Yêu nghiệt – Chương 18


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Tinh Vũ

Chương 18. Tâm tư khác thường

Mắt to trừng mắt nhỏ mà gian nan ăn xong buổi cơm chiều, không đợi Cơ Vô Ảnh yêu cầu, Trầm Quân Vi đã chủ động đề xuất đến Nguyệt Hoa hiên nói chuyện.

Nhìn bóng dáng hai người càng lúc càng xa, Lung Nguyệt lo lắng hỏi: “Hướng hộ pháp thấy thế nào?”

Hướng Thiên Nam lắc lắc đầu: “Cung chủ của bây giờ ta đã nhìn không thấu.”

Lung Nguyệt thở dài một tiếng: “Đúng vậy, Vô Ảnh đã trưởng thành, tâm tư ngày càng cẩn thận, không còn là một tiểu hài tử đơn thuần đáng yêu như trước nữa.”

Hướng Thiên Nam gật đầu tán thành: “Đúng là như vậy, thật khiến người khác càng thêm lo lắng.”

Lung Nguyệt nhìn Hướng Thiên Nam, hỏi: “Hướng hộ pháp năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Cả tuổi mụ là hai mươi ba.”

Lung Nguyệt có chút kinh ngạc, bộ dáng Hướng Thiên Nam thoạt nhìn thì còn rất trẻ nhưng cư xử cũng rất già dặn, hoàn toàn không giống với thanh niên hai mươi mấy tuổi.

“Vô Ảnh từng nói với ta, sau khi cha y qua đời, Hướng hộ pháp tựa như phụ thân chu đáo chiếu cố y toàn diện, ta còn từng nghĩ Hướng hộ pháp đã đến tuổi đứng bóng, không ngờ rằng so với Cơ Vô Ảnh chỉ hơn vài tuổi, ngươi trẻ tuổi như vậy mà bản thân còn là nam giới, làm sao có thể gánh vác được những mối cơ nhọc của một hộ pháp?”

Hướng Thiên Nam ảm đạm cười, ánh mắt sâu xa: “Sư phụ đối với ta ân trọng như núi, không có sư phụ sẽ không có ta của bây giờ. Chỉ là hắn ra đi quá sớm, ta không thể làm trọn đạo hiếu, trong lòng vẫn hổ thẹn. Cung chủ cùng ta lớn lên, kì thật mà nói y so với đệ đệ ruột còn thân hơn, quan tâm chăm sóc y là điều hiển nhiên. Giáo chủ chẳng phải cũng rất quan tâm cung chủ hay sao?”

Lung Nguyệt gật đầu: “Hướng hộ pháp nói phải, ân một ngày liền sau cần báo đáp nhiều hơn, huống chi trên người Cơ Vô Ảnh có một loại ma lực hấp dẫn làm cho người ta muốn đến gần y, tìm hiểu y, bảo vệ y.” Nói đến đó liền có phần xúc động, Lung Nguyệt cười cười: “Chúng ta đều là người có thói quen hay lo lắng đến y nha, hễ khi Vô Ảnh bị một chút thương tổn, bản thân chúng ta liền cảm thấy so với y còn đau hơn. Ngày Vô Ảnh sắp hai mươi tuổi không còn xa, không biết loại cố chấp bảo hộ này có làm y phản cảm hay không.”

“Ta cũng muốn buông tay a, nhưng mà…” Mời rời khỏi y nửa bước, y liền tạo ra một đống giết chóc, nổi khổ trong lòng Hướng Thiên Nam nào ai hay.

“Nhưng mà cái gì?” Lung Nguyệt kỳ quái nói.

Hướng Thiên Nam lắc lắc đầu: “Nhưng mà ta đã từng đáp ứng sư phụ sẽ chiếu cố y thật tốt, cho dù y chán ghét sự bảo hộ của ta, ta cũng sẽ không rời bỏ y.”

Lung Nguyệt vốn không biết việc Cơ Vô Ảnh vừa phạm phải, còn tính toán khuyên giải Hướng Thiên Nam: “Đại trượng phu chí ở bốn phương, chỉ đến khi trải qua đau khổ mới có thể trở nên kiên cường. Lần này y mang trong người đầy thương tích những vẫn ngẩn mặt mỉm cười, sợ rằng chúng ta sẽ lo lắng, chịu đựng đau đớn ngay cả mày cũng chưa nhăn lấy một cái, y là muốn chứng minh với chúng ta, cho dù một mình gặp khó khăn y cũng có thể chiến thắng bằng chính thực lực của mình. Nhìn cả người y toàn là vết thương ta thực sự rất đau lòng, đồng thời cũng rất an tâm, sau khi bị thương y còn có thể đến nơi này, chứng minh y rất tín nhiệm ta.”

Chính cái gọi là mỗi nhà có một nỗi khổ riêng, lời Lung Nguyệt nói tuy rất có đạo lý, nhưng Hướng Thiên Nam luôn phải gánh vác trách nhiệm nào ai biết. Cơ Lưu Thương trước lúc lâm chung vẫn luôn dặn dò hắn phải đảm bảo an toàn cho Thất Sát cung và Cơ Vô Ảnh, lần này gây ra tai họa lớn như vậy Hướng Thiên Nam thật sự rất đau đầu.

“Đúng vậy, cung chủ coi giáo chủ như tỷ tỷ của mình nên hiển nhiên sẽ tín nhiệm ngươi. Ta cảm thấy hơi mệt, muốn xuống nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Xem ta chỉ lo nói chuyện lại quên Hướng hộ pháp lặn lội đường xa đến đây, còn phải trị thương cho Vô Ảnh, nhất định đang rất mệt mỏi, ngươi mau đi nghỉ ngơi đi.” Ngay sau đó Lung Nguyệt gọi một thánh nữ đưa Hướng Thiên Nam đến khách phòng.

Hướng Thiên Nam vội vàng cáo từ, chẳng qua là muốn yên tĩnh một mình để suy nghĩ về chuyện phải làm sao để làm lắng xuống sự kiện ở Vô Lượng cung.

Nguyệt Hoa hiên nằm bên cạnh Thính Hương Thủy Tạ có một tòa lương đình nhỏ được xây dựng trên dòng sông, trên bàn đá trong đình có một bàn cờ được chạm trổ điêu luyện, trên ấy vương vãi vài quân cờ đen trắng.

Cơ Vô Ảnh đi phía sau Trầm Quân Vi bước vào trong đình, Trầm Quân Vi trực tiếp ngồi phía trước bàn cờ, mà Cơ Vô Ảnh vẫn đứng im trong góc tối.

Trầm Quân Vi nhìn nhìn bàn cờ, mới nói: “Cung chủ có hứng thú đánh cùng ta một ván cờ không?”

Cơ Vô Ảnh quyết đoán từ chối: “Không có hứng thú, nơi này chỉ có hai người chúng ta, không bằng có gì liền thẳng thừng nói ra, ngươi biết cái gì?”

Trầm Quân Vi một bên đặt quân cờ vào giữa ô, một bên hỏi: “Cung chủ đang chỉ cái gì?”

“Thương thế của ta…”

“Nga~ ngoại thương của cung chủ đã được xử lý qua nhưng nội thương lại có chút đặc biệt, ta không tìm ra điểm mấu chốt nên không dám nói bừa.”

Cơ Vô Ảnh trong lòng oán giận Trầm Quân Vi một phen, đang cấp thiết như vậy mà còn gặp phải kiểu nói chuyện chậm chạp thế này, Cơ Vô Ảnh suýt nghẹn chết. “Ta sẽ nói thật với ngươi, nhưng ngươi nhất định không được để cho kẻ nào biết, bao gồm cả Nguyệt tỷ tỷ.”

Cuối cùng cũng chịu đựng không được nữa sao? Trầm Quân Vi cười thầm, nhân tiện thề: “Ta lấy y đức ra đảm bảo, tuyệt đối không tiết lộ nửa lời với người khác.”

Nghe nói như thế Cơ Vô Ảnh mới yên tâm, y đức đối với một đại phu mà nói là rất quan trọng.

Cơ Vô Ảnh bỏ qua đoạn Vô Lượng cung kia, nói thẳng: “Ta trúng mị dược, tìm không thấy nữ nhân đành phải tìm… Nam nhân.”

Trầm Quân Vi cũng không như Cơ Vô Ảnh tưởng tượng sẽ kinh ngạc, không gợn chút sợ hãi hỏi: “Là trước khi bị thương hay sau khi bị thương?”

Cơ Vô Ảnh đáp: “Trong khi bị thương!”

“…” Trầm Quân Vi không nói gì.

Trầm Quân Vi lại hỏi: “Cung chủ ở mặt trên hay mặt dưới?”

“…” Lúc này đến lượt Cơ Vô Ảnh không nói gì.

Trầm Quân Vi thay đổi vấn đề: “Có mấy người?”

“……” Nắm tay Cơ Vô Ảnh xiết thật chặt.

Trầm Quân Vi cũng không để ý liền nói: “Hai vấn đề này rất quan trọng.”

Cơ Vô Ảnh trầm mặc nửa ngày, mới nhỏ giọng nói: “Đương nhiên chỉ có một người. Khi đó ta thần trí mơ hồ, không chú ý là ở mặt trên hay mặt dưới.”

Trầm Quân Vi đưa ánh mắt dừng trên thắt lưng Cơ Vô Ảnh: “Mặt sau có cảm thấy đau không?”

Cơ Vô Ảnh thoáng chốc chấn động, xoay người muốn chạy, đáng lẽ không nên tin tưởng hắn mà tìm tới hỏi hắn, đây quả thật tự rước lấy nhục.

Trầm Quân Vi vội đứng dậy ngăn cản Cơ Vô Ảnh: “Ai, ai, cung chủ dừng bước, làm một đại phu chuyên nghiệp, nhất định phải hỏi rõ tình huống của người bệnh thì mới có thế hốt đúng thuốc để trị, giấu bệnh sợ thầy là không tốt.”

Cơ Vô Ảnh tránh khỏi hắn, tương đối cáu kỉnh xoay hai vòng tại chỗ: “Ngươi xác định không phải ngươi đang trêu ta chứ? Mặc dù ngươi là tỷ phu của ta, nhưng ta vẫn thật sự muốn đánh ngươi.”

Thấy sắc mặt Cơ Vô Ảnh khó coi hẳn đi, Trầm Quân Vi lại có chút buồn cười, nhịn lắm mới nói: “Người bệnh phải giữ cho tâm trí bình tĩnh, hiện giờ nam phong thịnh hành, ta đã chữa đủ loại bệnh cho không ít người bệnh là nam nhân, nếu bệnh nhân bị đối đãi thô bạo mà không được trị liệu kịp thời thì sẽ để lại hậu quả lớn trong tương lai.”

“Hắn rất ôn nhu được chưa!” Cơ Vô Ảnh nhất thời nóng lòng, rống to một tiếng.

“Nga~~~” Trầm Quân Vi hai tay ôm ngực, lộ ra biểu tình hiển nhiên, một chữ ‘Nga’ nói đầy trầm bổng.

Cơ Vô Ảnh rốt cục nhịn không được, nâng tay vung một chưởng phong, Trầm Quân Vi cuối cùng cũng im lặng, một lọng tóc đen chậm rãi rơi xuống bả vai Trầm Quân Vi.

“Khụ khụ…” Trầm Quân Vi thanh thanh giọng, lấy tay phủi lọng tóc bị cắt đi, nghiêm mặt nói: “Quân tử động khẩu không động thủ. Nghiêm túc mà nói, người cùng ngươi hoan hảo là nam nhân Hoa Sơn phải không? Ta phát hiện trong cơ thể ngươi có hai luồng khí bất đồng cùng tồn tại, trong đó có một mạch giống như nội công chí dương của Hoa Sơn. Hướng hộ pháp nói ngươi thể chất thiên hàn, không phải nội công dương tính của bản thân thì sẽ tạo thành thương tổn rất lớn cho cơ thể ngươi, nếu không loại trừ sớm thì không chỉ võ công thụt lùi, khí huyết cũng sẽ từ từ khô kiệt.”

“Có thực nghiêm trọng đến vậy không?” Cơ Vô Ảnh không tin.

Trầm Quân Vi nhíu mày nói: “Ngươi không nên nghi ngờ y thuật của ta. Nếu không tin ngươi có thể đi hỏi Hướng hộ pháp, chẳng lẽ chính ngươi lại không cảm thấy sự khác thường của nội lực hay sao?”

Cơ Vô Ảnh kiếp trước đã luyện thành tam dương tứ âm nội công, chẳng qua bình thường thích dùng nội công âm tính, giấu đi nội công dương tính, Trầm Quân Vi vừa nói lời này, y quả thật có cảm giác trong cơ thể có một loại nội công chí dương tồn tại, nhưng Cơ Vô Ảnh cho rằng đó là do thân thể thụ thương nên không khống chế được nội lực, Trầm Quân Vi lại nói đây là tai họa ngầm do lần giao hoan đó mang đến.

Cơ Vô Ảnh vì định chứng thật nguồn gốc của cổ nội lực kia, định đem chuyện mình sống lại mà nói cùng Trầm Quân Vi. Cơ Vô Ảnh nghĩ thầm, Trầm Quân Vi hành tẩu nhiều năm trên giang hồ, kiến thức lại rộng rãi chắc sẽ không đến nổi làm hắn kinh sợ.

“Tỷ phu, ngươi xem chuyện của nội công dương tính có phải bởi vì…” Cơ Vô Ảnh ngắm nghía hai quân cờ cầm lấy trong tay, bình tĩnh kể lại kiếp trước kiếp này của mình. Nhưng Cơ Vô Ảnh rõ ràng đã đánh giá cao năng lực thừa nhận của Trầm Quân Vi, chỉ thấy hắn từ vẻ mặt bình thản chuyển sang khiếp sợ đến mức hai mắt trợn tròn rồi đến miệng há rộng không khép vào nổi, sau cùng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ánh mắt nhìn Cơ Vô Ảnh như gặp phải quỷ.

“Tỷ phu?” Cơ Vô Ảnh vươn tay kéo kéo hắn, Trầm Quân Vi tựa hồ bị đả kích rất lớn liền lui lại mấy bước, liên tục xua tay: “Cung chủ có chuyện từ từ nói, người quỷ không nên thân cận, không nên thân cận.”

“Ta giống quỷ chỗ nào?” Cơ Vô Ảnh giang hai cánh tay, nghiêng đầu nhìn Trầm Quân Vi.

Cơ Vô Ảnh tóc dài đến thắt lưng, ngũ quan tinh xảo, gương mặt nhu hòa cùng với đường cong mơ hồ phác lên góc cạnh nam nhân, bởi vì bị thương nên làn da có phần bệnh trạng tái nhợt, nhưng trong đôi mắt phượng hẹp dài lại sóng sánh xinh đẹp, con ngươi đen tuyền như đá mặt trời, sâu như hồ thẳm, thu lại toàn bộ tinh thần mênh mông, ánh mắt chuyển động linh hoạt như ẩn như hiện màu đỏ mảy may lộng lẫy lạ thường, khóe mắt yêu kiều kết hợp cùng yêu mị bẩm sinh và sự lãnh diễm, tựa như đang muốn dụ dỗ cả muôn ngàn sinh linh.

Trong hôn lễ diễn ra mấy ngày trước, Trầm Quân Vi vẫn chưa quan sát tỉ mỉ y, nhưng trong giờ phút nhìn khuôn mặt gần trong gan tấc này, lại cảm thấy y không giống người, càng không phải quỷ, có phần giống yêu, nhưng khí chất lại như tiên, Trầm Quân Vi dời tầm mắt, sợ nhìn thêm một lát nữa thì sẽ bị y mê hoặc.

Thấy Trầm Quân Vi trầm mặc không nói, Cơ Vô Ảnh dùng quân cờ gõ lên bàn đá, lại chỉ vào bóng của mình trên mặt đất nói: “Tỷ phu, quỷ sẽ không có bóng.”

“Chuyện ngươi nói vượt quá sức tưởng tượng của ta, ta cần bình tĩnh một chút, không bằng mai chúng ta bàn lại?” Ngay cả người luôn bình tĩnh như Trầm Quân Vi mà trong giờ phút này lại cảm thấy phức tạp, quỷ quái tiên linh chỉ mới nghe ở mấy tạp văn hoặc truyện cổ tích trong dân gian, đây cũng là thứ người đời truyền miệng nhau để mua vui, nhưng Cơ Vô Ảnh không phải là người có thể đem chuyện này đến đùa giỡn mình, chuyện chết đi sống lại kỳ lạ này phát sinh ở trên người y, Trầm Quân Vi một khắc cũng không thể tiếp thu được.

“Được, sở dĩ ta nói những chuyện này với ngươi là muốn biết cỗ nội lực chí dương trong cơ thể ta có phải là nội lực tồn tại từ kiếp trước hay không, tin hay không đều nằm ở tỷ phu, ngày mai ta lại đến tìm ngươi.”

Trầm Quân Vi lấy lại bình tĩnh nói “Hướng hộ pháp có biết việc này không?”

Cơ Vô Ảnh lắc đầu: “Ta không có cơ hội nói chuyện với hắn, chuyện này ta không muốn cho nhiều người biết, hi vọng tỷ phu nhớ kỹ lời thề của mình.”

“Ta biết, ta về phòng trước, ngươi cứ tự nhiên, ngày mai gặp.”

 

 

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s