Yêu nghiệt – Chương 24


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Tinh Vũ

Chương 24.  Để lộ manh mối

Hôm sau, thời tiết trong xanh, vòng loại luận kiếm Hoa Sơn được triển khai lần lượt trên các ngọn núi cao, khí thế hừng hực.

Cơ Vô Ảnh thoải mái đánh bại đối thủ, không hề khó khăn tiến thẳng vào vòng mười, hiện tại chỉ chờ trận bán kết thứ hai.

Môn chủ Phách Đao môn hiếm khi xuất hiện, lần đầu tiên dự thi đã nằm ngoài dự đoán của mọi người. Trên đỉnh Tiêu Dao phong, ánh mắt của nhân sĩ võ lâm đồng loạt tập trung ở trên người y, một ít nữ hiệp có tính cách tương đối hào sảng còn liên tiếp nhìn trộm Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh hơi cười cười, đem tất cả những ánh mắt ái mộ đều thu lại toàn bộ, nheo lại mắt phượng hẹp dài, tung sóng mắt khiến cho người ta tê dại, lại nháy mắt liền khuynh đảo một mảng.

Giang hồ khắp nơi đều có hoa thơm, cần gì phải lưu luyến một thứ cặn bã.

Cơ Vô Ảnh tâm tình rất tốt, phất tụ bào, tao nhã ngồi xuống, vác chân bắt chéo nhau, chờ đợi các mỹ nhân tự mình đưa đến tận cửa.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, bên người Cơ Vô Ảnh gần như đã bị nhiều người vây quanh oanh oanh yến yến, trước sau tranh nhau giới thiệu bản thân.

“Cổ môn chủ, ta là Hác Tịnh Tịnh của Đào Hoa đảo, ngưỡng mộ đại danh ngài từ lâu…”

“Ta là Lan Nhược Tâm của Trấn Viễn tiêu cục…”

“Nô gia khuê danh là Ái Liên…”

……

Cơ Vô Ảnh hướng các nàng gật đầu thăm hỏi, giữa giọng nữ huyên nháo bỗng truyền ra một âm thanh trong vắt của nam tử: “Ta là Triều Tâm của Tùng Lâm y quán, có thể thỉnh môn chủ trò chuyện một lát với ta được không?”

Cơ Vô Ảnh nhìn theo hướng âm thanh phát ra, thấy Trầm Quân Vi đứng đơn độc đằng sau một đám nữ tử, trong tay phe phẩy một chiếc quạt xếp, đang lộ nụ cười với y.

Cơ Vô Ảnh hơi nhếch chân mày, nói với những nữ tử kia một câu “Thật có lỗi” rồi đứng lên đi về phía Trầm Quân Vi.

Hai người đi đến một khu đất yên tĩnh, Cơ Vô Ảnh đánh giá Trầm Quân Vi một lúc, trêu chọc nói: “Khuê danh của tỷ phu thật dễ nghe, chẳng lẽ Triều Tâm mỹ nhân cũng có hứng thú với danh hiệu kiếm thánh sao?”

Trầm Quân Vi gấp lại quạt giấy, khẽ cười một tiếng: “Cung chủ không hỏi ta làm thế nào nhận ra ngươi sao?”

Cơ Vô Ảnh nói: “Tỷ phu ánh mắt sắc bén, thuật dịch dung của ta lại vụng về, tất nhiên sao có thể gạt được cặp mắt của tỷ phu chứ.”

Trầm Quân Vi cười ha ha: “Cũng không phải, thân thủ vừa rồi của cung chủ và kiếm vũ ngày ấy có hơi chút tương tự, ta lúc đó mới nhìn ra chút manh mối. Lần này luận kiếm đại hội quả nhiên là ngọa long tàng hổ, tin tức của ta thực chuẩn.”

Cơ Vô Ảnh hơi kinh ngạc: “Tỷ phu phái người theo dõi ta?”

Trầm Quân Vi lắc đầu: “Cung chủ còn nhớ một tháng trước ta từng đề cập với ngươi về người thần bí kia không? Ta nhận được tin tức, người này hiện cũng đang ở Hoa Sơn.”

“Người thần bí?” Cơ Vô Ảnh nghĩ nghĩ hỏi: “Là cao nhân có thế đem âm dương nội công tuỳ ý phối hợp sao?”

“Đúng vậy.”

Cơ Vô Ảnh nhíu nhíu mày: “Ta nghe Thiên Nam nói người này thâm sâu khó dò, tính cách quái gở, giết người không chớp mắt, là một đại ma đầu danh xứng với thực, hơn nữa cũng không dễ dàng hiện thân trước mọi người, y làm sao lại đến đại hội luận kiếm?”

Trầm Quân Vi gật đầu nói: “Đây cũng là nghi vấn của ta, theo tin tức nhận được hình như y vì một người mà đến.”

Cơ Vô Ảnh hơi giật mình: “Người nào có thể khiến tên đại ma đầu này hạ mình đại giá?”

Trầm Quân Vi vân vê quạt giấy, một bộ ta cũng không biết.

Cơ Vô Ảnh bĩu môi, giang hồ Bách Hiểu Sinh chẳng qua cũng chỉ có thế thôi. Chỉ là ma đầu kia lại khơi dậy hứng thú của Cơ Vô Ảnh, y rốt cuộc là ai? Dáng dấp ra sao? Y lại vì ai mà đến đây?

Sau giờ ngọ, trận so tài bán kết lần thứ hai được nổ ra, đợt luận võ lần này sẽ chọn ra bốn người dũng mãnh nhất cho trận đấu võ để dành lấy danh hiệu kiếm thánh vào ngày mai.

Cơ Vô Ảnh rút thăm trúng đệ tử Võ Đang giáp mặt tối qua.

Cơ Vô Ảnh nhảy lên đài cao, thấy người đối chiến với mình là hắn, khoé miệng nhàn nhạt nhếch lên thành một độ cong.

Tất cả mọi người đều chú ý Cơ Vô Ảnh, thấy y đem kiếm trong tay giao cho nam tử dưới đài, tay không sừng sững bước vào trung tâm lôi đài, tư thế của y rõ ràng là đang khinh thường đối thủ, trong đám người truyền ra từng trận thảo luận to nhỏ.

“Đừng nói là y định đấu tay không với Võ Đang nha?”

“Hình như là vậy, võ công của y mặc dù cao, nhưng làm vậy có chút quá không phúc hậu, Võ Đang còn mặt mũi nào nữa đây?”

“Ai, ai, vòng này cửa đặt đã hết chưa? Ta còn muốn đặt thêm ít bạc nữa, khí thế thế kia của Cổ môn chủ y nhất định sẽ thắng a.”

“Môn chủ thật tuấn, tay không đối lợi kiếm, cố lên! Cố lên!”

“Cổ môn chủ, chúng ta làm bằng hữu đi!”

Âm thanh hô to gọi nhỏ của một đám nữ tử xen lẫn trong tiếng nghị luận, vì Cơ Vô Ảnh cổ vũ trợ uy.

Sắc mặt nam tử Võ Đang lúc này không hề khá khẩm, giống như gan lợn để qua đêm. Tay cầm kiếm run rẩy đến mức lợi hại, không biết là đang tức giận hay đang sợ hãi.

Cơ Vô Ảnh liếc hắn một cái, cười nhạt hỏi: “Huynh đài đêm qua nghỉ ngơi có tốt không?”

“Bớt sàm ngôn đi, lần này ta sẽ không thủ hạ lưu tình.”

“Ha ha.” Cơ Vô Ảnh chuyển mắt về người ở phía sau nam tử, bảo bảo kia vừa chạm phải tầm mắt của Cơ Vô Ảnh thì vội vàng quay đầu đi, trên cổ đều đỏ một mảng.

Cơ Vô Ảnh hướng nam tử ngoắc ngoắc tay: “Tới đi, ngàn vạn lần đừng thủ hạ lưu tình, bảo bảo nhà ngươi đang nhìn đó.”

Nam tử Võ Đang sắc mặt ngưng trọng, “Xoẹt” một tiếng rút trường kiếm nằm trong vỏ ra, dưới chân vẽ ra một hình bán nguyệt, hét lớn một tiếng đánh úp về phía chính diện Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh nói nhỏ một tiếng “Ngu ngốc”, khẽ điểm mũi chân, nhẹ nhàng bay vọt lên, tránh khỏi đường kiếm của nam tử, sau đó nhanh chóng xoay người, vung tay quét ngang cần cổ nam tử, tay áo tung bay, bị gió đẩy bay phấp phới, hoàn toàn phong lưu tiêu sái không nói lên lời.

Nam tử cầm kiếm đã là lợi thế không nói, còn suýt nữa bị Cơ Vô Ảnh dùng chưởng phong quét qua, cả người hốt hoảng đổ một thân mồ hôi lạnh.

Nam tử tránh được một kích của Cơ Vô Ảnh, ngưng khí phòng thủ, đem nội lực truyền lại lên thân kiếm, liền làm thanh lợi kiếm ba thước kia ánh lên hào quang sáng như tuyết. Nam tử sử dụng Thê Vân cước, cũng nhảy lên giữa không trung, từ trên đâm xuống Cơ Vô Ảnh. Lần này khí thế kiếm phong lớn hơn, ngân quang bay lượn, biến chiêu thần tốc, ẩn giữa kiếm thế linh hoạt là những sát chiêu tầng tầng lớp lớp.

Cơ Vô Ảnh không dám thờ ơ, một quyền xuất kích, mang theo một cỗ nhu phong, quyền đánh vào khoảng không, đem kiếm khí sắc bén từng cái hoá giải.

“Bình địa sinh yên.” Nam tử Võ Đang xuất một chiêu kiếm thức, trường kiếm quét ngang, phía trên lôi đài vốn trống rỗng giờ đây lại bốc lên một làn khói trắng mỏng nhưng càng ngày càng đậm, dưới đài đã dẫn dần không thấy rõ tình hình trên lôi đài nữa.

Trầm Quân Vi đứng dưới đài âm thầm đổ mồ hôi vì Cơ Vô Ảnh.

“Lưu tinh cản nguyệt… Bích trúc tảo tuyết… Thái cực bổ tâm… Cửu chuyển hoàn dương…”

Trong màn khói trắng dày đặc, chỉ nghe được tiếng nam tử Võ Đang hô ra tên kiếm chiêu và tiếng “thịch thịch” do cơ thể bị nện phải, hoàn toàn nhìn không ra ai ưu hai kém.

Những người bên ngoài tham gia đặt cược đều khẩn trương nắm chặt nắm tay, nhìn mòn con mắt cũng muốn tìm cho ra bóng dáng của Cổ Chính Kinh, chỉ sợ bạc của mình lại theo nước chảy về biển.

Thời gian thấm thoát trôi qua, nhang xanh đã cháy hơn phân nửa, theo một tiếng “Đa tạ” khí định thần nhàn, sương trắng dần dần tiêu tan, Cơ Vô Ảnh vẫn đứng vững vàng trên lôi đài như cũ, ngoại trừ y phục có vài chỗ bị tổn hại bên ngoài, ngoài ra cũng không có gì đáng ngại, mà mặt mũi nam tử Võ Đang lại bầm dập hết sức, quỳ một gối xuống đất, một tay che lấy hốc mắt trái tím bầm, liên tục ho khan.

Trước khi Cơ Vô Ảnh hạ đài, hơi cúi thắt lưng không biết nói gì ở bên tai nam tử, nam tử ngẩng cổ nhìn trời rồi phun ra một búng máu tươi, mặt đất trên lôi đài liền xuất hiện vài điểm chấm nhỏ như hoa mai.

Xuống lôi đài, Trầm Quân Vi nở nụ cười tiến lên, đem trường kiếm đặt vào tay Cơ Vô Ảnh, thở dài nói: “Cung chủ bá đạo như vậy, đợt tranh đoạt danh hiệu kiếm thành lần này không phải ngươi đoạt được thì thật kỳ lạ.”

Cơ Vô Ảnh khiêm tốn nói: “Hiện giờ kết luận còn hơi quá sớm, người nọ võ công không tồi, chính là ham hoan ái khiến thân hư khí yếu, nội lực trống rỗng đứt đoạn nên mới thua dưới tay ta.”

“Cung chủ sao biết hắn ham hoan ái?” Trầm Quân Vi cười đầy ẩn ý.

“Ách…” Cơ Vô Ảnh không biết đáp sao cho phải, đành lảng sang chuyện khác: “Không biết đài chủ chiến thắng bên mấy lôi đài kia ra chưa nữa.”

Trầm Quân Vi cũng không trả lời, tự mình nói: “Kinh nhất sự trường nhất trí*, những lời này quả thật không sai mà.”

* Kinh nhất sự trường nhất trí: Đã trải qua một việc thì sẽ có kiến thức kinh nghiệm trong việc đó (chém nha, đừng chém lại em)

Cơ Vô Ảnh liếc mắt.

Xung quanh lôi đài của Lý Thiên Dận bị một đám đệ tử Hoa Sơn vây quanh, mỗi lần Lý Thiên Dận tung ra một chiêu, dưới đài đều tung hô liên tục, đối thủ của hắn không gánh nổi thịnh thế như vậy, qua loa chống đỡ vài chiêu rồi cũng bại trận.

Cuộc chiến trên lôi đài đã muốn tiến vào hồi gay cấn, vòng chọn ra bốn người mạnh nhất cũng bắt đầu. Cũng không biết đây là ý trời hay ý người mà khi Hoa Sơn rút thăm thì ngay trực tiếp đối chiến với môn chủ Phách Đao môn, Cơ Vô Ảnh hơi nhìn Lý Thiên Dận đang xuân phong đắc ý*, nghĩ trong đầu: Thì ra phía sau màn đã sắp xếp sẵn, Hoa Sơn đối chiến đều gặp môn phái quá nổi danh, khó trách năm nào cũng đoạt hạng nhất.

* Xuân phong đắc ý: Có thể hình dung là tình cảnh của con người đang rất thuận lợi, làm việc như ý muốn/cũng có thể được xem là tâm tình khóa trá (Theo Baike)

Lý Thiên Dận như cảm nhận được ánh mắt của Cơ Vô Ảnh, cũng trong đám người quay đầu lại nhìn y, thản nhiên cười.

Cơ Vô Ảnh liếc xéo hắn một cái, chuyển tầm mắt sang nơi khác, trong lòng là một trận phiền não.

Trầm Quân Vi cảm giác được chút thay đổi ưu tư của Cơ Vô Ảnh, hỏi: “Cung chủ đối chiến Lý Thiên Dận nắm được bao nhiêu phần thắng?”

Cơ Vô Ảnh không chút nghĩ ngợi, trầm giọng nói: “Tất thắng!”

Trầm Quân Vi nhìn sắc mặt âm trầm của y, phe phẩy chiết phiến, khoan thai nói: “ Thật sự là đại lũ cuống trôi miếu Long vương a!”

Cơ Vô Ảnh tà tà nhìn hắn: “Tỷ phu, ngươi có dược trị tật lanh miệng không? Ta sẽ mua với số lượng lớn.”

Trầm Quân Vi cười ha ha, lời nói thật có ý tứ.

Đương lúc mọi người đang vây quanh, Lý Thiên Dận bước lên lôi đài, chắp tay đứng đối mặt với môn chủ Phách Đao môn, hắn hơi khom người, ôm quyền khách khí nói: “Cổ môn chủ, vãn bối đắc tội.”

Cơ Vô Ảnh ghét nhất cái thứ lễ nghi giả tạo này, khoát tay áo nói: “Võ công không dựa vai vế cao thấp, chỉ có mạnh yếu, ngươi cứ việc xuất chiêu.”

Lý Thiên Dận gật đầu, Phi Hồng kiếm trong tay vận sức chờ phát động.

Đối thủ là hắn, Cơ Vô Ảnh không dám chậm trễ, liên cước đạp gió, lướt qua cướp lấy thế chủ động trước khi Lý Thiên Dận xuất chiêu. Vang âm bóng kiếm vừa dứt, là hai thân ảnh cùng tung bay đánh như sét. Ái hận tình cừu của Cơ Vô Ảnh, toàn bộ đều tập trung vào trận chiến này, tuy không thể sử dụng Thất Sát thần công, cũng không có Huyết Ảnh kiếm hỗ trợ, Cơ Vô Ảnh đánh hắn cũng không cần quá cố sức.

Cơ Vô Ảnh biết ngực hắn bị thương, kiếm kiếm đều hướng đến địa phương đó mà tấn công.

Sắc mặt Lý Thiên Dận có chút kinh ngạc, kiếm pháp của Cổ Chính Kinh còn có khí thế mãnh liệt hơn so với trước kia, trở nên âm nhu khó dò, chiêu thức thậm chí có chút cảm giác quen thuộc, lại thấy trong mắt y dấy lên cừu hận, tựa hồ có huyết hải thâm cừu gì đó với mình.

Lý Thiên Dận là người thông minh, mặc dù bị Cơ Vô Ảnh uy hiếp khẩn trương, nhưng cũng không sốt ruột phản công, giống như giao long bay vọt lên, Cơ Vô Ảnh thừa thắng truy kích, như phượng hoàng tung cánh, nhanh chóng lướt qua bầu trời, tóc đen mềm mại tung bay theo gió, con ngươi lạnh lẽo, khí tức lạnh buốt bao trùm khắp toàn thân, khí thế kinh người gần như giống với trận chiến cùng Vô Lượng cung diễn ra cách đây một tháng.

Lý Thiên Dận một bên tiếp chiêu, một bên tập trung quan sát y, phát hiện ở gần mang tai y có một dấu vết nhàn nhạt hơi nổi lên, nếu không phải vì mấy lọng tóc đen dính lên trên thì rất khó để nhận ra. Nếu là dịch dung, chẳng lẽ y là… Cơ Vô Ảnh?

Điều này khiến Lý Thiên Dận rối thành một đoàn, mắt thấy kiếm quang trắng loá lại một lần nữa đâm về phía mình, Lý Thiên Dận thiếu chút nữa tránh không kịp.

“Ngươi còn dám thất thần!” Cơ Vô Ảnh nổi giận, cảm giác như hắn không để mình vào mắt, giơ kiếm đồng thời tụ lực bên tay trái, chuẩn bị trên dưới giáp công.

“Vô Ảnh?” Âm thanh vô định của Lý Thiên Dận vang lên, ánh mắt Cơ Vô Ảnh biến đổi, oán hận nhìn hắn, chỉ vừa đối mặt, Lý Thiên Dận đã khẳng định y là Cơ Vô Ảnh, dứt khoát lòng dạ thoải mái, cứng rắn dùng toàn lực phóng ra một quyền. Chưởng lực trùng kích cường đại đánh vào khiến Lý Thiên Dận văng xuống lôi đài, “Ầm” một tiếng tông thẳng vào cây cổ tùng rồi bắn ngược xuống mặt đất, tiếng kinh hô liên tiếp vang lên, đệ tử Hoa Sơn rối rít chạy qua dìu hắn.

Lý Thiên Dận nuốt ngụm máu tươi trong miệng xuống, bất chấp thương thế gạt văng mọi người, nhìn về phía lôi đài, thân ảnh kia hằng đêm đều đi vào giấc mộng của hắn thế nhưng lại rời đi.

Đại hội luận kiếm Hoa Sơn rốt cục cũng phân rõ kết quả, trừ Cơ Vô Ảnh, còn có Đường Hạo Nhiên của Đường môn, Lưu Vân của Không Động phái và một thiết diện* trang chủ của sơn trang.

*Thiết diện: mặt nạ sắt

Trầm Quân Vi tấm tắc nói: “Cung chủ xuống tay nặng như vậy, không để đường lui cho bản thân sao?”

Cơ Vô Ảnh khó hiểu nói: “Tỷ phu lời ấy có ý gì?”

Trầm Quân Vi nói: “Theo sức quan sát nhạy bén của ta, Lý Thiên Dận hắn chắc chắn minh bạch ngươi là người mị độc kia, võ công hắn tuy không bằng ngươi, nhưng nếu ngoan cường chống cự thì ngươi muốn thắng hắn cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Hắn tựa hồ phát hiện bộ mặt thật của ngươi, lại ưỡn ngực cho ngươi đánh a, chẳng lẽ hắn nhớ tình cũ liền luyến tiếc động thủ ư?”

Cơ Vô Ảnh khoé miệng co quắp: “Tỷ phu! Ngươi thật phiền phức, nói chuyện cứ luôn bậy bạ như vậy, thật sự vi lão bất tôn*.”

* Vi lão bất tôn: Có già cũng chả kính được (:v)

Trầm Quân Vi sờ sờ mặt, cười nói: “Ta năm nay chỉ mới hai mươi ba, tuổi còn rất trẻ mà, ngươi đừng có mà không tin lời ta, ta từng xem qua vô số người…”

“Ta không muốn đánh tiếp.” Cơ Vô Ảnh đánh gãy lời hắn.

Trầm Quân Vi lấy làm kinh hãi: “Vì sao?”

Cơ Vô Ảnh thở dài một tiếng: “Không còn ý nghĩa, cũng không có đối thủ mạnh. Đánh nữa cũng chỉ lãng phí thể lực mà thôi.”

“Danh hiệu kiếm thánh không cần luôn sao?”

Cơ Vô Ảnh lắc đầu nói: “Thân phận hiện tại của ta là môn chủ Phách Đao môn, danh hiệu kia cũng chỉ cho danh tiếng của Phách Đao môn tăng lên. Nếu thắng Lý Thiên Dận, sau cùng Hoa Sơn cũng đánh mất độc miêu*, kiếm thánh là ai thì có liên quan gì đến ta đâu.”

*Độc miêu: dòng duy nhất, ý ở đây là HS cầm nhiều lần danh hiệu kiếm thánh quá mà VA đánh bại TD rồi nên bây giờ đứt mạch luôn.

Trầm Quân Vi nhìn nhìn chung quanh một hồi rồi nói: “Đám người Hoa Sơn giờ đây đều dán mắt vào ngươi, nếu ngươi không đánh, không phải rõ ràng là tới phá đám sao? Vả lại, năm nay còn có một hắc mã khiến kẻ khác phải thán phục.”

“Ai?”

Trầm Quân Vi cầm chuôi phiến chỉ chỉ người mặc hắc sắc cẩm bào đứng xa xa, “Chính là hắc y nhân kia, trang chủ Xích Vân sơn trang, Truy Ảnh.”

Tên người nọ làm Cơ Vô Ảnh chú ý, hỏi: “Đây là tên thật của hắn?”

Trầm Quân Vi lắc đầu: “Hẳn là tự đặt, hắn nguyên danh Vân Cẩm, lần này ghi danh thi đấu dùng tên Truy Ảnh.”

Cơ Vô Ảnh chăm chú nhìn lại, không hẹn mà gặp chạm mắt người kia, trong lòng không hiểu sao chấn động một chút. Người nọ dùng thiết giáp che mặt không thấy rõ diện mạo, đôi đồng tử đen thẫm lại lộ ra khiến kẻ khác sợ hãi… Tà khí, thiết diện cùng hắc y hiển lộ tương đối thần bí.

Cơ Vô Ảnh nhìn thẳng hắn một lát mới thu hồi tầm mắt, hỏi Trầm Quân Vi: “Người này rất lợi hại?”

Trầm Quân Vi lại lắc lắc đầu, có chút không xác định: “Trước kia không như vậy, chỉ dựa vào võ công, ngay cả thứ hạng trong chốn võ lâm cũng không có, nhưng lần này dường như biến thành người khác, võ công cao thâm khó lường, xuất chiêu âm ngoan nham hiểm, ai đối chiêu cùng hắn đều bị thương tích.”

Xem ra là một nhân vật ngoan độc. Cơ Vô Ảnh nhịn không được quay đầu nhìn về người nọ lần nữa, nhưng hiện tại lại không thấy người đâu.

Trầm Quân Vi lại nói: “Cung chỉ có hứng thú với hắn?”

Cơ Vô Ảnh nói: “Ta không rõ thực lực của hắn, nhưng nhìn bề ngoài cũng tương đối thần bí.”

Trầm Quân Vi nói: “Hắn thần bí kiểu nào cũng kém hơn ma nhân thần bí Ẩn Ma, truyền thuyết kể Ẩn Ma đến vô ảnh đi vô tung, giết người vô hình, hắn đến nơi nào, tất cả đều nhượng bộ chín mươi dặm.”

“Thật sự lợi hại như vậy?” Cơ Vô Ảnh cho rằng truyền thuyết thường hay phóng đại sự thật, xem thường nói: “Ta ấy vậy mà muốn gặp y một lần, phải xem có thật sự hung tàn như trong truyền thuyết không.”

Trầm Quân Vi hỏi: “Vậy ngươi còn muốn tiếp tục đánh lôi đài không?”

Cơ Vô Ảnh gật đầu nói: “Đánh! Cái tên Truy Ảnh kia cũng làm ta cảm thấy rất hứng thú.”

Trầm Quân Vi khẽ cười: “Được, ta ở lại chiếu cố ngươi, vạn nhất có thiếu mất cánh tay hoặc cái chân, ta còn có thể phát huy sở trường.”

Cơ Vô Ảnh không vui trừng hắn một cái: “Có phải tỷ phu đang mong như vậy không?”

“Ta là đang quan tâm ngươi nha. Đúng rồi, Hướng hộ pháp tại sao không đến cùng ngươi?”

Cơ Vô Ảnh nhún vai nói: “Hắn còn đang giận dỗi, nói cái gì buông tay cho ta tự mình hành động, lần này ta liền dẫn theo mười mấy Đường chủ, bọn họ đều đang ở dưới chân núi.”

“Như thế cũng tốt, ta yên tâm hơn.” Trầm Quân Vi liên tục gật đầu.

Đêm đến, Cơ Vô Ảnh mới sớm đã tắt đèn lên giường nghỉ ngơi, trong đầu lại hiện ra đôi đồng tử đen thẫm mang theo tà khí, vô luận kiếp trước hay kiếp này, Cơ Vô Ảnh chưa từng gặp một người chỉ dựa vào ánh mắt đã có thể khiến y khắc sâu vào tâm trí. Cái liếc mắt nhàn nhạt đó, tựa như đã quen biết nhiều năm, nhưng Cơ Vô Ảnh chắc chắn mình không hề quen biết hắn. Một đại hội luận kiếm nho nhỏ tại Hoa Sơn thế nhưng lại xuất hiện hai kẻ thần bí khó lường, một là trang chủ thiết diện đầy tà khí, một là Ẩn Ma không biết dáng dấp, có chút thú vị, chuyến này đi thật không uổng công.


Tình địch đã xuất hiện, chúng ta lại có càng nhiều JQ hơn =3= và yêm lại lầy lại kéo chương đây

3 thoughts on “Yêu nghiệt – Chương 24

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s