Yêu nghiệt – Chương 19


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Tinh Vũ

Chương 19. Tự có trách nhiệm

Lúc Cơ Vô Ảnh trở lại Thính Hương Thủy Tạ thì mặt trăng đã treo lưng chừng, áp lực trong lòng bấy lâu nay không thể phát ra bây giờ đã tìm được người để bộc lộ, Cơ Vô Ảnh cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, thân thể cũng thoải mái rất nhiều, chẳng qua chỗ kia thỉnh thoảng truyền đến cảm giác khó chịu nhắc nhở Cơ Vô Ảnh về sự kiện đó khiến y xấu hổ không thôi.

“Tên hỗn đản chết tiệt, đừng để ta gặp ngươi lần nữa!” Cơ Vô Ảnh thấp giọng mắng, hoàn toàn quên mất lý do bởi chính bản thân mình mơ ước có được Tứ Thú Ngọc Bàn nên mới dẫn đến những chuỗi sự việc phát sinh sau đó.

“Cung chủ không muốn gặp ai?” Trong bóng tối truyền ra một giọng nói, doạ Cơ Vô Ảnh nhảy dựng, chỉ thấy Hướng Thiên Nam chậm rãi bước ra từ góc tối.

Cơ Vô Ảnh thở ra một hơi, hắng giọng rồi nói: “Thiên Nam hơn nửa đêm còn không chịu nghỉ ngơi chẳng lẽ đang ngắm trăng ngoài hành lang này?”

“Cung chủ không ngủ, ta tự nhiên cũng không ngủ được.”

Lời này Cơ Vô Ảnh nghe thế nào cũng thấy kì quái, cái gì bảo ta không ngủ, ngươi liền không ngủ được.

“Thiên Nam, ta biết ngươi lo lắng cho ta, nhưng ngươi cũng không nên dùng loại ngôn ngữ mập mờ như vậy, ta sẽ nghĩ bậy.”

“Cung chủ là đang nghĩ bậy cái gì?”

Cơ Vô Ảnh trừng mắt nhìn, trêu chọc hắn: “Ta sẽ nghĩ ngươi có phải là đã sinh tình lâu ngày với ta hay không.” Cơ Vô Ảnh còn tưởng Hướng Thiên Nam sẽ phản bác y, nhưng Hướng Thiên Nam chỉ cười nhạt mà không nói lời nào.

Ai, trêu đùa hắn thật không thú vị, tựa như đánh một quyền vào áo bông, hoàn toàn chẳng có chút sát thương nào. Cơ Vô Ảnh bĩu môi: “Đêm đã khuya, Thiên Nam mau về phòng ngủ đi.”

Cơ Vô Ảnh mở cửa phòng, một chân đã bước vào, Hướng Thiên Nam vẫn đứng bất động, Cơ Vô Ảnh quay đầu nhìn hắn: “Còn việc gì sao?”

Hướng Thiên Nam dựa vào cây cột ngoài hành lang, nghiêm mặt nói: “Ta chờ ở chỗ này là muốn nhắc nhở cung chủ hiện tại tốt nhất đừng đi trêu chọc người trong giang hồ, một Hoa Sơn đã mang đến cho chúng ta bao phiền phức, ngươi còn giết cung chủ Vô Lượng cung, gây thù hằn nhiều như vậy, đối với chúng ta chẳng là việc tốt đẹp gì.”

Lại bắt đầu thuyết giáo, Cơ Vô Ảnh nghe đến mức lỗ tai cũng sắp mọc kén, “Tốt lắm tốt lắm, ta đã biết. Về sau ta sẽ làm việc cẩn thận.”

Hướng Thiên Nam lại nói: “Về sau có chuyện gì chỉ cần giao cho thủ hạ, trong cung có một đám cung nhân có thể bán sức vì cung chủ, cung chủ không cần phải tự thân hành động, cung chủ cũng biết ngươi mất tích ba ngày, mọi người trong cung có bao nhiêu căng thẳng.”

“Đủ rồi!” Cơ Vô Ảnh rất nhanh không thể kiên nhẫn nghe hắn tiếp tục thuyết giáo, cất cao giọng đánh gãy lời hắn: “Ta là nam nhân, là cung chủ Thất Sát cung, không phải là tiểu hài tử, ta không muốn núp dưới cánh các ngươi mà lớn lên còn không rành thế sự. Ta rất nhanh sẽ mười tám, không còn nhỏ, nên sẽ tự mình gánh vác, làm cung chủ tức là ta sẽ bảo hộ mọi người trong cung chứ không phải là để người trong cung bảo hộ ta. Theo ta từ khi bắt đầu, ngươi liền như hình với bóng ở bên cạnh chiếu cố ta, bảo vệ ta, ta ăn cái gì làm cái gì đều phải qua sự đồng ý của ngươi, ta biết ngươi là vì muốn tốt cho ta nhưng ngươi có từng suy nghĩ qua cảm giác của ta không? Theo ta biết, trong sử sách số thiếu niên thành danh nhiều không kể hết, có đế vương tể tướng, có văn nhân thi sĩ, còn có cả anh hùng cái thế, ta không tài hoa kinh thế như bọn họ, nhưng cũng muốn đích thân cảm nhận một chút hỗn loạn nơi hồng trần, cho dù đau đớn hay thất vọng, chí ít ta cũng dựa theo tâm nguyện của bản thân mà sống sót, chứ không phải như bây giờ giống một con rối để mặc các ngươi thao túng cả đời. Thất Sát cung cũng không phải thiên cung, thần tiên cũng có lúc hạ phàm, chẳng lẽ suốt đời ta chỉ ở trong cung thôi sao?”

“…”

Cơ Vô Ảnh quát lớn một hồi, nói đến mức Hướng Thiên Nam phải á khẩu, thì ra sự chiếu cố của mình đối với y giống như áp bách, thì ra tận tâm tận sức bảo vệ y trong mắt y bị xem như thao túng y, Hướng Thiên Nam còn có thể nói cái gì.

Sương mù trắng càng ngày càng dày đặc, mờ mịt bao lấy từng ngõ ngách trong Thủy Tạ, hai thân ảnh bị sương mù bao phủ, hình dáng mơ hồ.

Hướng Thiên Nam có chút khổ sở, cảm thấy bản thân thật đáng buồn, tính mở miệng nói điều gì nhưng lại phát hiện ra không thể phát ra lời, giờ phút này bất luận câu nói nào cũng có thể làm Cơ Vô Ảnh bùng nổ lần thứ hai, y dù sao cũng đã chịu áp lực mười mấy năm.

Trầm mặc càng khiến bầu không khí càng thêm khẩn trương, trời khuya càng trở lên lạnh lẽo, Cơ Vô Ảnh quần áo đơn bạc, Hướng Thiên Nam sợ y bị cảm lạnh, than nhẹ một tiếng nói: “Cung chủ nghỉ ngơi sớm đi, thuộc hạ cáo lui.” Một trận ma xát do y phục va chạm kèm theo một tiếng gió, Hướng Thiên Nam đã rời đi.

Cơ Vô Ảnh không quay đầu lại, đi thẳng vào phòng đóng cửa, mệt mỏi ngồi xuống ghế, tay phủ lên mặt. Không bao lâu lòng bàn tay đã ướt đẫm, nước mắt kiềm không được trào ra từ kẽ tay. Bị thương y không khóc, bị Trạc Trần và Lý Thiên Dận đùa giỡn y cũng không khóc, nhưng hiện tại rốt cục y không khống chế được tâm tình của mình, nước mắt không nghe theo bản thân cứ thế mà rơi xuống.

Tất cả đều rối loạn, tất cả đều bắt đầu từ khi gặp tên hỗn đản đó.

Cơ Vô Ảnh hận chính mình, vì sao lại muốn đi đoạt ngọc bàn mà ngay nhìn cũng chưa được nhìn qua, vì sao không giết chết Kim Việt, vì sao không hạ sát thủ với Lý Thiên Dận, vì sao gặp phẫn nộ mà giết Trạc Trần, một thứ đồ vật này nọ cũng có thể dễ dàng tác động đến tình cảm hai kiếp của bản thân. Xét cho cùng là do chính mình quá thất bại, còn tưởng rằng sống lại một kiếp có thể chặt đứt tơ tình kiếp trước, còn tưởng rằng thần công cái thế có thể bảo hộ được mình và bảo hộ được những người khác, còn dùng ác ngữ làm tổn thương Hướng Thiên Nam. Cơ Vô Ảnh thật sự hối hận, mặc dù lời vừa rồi y nói quả thật là ý nghĩ đã chôn giấu trong lòng nhiều năm, nhưng cách nói năng như vậy là tật không thể bỏ, tất cả phiền não trong lòng tích tụ lại đều đem đổ lên đầu Hướng Thiên Nam, y đã làm tổn thương người thân cận với y nhất. Nên làm gì bây giờ? Nên làm gì bây giờ?!

Trằn trọc suốt một đêm, rừng Mê Vụ bắt đầu ngênh đón một ngày mới với ánh mặt trời rực rỡ muôn màu.

Trước bàn ăn, bốn người ngồi cùng nhau, ba người thần sắc uể oái, sáu con mắt gấu mèo. Trầm Quân Vi đên qua một mực nghiên cứu một số thư sách kì kì quái quái tới tận gần sáng mới nghỉ ngơi một chút, tinh thần không tốt Lung Nguyệt còn có thể lý giải được, nhưng Cơ Vô Ảnh và Hướng Thiên Nam cũng là trưng ra vẻ mặt mệt mỏi do trợn mắt thức đêm, nàng cảm thấy vô cùng hoang mang, đang muốn mở miệng hỏi, Hướng Thiên Nam lại mở lời trước: “Ăn xong bữa cơm này, ta xin cáo từ trước, cảm tạ giáo chủ cùng Trầm đại phu đã nhiệt tình chiêu đãi, ngày khác nếu có dịp rảnh rỗi, hoan nghênh đến Thất Sát cung làm khách.”

Cơ Vô Ảnh cả kinh, giương mắt nhìn Hướng Thiên Nam, hắn không nói gì với mình về việc phải đi, ý này là định rời đi một mình sao? Lời nói đêm qua quả nhiên làm tổn thương hắn.

Lung Nguyệt nói: “Mặc dù thương thế của Vô Ảnh đã ổn định, nhưng vẫn không thích hợp lặn lội đường xa, Hướng hộ pháp muốn rời đi nhanh như vậy, là bởi vì trong cung có việc sao?”

Hướng Thiên Nam nói: “Trong cung đúng là có một chút việc cần xử lý thoả đáng, ta phải trở về trước, cung chủ đành phải làm phiền các vị đây chăm sóc thêm một thời gian.”

“Thiên Nam…” Cơ Vô Ảnh mấp máy mở miệng, yết hầu đau nhức.

Từ đầu đến cuối Hướng Thiên Nam không hề liếc Cơ Vô Ảnh lấy một cái, Cơ Vô Ảnh gọi hắn cũng giả vờ không nghe, chỉ cúi đầu yên lặng húp cháo.

“Các ngươi, làm sao vậy?” Sự khác thường của hai người, có mắt nhất định đều nhìn ra.

Cơ Vô Ảnh cúi đầu, Hướng Thiên Nam chỉ tập trung ăn cháo, sau đó chỉ nói một câu: “Thỉnh giáo chủ chuẩn bị cho ta vài con ngựa tốt.”

“Những đường chủ khác cũng phải đi sao?”

“Ân.”

Sau khi ăn xong, Hướng Thiên Nam cùng vài đường chủ khác đi đến chuồng ngựa. Mới vừa nhảy lên ngựa liền thấy Cơ Vô Ảnh đang đứng xa xa ở cuối hành lang.

Các đường chủ khác đều nhanh chóng xuống ngựa định nghênh đón y, Hướng Thiên Nam lại nói: “Cung chủ không trở về, chúng ta đi thôi.”

“A? Vì cái gì?”

“Không có nguyên do, đây là mệnh lệnh!” Hướng Thiên Nam giơ roi thúc ngựa, dẫn đầu đi trước, mấy người phía sau vội vàng hướng Cơ Vô Ảnh từ biệt, trường tiên vung lên chạy theo.

“Hướng Thiên Nam−−−−” Cơ Vô Ảnh tức giận kêu to, đáp lại y chỉ có tiếng vó ngựa “lộc cộc” và cát bụi cuồn cuộn.

“Hướng hộ pháp đã biết?” Thanh âm Trầm Quân Vi vang lên sau lưng Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh lắc đầu, cái gì cũng không muốn nói, cảm giác bản thân bị bỏ rơi, đây đều là tự mình tìm đến.

“Hôm qua ta đã suy nghĩ một đêm, trong cơ thể cung chủ đích thực có nội công dương tính có thể là do trước kia luyện qua Tam Dương Di Tiết, muốn xác nhận việc này, nhất định phải tìm được người thần bí hiểu rõ cách chuyển hoán nội công, hôm qua Hướng hộ pháp cũng có đề cập với ta, ta sẽ dốc toàn lực tìm y.” Trầm Quân Vi từ trong lòng lấy ra một cái hộp nhỏ cũ kĩ cùng một chiếc bình nhỏ, đặt vào tay Cơ Vô Ảnh. “Trong hộp này có chứa đan hoàn tăng nội công, trong bình này chứa dược trị vết thương ở hậu đình, có hai thứ này, cung chủ không cần lo lắng đường xá xa xôi, đau xót khó chịu. Ta còn có một tuyệt trần bảo mã, so với ngựa của nhóm người Hướng hộ pháp thì nhanh hơn rất nhiều.”

Ý tốt của Trầm Quân Vi khiến Cơ Vô Ảnh thật cảm kích, nhận lấy dược hắn đưa tới, chân thành nói, “Cảm ơn.”

“Ta là tỷ phu của ngươi, khách khí cái gì. Ta cùng Hướng hộ pháp lần đầu gặp mặt, nhưng có thể cảm nhận hắn thực sự quan tâm ngươi, không biết đêm qua các ngươi phát sinh chuyện gì mà hắn lại sinh hờn dỗi bỏ đi, sợ rằng càng xa cách vết nứt lại càng sâu, nếu cung chủ không muốn mất hắn, nên đuổi theo giải thích rõ ràng.”

Cơ Vô Ảnh gật đầu: “Ta cũng đang có ý này, cảm ơn tỷ phu nhắc nhở.”

Trầm Quân Vi sai người mang đến tuyệt trần bảo mã, lại tự mình giúp Cơ Vô Ảnh lên ngựa.

Cơ Vô Ảnh ngồi trên bảo mã, lại xoay người chắp tay cảm tạ lần nữa với Trầm Quân Vi, Trầm Quân Vi mỉm cưới khoát tay với y. “Đi đi.”

Một tiếng roi thanh thuý vang lên, Cơ Vô Ảnh dứt khoát phóng ngựa đi.

Mặt trời hạ xuống những tia sáng rực rỡ, một con ngựa trắng cùng một thân ảnh cao ngạo cô đơn rất nhanh hoà vào rừng cây xanh um, màu xanh mơ hồ kia càng tôn thêm bóng dáng ưu sầu phiền muộn.

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s