Yêu nghiệt – Chương 21


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Tinh Vũ

Chương 21. Canh bạc sắp đặt

Ba tháng đầu xuân, khói xuân vờn liễu, mưa cuối Giang Nam.

Ven hồ Tây Tử cây dương liễu hiện lên một màu xanh biếc, ngàn dặm oanh hót, cảnh đẹp như tranh. Hướng Thiên Nam mang Cơ Vô Ảnh đang hưng trí bừng bừng đi dạo quanh Tây hồ, lên lầu các, ngồi giữa sông nước bình phẩm trà tiên, thưởng thức tranh thuỷ mặc, từ từ nhàn nhãn đã hơn một tháng, ngoại thương của Cơ Vô Ảnh đã khỏi hẳn, y cầm trên tay ngọc phiến, dạo chơi bờ hồ, bộ dáng mười phần như một quý công tử.

Hướng Thiên Nam lo lắng người của Vô Lượng cung đến kiếm chuyện gây rối, toàn tâm toàn ý muốn quay về Thất Sát cung, Cơ Vô Ảnh lại nói bọn họ sắp tới sẽ không làm gì khác thường, dù sao sửa chữa Vô Lượng cung cần hao phí khá nhiều thời gian.

“Vô Ảnh, đi lâu như vậy, chúng ta nên trở về cốc.” Hướng Thiên Nam lại một lần thúc giục. Trong chuyến đi Giang Nam này, Cơ Vô Ảnh năm lần bảy lượt yêu cầu Hướng Thiên Nam dùng tên mà xưng hô, Hướng Thiên Nam cũng dần sửa thói quen không gọi y là cung chủ nữa.

Cơ Vô Ảnh vờ như không nghe thấy lời của Hướng Thiên Nam, chợt thấy trên hồ có một con thuyền hoa sắc thái diễm lệ đang từ từ cập bờ, nhất thời hứng thú bước về hướng thuyền hoa.

Trèo lên thuyền hoa, phía trên chẳng khác nào tiên cảnh, bảo vật Hoàng Cái (?), rường cột trạm trổ rất hoa lệ. Cơ Vô Ảnh tán thưởng một tiếng liền đi vào, lại bị hai lục y nữ tử ngăn lại: “Thỉnh công tư đưa ra thiệp mời.”

Cơ Vô Ảnh cũng từng leo lên nhiều chiếc thuyền hoa, nhưng chưa bao giờ bị yêu cầu xuất trình thiệp mời gì, chỉ cần đút lót ít bạc, dù có là nơi xa hoa đến đâu cũng không bị ngăn trở, chiếc thuyền hoa này sao lại có nhiều quy củ như vậy?

Cơ Vô Ảnh ngắm nghía ngọc phiến trong tay, lắc đầu nói: “Ta không có thiệp mời.”

Lục y nữ tử nói: “Tiểu thư nhà ta không gặp người lạ, công tử đây xin mời rời thuyền.”

Cơ Vô Ảnh càng có thêm hứng thú đối với chiếc thuyền hoa này, muốn nhìn một chút cái vị tiểu thư trong miệng các nàng là thần thánh phương nào, tự nhiên sẽ không dễ dàng rời đi, hỏi: “Tiểu thư nhà ngươi là ai? Làm thế nào mới có thiệp mời?”

Một nữ tử khác nói: “Tiểu thư nhà ta là người trong giang hồ, thuyền hoa chúng ta là để chiêu đãi danh sĩ giang hồ, công tử…”

Cơ Vô Ảnh tự giới thiệu: “Ta là cung chủ Thất Sát cung, có lòng muốn kết giao cùng tiểu thư nhà ngươi, cảm phiền thông báo một tiếng.”

Nữ tử đánh giá toàn thể Cơ Vô Ảnh, mặc dù y mặc áo gấm đai ngọc, khí chất thượng thừa, nhưng dung mạo lại bình thường, không có mang theo binh khí, thoạt nhìn càng giống thứ công tử quần là áo lụa, Thất Sát cung cũng chưa từng nghe nói.

Nữ tử khom người nói: “Công tử muốn tìm thú vui thì xin hãy đi nơi khác, không có thiệp mời võ sĩ thì không thể đi vào, đây là quy củ của thuyền hoa, mong công tử thứ lỗi.”

Lời này Cơ Vô Ảnh tất sẽ không nghe, Thất Sát cung tuy rằng ít danh tiếng, nói thế nào cũng là một đại môn phái trong giang hồ, bản thân là cung chủ, làm sao lại không được tính là danh sĩ giang hồ.

Cơ Vô Ảnh nổi tính ngang bướng liền ai cũng không ngăn được: “Ta hôm nay nhất định phải lên thuyền.” Nói xong liền đi thẳng vào bên trong.

Một đôi trường kiếm bắt chéo nhau ngăn trước mặt Cơ Vô Ảnh, hai lục y nữ tử thu lại bộ dáng dịu dàng động lòng người, nét cười đóng băng, ánh mắt sắc bén, đồng loạt lạnh giọng nói: “Nếu công tử còn muốn xông vào, đừng trách chúng ta không khách khí!”

A, có chút thú vị. Cơ Vô Ảnh khẽ mỉm cười. Chuyến đi Giang Nam này mặc dù thưởng thức toàn diện núi sông tươi đẹp, nhưng nhàn rỗi du ngoạn lâu ngày cũng có chút nhàm chán, hôm nay có chút muốn hoạt động gân cốt, cũng không phải là chuyện mất vui.

“Ta thấy hai vị tỷ tỷ cũng không muốn tán gẫu, chi bằng chúng ta luận thử mấy chiêu?” Cơ Vô Ảnh dùng ngọc phiến chỉ chỉ các nàng, lại điểm mình vài cái, ý bảo các nàng ra chiêu.

Động tác ngả ngớn của Cơ Vô Ảnh trong mắt lục y nữ tử nghiễm nhiên trở thành hành động trêu nghẹo, phẫn nộ hét lớn một tiếng, giơ kiếm đâm về phía Cơ Vô Ảnh.

Nữ tử dùng kiếm không giống như nam tử, đơn giản mà nhỏ bé, Cơ Vô Ảnh giống như trêu chọc hài tử, dùng khinh công tránh né thế công của các nàng, thỉnh thoảng còn dùng ngọc phiến khều mái tóc các nàng lướt qua chóp mũi ngửi nhẹ, “Thật thơm a, các tỷ tỷ dùng thứ gì gội đầu vậy?”

“Cái đồ dâm dục nhà ngươi!” Nữ tử tức giận đầy mặt, mắt hạnh trừng lớn, hận không thể đem Cơ Vô Ảnh đâm thành cái sàng, hiềm nỗi võ công không theo kịp y, ngay cả góc áo của y cũng không sờ đến nổi, sau mấy hiệp đã mệt mỏi che ngực, thở gấp liên tục.

Cơ Vô Ảnh nhanh nhẹn nhảy lên mạn thuyền, tiêu sái xoay người, mở ngọc phiến trong tay, nhẹ nhàng quạt vài cái: “Các tỷ tỷ, còn muốn tiếp tục chơi không?”

Hai nữ tử trao đổi ánh mắt với nhau một chút, sau đó thu hồi trường kiếm. Cơ Vô Ảnh cho rằng các nàng đã chịu thoả hiệp, lại đi về phía cửa.

Nữ tử bất thình lình phất tay áo, vài cây châm mai sắc bén lóe lên, bắn về phía Cơ Vô Ảnh.

Quang minh chính đại không được liền dùng ám khí sao? Cơ Vô Ảnh nâng tay lên, lấy mặt phiến làm phòng ngự, giữ nguyên phong độ tuyệt vời đồng thời đem toàn bộ ám khí giết người hất hết vào dòng nước.

Cơ Vô Ảnh lấy phiến che mặt, cười nói: “Thủ pháp dùng châm của các tỷ tỷ thật thành thạo, vậy kĩ năng thêu vá ắt hẳn thượng thừa, có thể vì bổn cung mà thêu hai cái túi hương không nha?”

Hai lục y nữ tử bị y làm cho tức giận muốn hộc máu, đúng lúc này, trên lầu hai của thuyền hoa vang lên một tiếng cười sang sảng: “Bản lĩnh của cung chủ thật tài giỏi, nếu không chê, hãy để Thanh Thuần tự tay làm túi hương cho ngài, công tử thấy thế nào?”

Cơ Vô Ảnh ngẩng đầu trông thấy trên lầu hai thuyền hoa có một nữ tử đang đứng, sa mỏng che mặt, không thấy rõ diện mạo, sa y trễ nải bao lấy đôi ngọc nhũ sinh động, vòng eo nhỏ nhắn như không thể nắm chặt, tựa như một loại vưu vật khiến nam tử đã nhìn một lần mà quên cả suy nghĩ.

Mỹ nữ tất nhiên đẹp mắt, nhưng điều khiến Cơ Vô Ảnh giật mình chính là nam nhân đứng bên cạnh nàng.

Cơ Vô Ảnh lười đi đằng cửa, tung người nhảy lên lầu hai, tấm tắc nói: “Mức độ xã giao của Thiên Nam quả nhiên rộng lớn, từ khi nào mà ngươi nhận thức một đại mỹ nhân như vậy?”

Hướng Thiên Nam thản nhiên nói: “Từ lâu đã nhận thức.”

Cơ Vô Ảnh không vui trừng hắn: “Vậy mà ngươi còn để ta hao phí sức lực nửa ngày.”

Hướng Thiên Nam nói: “Ta thấy ngươi chơi đến mức sung sướng, gọi vài tiếng, ngươi cũng không nghe thấy.”

Lúc đánh nhau Cơ Vô Ảnh luôn rất chuyên tâm, như vậy mới có thể thấy rõ ràng chiêu thức của địch thủ, sau đó tìm được nhược điểm một chiêu chế địch.

Cơ Vô Ảnh bĩu môi, chuyển hướng nhìn nữ tử: “Vị tỷ tỷ này xưng hô như thế nào?”

Nữ tử ưỡn ưỡn bộ ngực kinh người, đối với hai quả cầu đang lắc lắc kia Cơ Vô Ảnh nhất thời hoa cả mắt, “Tiểu nữ họ Trang tên Thanh Thuần, hân hạnh được ra mắt cung chủ.”

“Tên rất hay!” Cơ Vô Ảnh liếc khe ngực sâu đến mức có thể kẹp vật kia, trong lòng không khỏi cảm thán: Khẩu vị của Hướng Thiên Nam thật nặng.

Trang Thanh Tuần thi lễ xong, liền nghênh đón bọn họ vào nội đường.

Cơ Vô Ảnh vốn nghĩ nhã phòng của nữ tử ắt hẳn chỉ toàn ám hương quanh quẩn, lưu tô rủ xuống đất, giấy mực cầm tiêu nhạc khí đầy đủ mọi thứ, nhưng bài trí rộng lớn trước mắt lại nằm ngoài khả năng dự liệu của Cơ Vô Ảnh khiến y nhất thời sợ ngây người.

Trên bàn bát tiên bày biện đủ loại dụng cụ đánh bạc, xúc xắc, quân bài, ngũ mộc… Xem ra vị cô nương này, người cũng như tên, là bông hoa hiếm có.

“Cung chủ có muốn chơi thử một chút không, thử xem vận may?” Ngón tay như bạch ngọc của Trang Thanh Thuần nhẹ nhàng lướt qua cánh tay Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh bất vi sở động, lắc đầu nói: “Ta không có hứng thú với cái này, hôm nay lỡ đến nhầm nơi, hy vọng không làm phiền tỷ tỷ, ta còn có việc, đi trước một bước.”

Trang Thanh Thuần lại nắm chặt lấy cánh tay Cơ Vô Ảnh, làm nũng nói: “Cung chủ không chơi cũng được, nhưng dẫu sao cũng nên ở lại uống vài chén rượu nhạt, vừa tới đã muốn đi, việc này nếu truyền ra ngoài thì người khác sẽ cho rằng ta tiếp đãi khách không chu toàn.”

Âm thanh của Trang Thanh Thuần cùng vẻ ngoài của nàng rõ ràng không tương xứng, bộ dáng thoạt nhìn điềm đạm quyến rũ, âm thanh lại phóng khoáng hữu lực, khi làm nũng còn cố ý đè thấp thanh giọng, Cơ Vô Ảnh nghe mà nổi cả da gà.

“Này…” Cơ Vô Ảnh ánh mắt ý bảo Hướng Thiên Nam giải vây giúp y.

Hướng Thiên Nam rốt cuộc mở miệng: “Trang tiểu thư, cung chủ ta không quá thích nói đùa, ngươi cũng đừng trêu ghẹo y nữa, lần này truyền thư muốn gặp mặt ta là vì vấn đề gì?”

Trang Thanh Thuần rốt cuộc buông tay ra, hắng giọng nghiêm mặt nói: “Lần này tìm ngươi là vì đại hội luận kiếm mỗi năm một lần ở Hoa Sơn. Ta đánh cược với người khác, trong lần so tài này người chiến thắng chắc chắn không phải đệ tử Hoa Sơn, cược năm vạn lượng bạc.”

Hướng Thiên Nam hơi kinh ngạc: “Ngươi đánh cược thì có liên quan gì đến ta đâu?”

Trang Thanh Thuần nghe Hướng Thiên Nam có ý từ chối, trong nháy mắt tựa như mất hết khí lực, mềm nhũn ngã vào lòng Hướng Thiên Nam: “Thất Sát cung không phải vẫn luôn đối địch với Hoa Sơn sao? Tiền cá cược lần này là ta đặt cho ngươi, nếu ngươi bằng lòng đối chiến với Hoa Sơn, đại hội luận kiếm kì này nhất định rất ngoạn mục.”

Cơ Vô Ảnh ở bên nghiền ngẫm nhìn bọn họ, Hướng Thiên Nam vội vàng đẩy nữ tử trong lòng ra: “Trước khi ngươi hạ tiền đặt cược cũng chưa hỏi qua ta, sao ngươi biết ta nhất định sẽ đi?”

Trang Thanh Thuần thuận tay nắm lấy tay Hướng Thiên Nam, sẵng giọng: “Ai nha, người ta đây là không muốn nhìn Hoa Sơn năm nào cũng đoạt danh hiệu kiếm thánh, không biết có phải giở trò gian lận không, Hoa Sơn kiếm pháp tới lui cũng chỉ có mấy chiêu, lại không có ai có thể đứng trên lôi đài đánh với bọn họ, thật quá vô vị. Năm đó ngươi một thân một mình khiêu chiến Hoa Sơn, chẳng phải muốn áp chế oai phong bọn họ thôi sao, nếu có thể đánh bại họ trên lôi đài, Hoa Sơn liền không có cách nào ngang tàn được nữa.”

Hướng Thiên Nam đơn độc khiêu chiến Hoa Sơn là vì sư phụ bị trúng khí độc mà chết, không thể tra rõ chân tướng nên đem mũi nhọn kia chỉa hướng về kẻ địch cũ là Hoa Sơn kiếm phái, sau này mới phát hiện huyết độc này phát độc rất giống một kiểu với một loại hàng chú, Hoa Sơn kiếm phái tuy rằng luôn có dụng ý xấu với Thất Sát cung nhưng sẽ không dùng loại thủ đoạn tàn nhẫn đê tiện này hại người. Hiện giờ Cơ Vô Ảnh lại đắc tội Vô Lượng cung, Hướng Thiên Nam sợ lúc công khai khiêu khích Hoa Sơn, Vô Lượng cung sẽ thừa dịp này mà nhảy vào, dẫn đến hai bề đều địch, cho nên sẽ không đáp ứng thỉnh cầu của Trang Thanh Thuần.

“Trang tiểu thư, chuyện này ta lực bất tòng tâm. Đối chiến Hoa Sơn không phải việc của một mình ta mà còn liên luỵ tới cả Thất Sát cung, không có kế hoạch chu đáo, ta sẽ không lại làm việc lỗ mãng, cảm tạ sự nâng đỡ của Trang tiểu thư. Nhìn chung trong võ lâm hiện nay, cao thủ nhiều như mây, người mới xuất hiện lớp lớp, Trang tiểu thư có thể tìm người khác.”

Hướng Thiên Nam một lời thẳng thắn cự tuyệt, Trang Thanh Thuần vẫn chưa hết hi vọng: “Ta đương nhiên đi tìm, nhưng đều không thể nắm chắc phần thắng, nay trong giới đệ tử Hoa Sơn không có mấy người nổi bật, thiết nghĩ đây là cơ hội nha.”

Hướng Thiên Nam vẫn kiên định lắc đầu.

Trang Thanh Thuần không nghĩ sẽ tiếp tục đàn gẩy tai trâu, lại đem thân thể dựa vào Cơ Vô Ảnh: “Cung chủ, ngươi phải làm chủ vì nô gia a, chỉ cần ngươi ra lệnh một tiếng, chuyện này tất thành.”

Cơ Vô Ảnh dịch về phía sau một bước, tránh khỏi nàng, một bộ dạng chúng ta không quen biết: “Chuyện này đúng theo như lời Hướng hộ pháp, Thất Sát cung lực bất tòng tâm.”

Sắc mặt Trang Thanh Thuần lập tức thay đổi, trách móc: “Ôi, thật uổng cho Thất Sát cung các ngươi được người giang hồ đàm thổi là một ma cung, ngay cả Hoa Sơn cũng không dám lên, cũng chỉ có thể hù doạ bọn tiểu nhân nhát gan mà thôi. Nếu các ngươi không chịu hỗ trợ, họ Trang ta đây cũng không phải hết cách, không phải chỉ năm vạn lượng bạc thôi sao, ta liền đổi cửa đặt vào tân tú Hoa Sơn Lý Thiên Dận, đặt mười vạn hai.”

Trang Thanh Thuần dùng chiêu khích tướng này quả nhiên có hiệu quả, Cơ Vô Ảnh nghe được cái tên kia, sắc mặt đại biến, “Ngươi nói Lý Thiên Dận cũng muốn tham gia?”

Trang Thanh Thuần là người từng trải, quan sát thái độ cùng nắm bắt tình hình đã thuộc hàng nhất đẳng rồi, phát hiện vị cung chủ trẻ tuổi này tựa hồ có ân oán cá nhân với Lý Thiên Dận, vội ba hoa chích choè thổi phồng Lý Thiên Dận: “Đó là đương nhiên, hắn chính là đệ tử giỏi nhất của Hoa Sơn, làm sao có thể không tham gia đại hội luận kiếm. Cung chủ a, không phải ta nói bừa, Lý Thiên Dận đó ở Hoa Sơn chính là nhân vật tiếng vang đương thời, nghe nói sư phụ hắn vô cùng thích hắn, vị trí chưởng môn đời sau cũng để dành cho hắn, nếu trong đại hội luận kiếm lần này hắn trở thành người chiến thắng, Hoa Sơn kiếm phái chắc chắn sẽ tiếp tục ở trong giang hồ nở mày nở mặt một trận.” Trang Thanh Thuần dừng lại một chút, thử thăm dò nói: “Cung chủ có muốn cân nhắc một chút không?”

Kiếp trước Lý Thiên Dận đã lên làm chưởng môn Hoa Sơn kiếm phái, nhưng bây giờ Cơ Vô Ảnh không muốn cho hắn toại nguyện sớm như vậy, tên hỗn đản nào đó sau khi lên làm chưởng môn không bao lâu, sẽ tập hợp lục đại môn phái âm thầm tập kích Thất Sát cung, nếu có thể ngăn cản hắn làm chưởng môn, có lẽ chuyện phát sinh trong tương lai sẽ thay đổi.

Kiếp này, Cơ Vô Ảnh tuyệt đối sẽ không để Thất Sát cung huỷ trong tay tên hỗn đản này, muốn tiêu diệt cũng phải là Hoa Sơn diệt trước.

Cơ Vô Ảnh hạ quyết tâm, hỏi Trang Thanh Thuần: “Đại hội luận kiếm khi nào bắt đầu?”

“Một tháng sau, hiện tại các phái đã bắt đầu đề cử nhân tài rồi.”

Cơ Vô Ảnh gật đầu: “Chúng ta về Thất Sát cung bàn bạc, nếu như muốn đi, trong vòng nửa tháng sẽ truyền tin cho ngươi.”

Trang Thanh Thuần mặt mày nhất thời hớn hở: “Cung chủ không hổ là rồng trong loài người, khí phách phi phàm, tiểu nữ sẽ chờ tin tốt từ cung chủ.”

One thought on “Yêu nghiệt – Chương 21

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s