Yêu nghiệt – Chương 20


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Tinh Vũ

Chương 20. Muốn tìm tri kỉ

Đoàn người Hướng Thiên Nam bây giờ vẫn đang xuyên qua cánh rừng Mê Vụ, Hướng Thiên Nam sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lùng, hai chân không ngừng thúc vào bụng ngựa, thúc toạ kị chạy về phía trước. Đi theo sau hắn là một nhóm đường chủ đang trố mắt nhìn nhau, mờ mịt khó hiểu, đây là lần đầu tiên Hướng hộ pháp bỏ lại cung chủ, một mình rời đi, mặc dù trước kia cung chỉ tuỳ hứng phạm sai lầm, Hướng hộ pháp cũng không vì thế mà tức giận ra mặt.

Trời xanh vạn dặm không có một áng mây, trong không khí tràn ngập hương thơm của cỏ xanh khiến người khác phải thất thần, vốn là một ngày tươi đẹp, nhưng lại không ai dám tuỳ tiện hỏi, sợ không chừng lỡ lời sẽ đắc tội Hướng hộ pháp đang vùi đầu đi vì giận dỗi, hình phạt Thất Sát cung trừng trị cung nhân phạm tội không phải việc người thường có thể chịu đựng được.

Nhóm đường chủ thoáng kéo dài khoảng cách với Hướng Thiên Nam, dùng ánh mắt và tiếng bụng đặc thù bắt đầu trao đổi với nhau.

“Hướng hộ pháp có phải bởi vì cung chủ không báo một lời, biến mất ba ngày mà sinh khí không?”

“Ta thấy không giống, lúc Hướng hộ pháp chữa trị thương thế cho cung chủ, sắc mặt vẫn bình thường mà.”

“Chẳng lẽ Hướng hộ pháp lại bị cung chủ đùa giỡn?”

“Kia càng không có khả năng, Hướng hộ pháp bị cung chủ đùa giỡn đã thành quen, có lẽ cung chủ bị thương nên không có tâm trạng đùa giỡn hắn, hắn liền sinh khí?”

Tất cả mọi người đều nở nụ cười, liên tục gật đầu.

“Hướng hộ pháp đã đến tuổi thú thê, nhưng vẫn không có nữ nhân nào, ta có một suy đoán to gan…”

“Hắn có tình ý với cung chủ…” Liệt Hoả đường đường chủ một lời nói toạc ra.

Thanh Ngọc đường đường chủ chất phác nói “Tình huynh đệ có làm sao?”

Tức thời chúng đường chủ đều làm một vẻ mặt khinh bỉ .

Lại có người nói: “Cung chủ cùng hắn coi như là thanh mai trúc mã, đáng tiếc đều là nam nhân.”

Liệt Hoả đường đường chủ nói: “Đều là nam nhân thì làm sao? Hiện tại nghe trong giang hồ toàn những chuyện bát quái, tiền nhiệm võ lâm minh chủ không phải cùng một nam nhân song túc song tê* sao, đường đường là người trong chính đạo, cho dù hậu thế không dung tha, chúng ta Thất Sát cung cũng không sợ điều gì.”

*Song túc song tê: như hình với bóng

Thuỷ Mộc đường đường chủ phụ hoạ nói: “Đúng vậy đúng vậy, tâm tư của Hướng hộ pháp người có mắt đều có thể nhìn ra, cung chủ thì sao, ta thấy y không có ý gì đặc biệt với Hướng hộ pháp.”

Liệt Hoả đường đường chủ nói: “Đi… Ngươi hàng năm đều ở bên ngoài, thấy qua cung chủ được bao nhiêu lần? Theo ta thấy cung chủ cũng có ý với Hướng hộ pháp, đùa giỡn cũng là một loại biểu đạt tình cảm thôi, chứ không thì sao không thấy cung chủ đến đùa giỡn ta?”

Một lời nói ra làm khơi dậy phẫn nộ của tất cả mọi người: “Cung chủ dung mao hoa lệ, đời nào lại để ý tới ngươi, ít nằm mơ!”

Liệt Hoả đường đường chủ xấu hổ nói: “Ta chỉ suy diễn một chút!”

Mọi người đều quăng cho hắn ánh mắt kì thị: “Ngươi suy nghĩ nhiều rồi”.

Phía sau đang thảo luận khí thế ngất trời, phía trước Hướng Thiên Nam đột ngột ghìm cương dừng lại.

Nhóm đường chủ kia còn đang chìm đắm trong những phán đoán, nhất thời không kịp phản ứng liền một mạch chạy qua Hướng Thiên Nam.

“Hu── hu──”* Nhóm đường chủ luống cuống chân tay hô to rồi mau ghìm ngựa xuống. Phía trước bọn họ, Cơ Vô Ảnh lẳng lặng cưỡi trên bảo mã cường tráng, biểu tình phức tạp.

*Không phải tiếng khóc đâu nha, như đang “quê quê” (dừng dừng) đó :v mấy tên đường chủ này dt quá >”<

“Cung, cung chủ, ngài sao lại ở đây.” Nhóm đường chủ vội vàng lăn xuống ngựa, phủ phục dưới chân Cơ Vô Ảnh, liên tục thăm hỏi.

Cơ Vô Ảnh đơn giản phất tay: “Các ngươi đi phía trước chờ, ta có lời muốn nói với Hướng hộ pháp.”

“Vâng.” Nhón đường chủ nháy mắt lui lại, ngay cả ngựa cũng quên dắt đi.

“Ngựa của các ngươi!”

“Vâng.” Nhóm đường chủ xám xịt quay về dắt ngựa.

Cơ Vô Ảnh không thèm để ý tới bọn hắn, nhảy xuống ngựa đi về phía Hướng Thiên Nam.

Hướng Thiên Nam sừng sững ngồi bất đống trên lưng ngựa, thấy Cơ Vô Ảnh đi tới chỉ ôm quyền biểu thị một chút, cũng không xuống ngựa.

Cơ Vô Ảnh cũng không để ý, đứng trước ngựa hắn, nghĩ nghĩ rồi ngửa đầu nói: “Thực xin lỗi.”

Hướng Thiên Nam không chớp mắt, vẫn nhìn về nơi nào đó ở phía trước: “Cung chủ không sai, vì sao phải xin lỗi?”

Cơ Vô Ảnh vuốt bộ lông mao ngựa, nhỏ giọng nói: “Đêm qua ta không nên nói năng linh tinh, còn hung hăng với ngươi, ta sai rồi.”

Hướng Thiên Nam vẫn một mực nhìn không khí, nói: “Lời nói của cung chủ xuất phát từ đáy lòng, thuộc hạ nghe xong cũng hiểu được, cho dù sai cũng là do thuộc hạ sai, áp bức cung chủ mười mấy năm, cung chủ chỉ mắng thuộc hạ vài câu, thuộc hạ vạn phần cảm kích.”

Vẫn còn nói giận dỗi, Cơ Vô Ảnh nhíu mày, nói: “Ngươi không cần khó chịu như vậy được không? Ta nhận sai rồi, ngươi còn không thèm liếc mắt ta một cái sao?”

“Thuộc hạ không dám.”

“Ngươi…” Hướng Thiên Nam kia chính là nước đổ đầu vịt, Cơ Vô Ảnh tức chết, một tay chụp mạnh lấy nhúm lông mao ngựa, con ngựa chấn kinh, nhanh chân muốn chạy, tiếc rằng cương ngựa vẫn đang bị người ta túm, đành phải nhấc chân đạp lên.

Cơ Vô Ảnh không nghĩ tới ngựa lại nổi điên, vừa định né đi, chợt thấy cánh tay bị nắm lấy, rồi bị Hướng Thiên Nam kéo lên lưng ngựa. Hướng Thiên Nam ngồi phía sau y, một tay ghìm cương ổn định ngựa, một tay gắt gao ôm lấy hông Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh thực sự bị giật mình, con tuấn mã này thân thể khoẻ mạnh cường tráng, nếu bị nó đá cho một cước, mùi vị khẳng định không sung sướng gì.

Cơ Vô Ảnh thân thể ngồi thẳng tắp, vỗ vỗ ngực, thở dài một tiếng.

Sau lưng và bên hông truyền đến hơi ấm của Hướng Thiên Nam, Cơ Vô Ảnh thoải mái dựa vào phía sau, ánh mắt cong cong nói: “Rõ ràng không bỏ mặc được, còn làm bộ.”

Hướng Thiên Nam đối với lời này không phủ nhận, chậm rãi nói: “Nếu không phải từng đáp ứng sư phụ, ta mới lười quản ngươi.”

Cơ Vô Ảnh quay đầu trừng hắn: “Chỉ chừng đó?”

Hướng Thiên Nam nhướn mi: “Nếu không thì sao?”

Cơ Vô Ảnh trừng hắn trong chốc lát, lại cười: “Cha ta còn mong ngươi sớm ngày thú thê, ngươi như thế nào không vâng theo?”

“… Cái đó khác, trước mắt không nói đến.”

Cơ Vô Ảnh “xùy” một tiếng rồi bật cười: “Nếu là bởi vì sự vụ trong cung bận rộn, ảnh hưởng tới việc Hướng hộ pháp đi tìm ái nhân, ta có thể cho ngươi nghỉ phép dài hạn.”

Cơ Vô Ảnh chẳng qua đang trêu ghẹo hắn, Hướng Thiên Nam thế nhưng lại nghiêm túc nói: “Thì ra cung chủ mệt mỏi đuổi theo là muốn lột bỏ chức vụ của thuộc hạ, cũng được, chỉ cần cung chủ thấy vui vẻ.”

Cơ Vô Ảnh đen mặt: “Ngươi có ngốc không? Biết rõ là ta hay nói giỡn.”

Hướng Thiên Nam mặt không biểu tình nói: “Ta còn cho là thật, cung chủ không còn việc gì khác thì mau xuống ngựa đi, không lại chậm chễ việc ta đi tìm ái nhân.”

“Hướng Thiên Nam!” Cơ Vô Ảnh gầm nhẹ một tiếng: “Ngươi được lắm, ta đuổi theo ngươi là để xin lỗi ngươi, sai cũng đã nhận, ngươi còn muốn thế nào nữa?”

Hướng Thiên Nam không để ý câu hỏi của y, nhìn trời, tựa hồ đang lầm bầm: “Thời tiết này hoa cỏ tươi tốt, chin oanh bay lượn, đi Giang Nam thực là lựa chọn không tồi. Ven hồ Tây Tử thuyền hoa đặc sắc, sắc đào tươi đẹp, có lẽ có thể tìm được ái nhân ở đây.”

“Ta cũng đi.” Cơ Vô Ảnh chưa bao giờ đi Giang Nam, nghe hắn tự thuật như vậy, trong lòng ngứa ngáy.

Hướng Thiên Nam làm bộ ghét bỏ nhìn y: “Ta đi tìm ái nhân mang theo cung chủ không phải là quá bất tiện sao, cũng không biết sẽ phải giới thiệu như thế nào.”

“Cứ nói ta là biểu đệ của ngươi.”

“Biểu đệ…” Hướng Thiên Nam nghe hai chữ này, suy nghĩ thật lâu. “Chưa bao giờ nghe nói có người mang biểu đệ đi tìm hoa dưới trăng, ngươi mau xuống ngựa!”

“Không!” Cơ Vô Ảnh gắt gao nắm lấy yên ngựa, giả chết. “Ngươi đi đâu ta đi đó.”

“Dùng ngựa của cung chủ mà đi!”

“Ta muốn ngồi chung với ngươi.”

Hướng Thiên Nam bị y làm cho nóng nảy, tung người nhảy xuống ngựa, “Cung chủ không phải từng nhấn mạnh mình đã trưởng thành rồi sao? Năng lực mạnh mẽ mới có thể bảo hộ được mình bảo hộ được cung nhân, còn nói không muốn bị ta thao túng như con rối, hiện giờ lại không muốn cho ta đi, rốt cục là muốn thế nào?”

Cơ Vô Ảnh cũng vội vã nói: “Hướng Thiên Nam ngươi từ khi nào trở nên keo kiệt như vậy? Ta nhất thời lỡ lời một câu, ngươi định nhớ cả đời ư? Ta với ngươi tình như thủ túc, ta nói những lời đó không phải nói ngươi không tốt, mà hi vọng ta ngươi giống như tri kỉ thân mật bình thường, không phải kiểu đối đãi như phụ tử, ngươi hiểu không?”

“Ta khi nào đối đãi cung chủ như đối đãi của phụ thân ngài? Ta thật không nhìn ra.” Hướng Thiên Nam mê mang lắc đầu.

Cơ Vô Ảnh nhảy xuống ngựa, đứng đối mặt với Hướng Thiên Nam: “Vậy ta hỏi ngươi vài vấn đề.”

“Ngươi quan tâm chiếu cố ta, là muốn đợi ta báo đáp sao?”

Hướng Thiên Nam lắc đầu nói: “Không phải.”

“Thấy ta bị thương, ngươi liền cảm thấy đau, hận chính mình không thể thay ta nhận lấy đau đớn?”

“Phải.”

“Chỉ cần nghĩ ta muốn cái gì đó, ngươi liền dốc toàn sức đi tìm bất kể khó khăn nào?”

“Phải.”

“Đen ta coi như bảo vật, ngậm trong miệng sợ tan, ôn trên tay sợ ngã, giấu trong túi sợ rớt.”

“Phải…”

Cơ Vô Ảnh nâng mi: “Đây chẳng phải là phụ tử thân tình sao? Chỉ có phụ thân đối với hài tử mới có thể bao dung vô hạn. Ta nói đâu có gì sai?”

Cơ Vô Ảnh hỏi liên tiếp khiến Hướng Thiên Nam mơ hồ: “Yêu một người dĩ nhiên phải đối tốt với hắn.”

Cơ Vô Ảnh lại phủ nhận nói: “Thân tình bên ngoài tình cảm đều không thể bao dung vô hạn được, nếu ngươi là cha ta, ta sẽ nhận, nhưng ngươi không phải, ngươi cùng lắm chỉ là hơn ta vài tuổi, ta càng hi vọng chúng ta có thể trở thành tri kỉ thân hữu, cùng nhau chèo thuyền giữa sông, cầm tiêu hợp tấu, hoặc là song kiếm hợp nhất, oai phong giang hồ, chẳng phải tốt sao?” (đù sao tui thấy tư tưởng này lệch lạc quá vậy)

“Thì ra ngay từ đầu phương thức ta làm là sai.” Hướng Thiên Nam lẩm bẩm nói.

Cơ vô Ảnh cười, tay nắm lấy bả vai Hương Thiên Nam: “Từ giờ trở đi, ngươi có thể cùng ta huynh đệ tương xứng, đừng luôn mở miệng một câu cung chủ, chúng ta cùng đi Giang Nam, thưởng thức cảnh đẹp, ngắm nhìn mỹ nhân.”

Hướng Thiên Nam nhìn bàn tay Cơ Vô Ảnh trên vai mình, cảm giác có điểm không đúng, nhưng lại không nghĩ ra không đúng chỗ nào, Cơ Vô Ảnh đã nhanh kéo hắn đi.

“Đi thôi, còn thất thần cái gì?” Cơ Vô Ảnh sợ Hướng Thiên Nam sau khi suy nghĩ cẩn thận sẽ đổi ý, liền thúc giục hắn.

“Đi đâu?” Hướng Thiên Nam không hiểu ra sao.

“Đi Giang Nam chứ đâu? Ta còn chưa bao giờ đến đó, đi nha đi nha, nếu không đi trời sẽ tối mất.” Cơ Vô Ảnh kéo Hướng Thiên Nam về hướng tuấn mã.

Hướng Thiên Nam tay vịn lấy yên, không chịu lên ngựa: “Không đúng, ta khi nào nói sẽ cùng ngươi đi Giang Nam? Thương thế của ngươi còn chưa tốt, hẳn nên quay về Thất Sát Cung an dưỡng, đi Giang Nam cái gì?”

“Hướng hộ pháp!” Cơ Vô Ảnh sắc mặt trầm xuống, khẩu khí nghiêm khắc nói: “Thương thế của bổn cung đã hết trở ngại, hiện tại lệnh ngươi dẫn ta đi Giang nam, nếu không theo liền xử theo cung quy.”

Cơ Vô Ảnh lần đầu tiên dùng thân phận áp chế Hướng Thiên Nam, thậm chí còn lôi ra cung quy. Hướng Thiên Nam nhíu nhíu mày, khó xử, cung quy Thất Sát cung là luật lệ cao nhất ước định cho mỗi cung nhân, nếu không phục cung quy đó là bất kính với cung chủ, nhẹ thì chặt tay móc mắt trục xuất khỏi Thất Sát cung, nặng thì khổ hình trên thân, giam cầm cả đời.

Hướng Thiên Nam nhìn mấy đường chủ xa xa đang xì xào to nhỏ, nghĩ thầm rằng: Nếu ta không mang y đi, y cũng có thể ra lệnh những người khác dẫn y đi, không ngờ chỉ vài câu nói đùa liền gợi lên hứng thú của y, xem ra lần đi Giang Nam rắc rối này không thể không đi.

Hướng Thiên Nam thở dài một hơi, nói: “Cung chủ nếu muốn đi, thuộc hạ mang người đi cũng được, nhưng cung chủ không thể cưỡi ngựa, đằng trước là Mê Vụ trấn, thuộc hạ đi tìm xe ngựa, hơn nữa cung chủ nên dịch dung, yêu nhan này vẫn là không nên để cho người ta nhìn thấy.”

Cơ Vô Ảnh trong lòng mừng rỡ, cười hắc hắc nói: “Hết thảy đều nghe theo Thiên Nam huynh an bài, ngươi cũng đừng có thuộc hạ cung chủ gì hết nữa, đến, kêu ta một tiếng Vô Ảnh đệ đệ.”

Hướng Thiên Nam ngẩn người, vừa rồi hắn còn dùng thân phận áp người, hiện tại lại gần gũi như vậy, trở mặt so với lật giấy còn nhanh hơn, còn nguỵ biện một đống lời, xem ra lần đó bị thương, thực sự lưu lại di chứng.

Cơ Vô Ảnh nào biết trong lòng Hướng Thiên Nam đang nghĩ gì, kéo kéo tay áo hắn: “Ngươi gọi hay không a…”

Hướng Thiên Nam bị y nháo đến phiền toái, trầm giọng nói: “Kêu la cái gì! Ngươi còn lộn xộn, trời sẽ tối mất, xe ngựa không tìm được, còn muốn đi Giang Nam không?”

Cơ Vô Ảnh lập tức buông tay ra, làm một tư thế mời: “Được rồi, Thiên Nam huynh, thỉnh đi trước.”

Hướng Thiên Nam siết chặt cương trong tay, một ngụm bực tức nghẹn ở ngực, khó chịu muốn chết, Cơ Vô Ảnh kia còn không biết sống chết lại bày bộ dạng thản nhiên, mi nhãn cong cong nhìn hắn.

“Giá…” Hướng Thiên Nam một roi hung hăng quất lên mông ngựa, tuấn mã bị đau, điên cuồng chạy về phía trước, vó ngựa tung bụi đất phủ lên mặt Cơ Vô Ảnh.

“Phi! Phi!” Cơ Vô Ảnh miệng liên tục phun, la lớn: “Hướng Thiên Nam, ngươi không thể bình tĩnh chút sao? Cứ vội vàng như vậy, Giang Nam thực sự có người đang đợi ngươi hả!?”

Bóng dáng Hướng Thiên Nam càng ngày càng nhỏ, Cơ Vô Ảnh vội vàng gọi người dắt bạch mã của mình đến, nhảy lên đuổi theo đằng sau.

“Các ngươi về cốc trước… về cốc… cốc…” Thanh âm Cơ Vô Ảnh chấn động cả trời cao, tiếng vọng thật lâu vẫn không tiêu tan.

“Hai người bọn họ thực sự còn làm trò ai!” nhóm đường chủ cảm thấy vui mừng khôn xiết, Thất Sát cung lâu nay đã không có chuyện vui.

 

One thought on “Yêu nghiệt – Chương 20

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s