi dẫn đầu động đũa, đem một con cá nhỏ trong chén lóc hết xương đi, lại đem phần thịt cá trắng như tuyết bỏ vào bát Lung Nguyệt, sủng nịch nói: “Nương tử cũng ăn đi.”

Hướng Thiên Nam thấy bọn họ ân ái như thế, không khỏi nói: “Đã sớm nghe nói cảm tình của Trầm đại phu và Lung Nguyệt giáo chủ tốt vô cùng, là một đôi xứng đôi vừa lứa. Mấy ngày trước công việc trong cung rất bề bộn, không thể tận mắt chứng kiến hôn lễ của các ngươi, Hướng mỗ thật tiếc nuối.”

Trầm Quân Vi khách khí nói: “Vô Ảnh cung chủ đã tự mình tới tham dự đã là cho chúng ta mặt mũi rất lớn, Hướng hộ pháp là quý nhân bề bộn công sự, không sao, không sao.”

Nhắc tới Cơ Vô Ảnh, ánh mắt Hướng Thiên Nam âm trầm đi, cân nhắc mãi, mới hỏi: “Hai vị đều nhìn qua thương thế của cung chủ, không biết các ngươi có phát hiện sự bất thường nào trong cơ thể cung chủ không?”

Lung Nguyệt chế độc làm cổ thuật rất cao minh, nhưng lại không chú trọng đến võ công, đành phải liếc nhìn Trầm Quân Vi.

Trầm Quân Vi trầm ngâm một chút rồi chậm rãi nói: “Ngoại thương của Vô Ảnh cung chủ tuy nhiều nhưng chỉ là bị thương ở da thịt, những vết thương này đối với một võ lâm cao thủ có nội lực hùng hậu mà nói cũng không có gì đáng lo ngại, nhưng mạch đập của y rất quái lạ, đó không phải là nội thương như bình thường. Trong cơ thể y có hai loại khí mạch khác nhau, xung đột nhưng lại kiềm chế lẫn nhau, đang từng bước xâm chiếm nội lực và cốt nhục của y.”

“Không sai.” Sắc mặt Hướng Thiên Nam ngưng trọng, ban đầu hắn còn tưởng cảm giác của mình là sai lầm, thông qua sự chứng thực của Trầm Quân Vi, trong lòng Hướng Thiên Nam lại rối thành một nùi. “Võ công của cung chủ là do phụ thân y đích thân truyền dạy, cùng kế thừa một mạch với ta, nội lực y sâu hay cạn, ta rất rõ ràng. Cách đây không lâu, y luyện công bị thương nên hôn mê mấy ngày, khi tỉnh lại ta cảm thấy y so với dĩ vãng rất khác nhau, không chỉ lời nói và việc làm thay đổi, nội lực cũng thâm hậu hơn rất nhiều, ngay cả ta cũng không thể thăm dò đâu là hư đâu là thật.”

“Nga? Có chuyện như vậy sao? Y luyện võ công gì?” Trầm Quân Vi lấy tay nâng cằm, lộ ra vẻ mặt hứng thú.

“Thất Sát thần công.”

“Thất Sát thần công?” Thân thể Trầm Quân Vi thoáng cái ngồi thẳng dậy, “Nghe giang hồ đồn Thất Sát cung vốn có một quyển võ công bí tịch độc nhất vô nhị, đó là thật?”

Hướng Thiên Nam gật đầu.

Trầm Quân Vi nhíu mày, nói: “Truyền thuyết kể Thất Sát thần công cần bảy loại nội lực hỗ trợ, tam dương tứ âm, người có căn cốt kỳ giai mới có thể tu luyện, khi tu luyện không thể phạm lỗi, hơi lơ là thì sẽ nản lòng thoái chí quá độ dẫn đến tử vong. Vô Ảnh cung chủ tuổi còn trẻ đã bắt đầu tu luyện Thất Sát thần công?”

Hướng Thiên Nam nói: “Sư phụ ta dùng tâm huyết nửa đời tìm hiểu Thất Sát thần công, Thần Chiếu, Hỗn Nguyên, Hư Hán ba loại dương khí nội công đã thành, cùng Long Tượng, Nguyệt Âm, Cửu Đỉnh ba loại âm tính nội công thành công dung hợp, cách thành công chỉ vẻn vẹn một bước, lại vì huyết độc không thể chữa trị chỉ có thể ôm hận mà chết.” Nói đến đây, Hướng Thiên Nam nhắm hai mắt, trên mặt không lộ biểu tình gì nhưng hầu kết lại chuyển động không ngừng, dường như đang đè nén xúc động nào đó.

Sau một khắc yên lặng, Hướng Thiên Nam mới từ từ mở miệng: “Cung chủ từ nhỏ tinh lực đã hơn người, từng có năng lực xem qua là nhớ, ngộ tính lại kiên cường, có lần sư phụ mời một cao nhân giúp y bấm xương, người nọ nói cung chủ căn cốt kinh kỳ, từ khi sinh ra đã được dự đoán trước là một người luyện võ, sư phụ rất cao hứng, từ đó bắt đầu tiến hành truyền thụ Thất Sát thần công cho cung chủ. Nhưng cung chủ trẻ người non dạ, một lòng một dạ dốc lòng luyện kiếm, sư phụ khổ tâm hướng dẫn y gần mười năm, cung chủ mới luyện đến tầng thứ ba.”

“Mới… Luyện đến tầng thứ ba.” Trầm Quân Vi trừng lớn hai mắt. “Cao thủ có thể đem âm dương nội công tùy ý điều hòa chuyển hoán, nhìn chung trong giới võ lâm hiện nay cũng chỉ có hai người, trừ sư phụ đã qua đời của ngươi thì chỉ còn lại một người thần bí.” Ngụ ý là đây không phải chuyện người bình thường có thể làm được, mà cung chủ nhà ngươi mới từng ấy tuổi đã luyện đến tấng thứ ba ngươi phải biết thỏa mãn đi!

Hướng Thiên Nam tung gạch nhử ngọc*, hắn là chờ những lời này, Hướng Thiên Nam biết Trầm Quân Vi không chỉ là thần y, hay là giang hồ Bách Hiểu Sinh, hắn ở trong chốn võ lâm có một mạng lưới quan hệ vô cùng khổng lồ, biết đâu có thể nhờ vào năng lực của hắn để tìm được cái người thần bí kia.

* Tung gạch nhử ngọc: Gợi ý vấn đề để lôi cuốn mọi người vào cuộc tranh luận bổ ích

“Trầm đại phu có thể không biết, cung chủ y thể chất thiên hàn, nội công dương tính luyện vô cùng vất vả, Thất Sát thần công luyện đến tầng thứ ba toàn bộ đều dựa vào ba loại nội công âm tính chống đỡ, thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma, nếu có thể tìm được vị kia thần bí để tiến hành chỉ điểm, có lẽ có thể phá vỡ bình cảnh.”

Hướng Thiên Nam dùng ánh mắt chân thành nhìn Trầm Quân Vi, chờ hắn gật đầu đáp ứng, nhưng Trầm Quân Vi lại dùng vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vị thần bí kia hành tung bất định, thần long thấy đầu không thấy đuôi, hơn nữa tính tình lại cực kỳ cổ quái, người tiếp xúc với y không chết thì cũng tàn phế, người đời kính sợ y nên gọi y là Kỳ Vi Ẩn Ma, muốn tìm y nói dễ hơn làm.”

Hướng Thiên Nam đứng dậy, dời vị trí đến bên cạnh Trầm Quân Vi, châm một chén rượu cho hắn, thành khẩn nói: “Trầm đại phu, người thường có thể không làm được việc này, nhưng dựa vào mối quan hệ và địa vị trong giang hồ của ngươi, chỉ cần hao chút tâm lực là có thể tìm được.”

Ánh mắt kiên quyết của Hướng Thiên Nam khiến cánh tay đang nâng chén rượu của Trầm Quân Vi thoáng run rẩy, trong lòng âm thầm kêu khổ: tầng thứ ba của thần công ở trong chốn võ lâm đã được tính là cao thủ đứng đầu, còn muốn phá cái gì bình cảnh, huống chi lấy thân thể hiện tại của cung chủ nhà ngươi…… Người đã phá thân nên tinh khí trong cơ thể đều trút ra hết, cho dù tìm được người thần bí đến chỉ điểm cho y, muốn đem thần công luyện đến tầng thứ bảy cũng không dễ dàng.

Hướng Thiên Nam thấy Trầm Quân Vi lộ ra vẻ mặt lúng túng, rề rà không đáp ứng, chỉ có thể đem ánh mắt nhờ viện trợ chuyển hướng tới Lung Nguyệt.

Cơ Vô Ảnh trong lòng Lung Nguyệt luôn luôn là một bảo bối, nghe cuộc nói chuyện lần này của bọn họ đại khái nắm rõ tình trạng nội thương của y. Lung Nguyệt bèn kéo ống tay áo Trầm Quân Vi, nhẹ giọng nói: “Phu quân ngươi nếu có thể thì giúp y đi, ta coi Vô Ảnh là thân đệ đệ, ta không muốn nhìn thấy y phải chịu khổ cực.”

Phu nhân đã lên tiếng, Trầm Quân Vi sao có thể không đáp ứng, đành miễn cưỡng nói: “Ta sẽ tận lực tìm kiếm, nhưng các ngươi đừng ôm hy vọng nào quá lớn.”

Tâm tình treo lơ lửng của Hướng Thiên Nam rốt cuộc cũng buông xuống, nâng chén rượu lên, cung kính nói: “Làm phiền Trầm đại phu, chuyện này trông cậy vào ngươi!”

“… Thật ra, Vô Ảnh cung chủ y…” Trầm Quân Vi vừa muốn nói chuyện Cơ Vô Ảnh đã phá thân, Lung Nguyệt bên cạnh lại đột nhiên đứng lên, nhấc váy dài rời khỏi ghế ngồi.

“Ta đã không còn trở ngại.” Thanh âm khàn khàn của Cơ Vô Ảnh vang lên tại cửa lớn, y mặc một bộ trường bào ngân sắc hơi rộng, tóc đen không buộc lên, thuận theo chiều gió mà tung bay.

Lung Nguyệt đi đến bên người Cơ Vô Ảnh, rất cẩn thận quan sát y, miệng còn nói liên tục: “Ban đêm gió lớn, ngươi dậy làm gì.”

Cơ Vô Ảnh cười nói: “Nguyệt tỷ tỷ đem ta coi thành hài nhi mặc tả hay thành nữ tử yếu đuối? Có hai đương kim đại thần y và hộ pháp cường đại của ta ở đây, đừng nói phong hàn, cho dù băng hỏa lôi điện cũng không làm gì được ta. Mới vừa rồi tỉnh lại liền ngửi thấy mùi thơm của rượu và thức ăn, bụng ta cũng đã đánh trống kêu to cả rồi, Nguyệt tỷ tỷ có thể cho đệ đệ một đôi đũa để thưởng thức những món ngon này không?”

Lung Nguyệt cười mắng: “Chỉ biết ba hoa, xem ra ngươi thật sự có tinh thần. Cơm chiều của ngươi ta đã sai người hâm nóng trước, nếu ngươi đã đến rồi thì cùng chúng ta dùng cơm luôn đi. Người tới, chuẩn bị một bộ bát đũa.”

Cơ Vô Ảnh ung dung ngồi xuống bàn cơm, ánh mắt Trầm Quân Vi phức tạp nhìn y.

Cơ Vô Ảnh sờ sờ mặt, hỏi Trầm Quân Vi: “Trên mặt ta dính lọ sao?”

Trầm Quân Vi hơi sửng sốt, lắc đầu nói: “Ta chẩn bệnh nhiều năm, lần đầu tiên thấy bệnh nhân khôi phục nhanh như vậy, thể chất của Vô Ảnh cung chủ thật khác với người thường.”

Câu nói một lời hai nghĩa này Cơ Vô Ảnh làm sao không nghe ra, trước khi Trầm Quân Vi kiểm tra thân thể cho y, mặc dù lúc ấy ý thức của Cơ Vô Ảnh rất mơ hồ, nhưng giác quan cơ bản vẫn là có, trên người có dấu vết hoan ái khẳng định chạy không khỏi pháp nhãn của vị thần y này, Cơ Vô Ảnh sợ hắn tiết lộ bí mật, mới chống đỡ thân thể hư nhược này đi đến phòng ăn, Trầm Quân Vi là một người xem xét thời thế, trước mặt chắc chắn sẽ không nói ra sự kiện kia.

Cơ Vô Ảnh đứng lên, nâng chén rượu, hơi khom người thi lễ: “Ta có thể tốt lên nhanh như vậy, toàn bộ đều dựa vào sự chiếu cố của tỷ tỷ, tỷ phu và Thiên Nam, ta không có gì để báo đáp, chỉ có thể dùng chén rượu này để cảm tạ.”

“Cung chủ, thương thế của ngươi nghìn vạn lần không được uống rượu!”

“Vô Ảnh đệ đệ, lấy thân thể ngươi hiện tại sao có thể uống rượu?”

Hướng Thiên Nam và Lung Nguyệt đồng thời lên tiếng, mức độ khẩn trương đều bộc lộ trong lời nói, Trầm Quân Vi không lên tiếng, có chút đăm chiêu nhìn y.

Cơ Vô Ảnh là người không chủ động đụng đến rượu, thật vất vả mới tỏ ra khí phách được một lần thì lại bị ngăn cản, y hậm hực buông chén rượu, bưng bát canh lên: “Ta đây lấy canh thay rượu, kính mọi người một chén.” Nói xong, ừng ực ừng ực đem một bát canh uống đến tận đáy. Ba người còn lại lấy tay áo che mặt cũng uống hết chén  rượu.

Trầm Quân Vi buông chén rượu trong tay, nhìn thấy Cơ Vô Ảnh cảm khái nói: “Cung chủ thực hào phóng.”

Trong tay Trầm Quân Vi có nhược điểm của Cơ Vô Ảnh, nghe trong lời nói của hắn luôn có cảm giác như đang nhạo bám, không khỏi suy đoán đến những phương diện khác, hắn nói mình hào phóng là chỉ mình uống hết bát canh kia hay là sự kiện đó?

Tâm tình Cơ Vô Ảnh phức tạp hẳn, ngược lại biểu tình trên mặt lại rất bình tĩnh: “Tỷ phu giao du tứ hải mới là giang hồ hào kiệt chân chính. Đúng rồi, ta có chút việc muốn thỉnh giáo tỷ phu, sau khi ăn xong chúng ta có thể thảo luận riêng được không?”

Trầm Quân Vi lộ ra một nụ cười không dễ phát hiện, hờ hững nói: “Hiện tại không thể nói được sao?”

Cơ Vô Ảnh nghẹn họng, lại không tiện phát tác, ai bảo mình lại bị hắn nắm đuôi cơ chứ. “Ta nghĩ hỏi chút vấn đề về phương diện của nam nhân, Nguyệt tỷ tỷ đang ở đây, không tốt đâu nhỉ?”

Ý đồ thật sự của Cơ Vô Ảnh Trầm Quân Vi đã sớm thấy rõ, ý cười trong mắt càng đậm, thản nhiên ăn một ngụm đồ ăn mới từ từ nói: “Hướng hộ pháp cũng là nam nhân, hắn không thể giúp cung chủ giải thích nghi hoặc sao?”

Cánh tay đang giơ đũa của Cơ Vô Ảnh hơi khựng lại, gặp loại chuyện này vốn dĩ y phải nổi nóng nhưng hắn đã biết mà còn hỏi, rõ ràng là đang trêu chính mình, thiếu chút nữa dùng đôi đũa quăng vào mặt Trầm Quân Vi.

“Mặc dù Thiên Nam thông thạo y dược, dẫu sao chức vụ cũng không phải là đại phu, tỷ phu hành nghề y nhiều năm, hỏi ngươi thì thỏa đáng hơn nhiều.” Những lời này, là Cơ Vô Ảnh cắn răng nói ra.

Đối với bộ dáng vốn muốn phát tác nhưng phải ngấm ngầm chịu đựng của Cơ Vô Ảnh Trầm Quân Vi rất muốn bật cười, nhưng biết cứ tiếp tục trêu ghẹo y y sẽ bùng nổ, liền nói: “Nếu cung chủ đã tín nhiệm ta như vậy, sau khi ăn xong ngươi ta hảo hảo nói chuyện một chút nhỉ?”

“Đa tạ.” Cơ Vô Ảnh mặt không đổi sắc tiếp tục gắp thức ăn bỏ vào miệng.

Đoạn đối thoại quỷ dị của hai người bọn họ, với tư cách là người đứng xem, Lung Nguyệt và Hướng Thiên Nam không hẹn mà cùng cảm thấy giữa bọn họ trong lúc đó dường như có bí mật ám muội nào đó, ngày thường hai người không cùng nhau lui tới, làm sao lại có bí mật chung?

Bốn người trên bàn cơm, tâm tư khác nhau, không ai nói một lời, chỉ ngẫu nhiên vang lên tiếng đũa trúc chạm vào đồ sứ. Bề ngoài Cơ Vô Ảnh ra vẻ như đang ăn cơm nhưng ánh mắt lại xoay quanh người Trầm Quân Vi. Hướng Thiên Nam hết sức nghi hoặc, thuận tiện dùng ánh mắt trao đổi với Cơ Vô Ảnh nhưng Cơ Vô Ảnh chỉ khẽ lắc đầu rồi quăng cho hắn một ánh mắt “yên tâm”.

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s