Yêu nghiệt – Chương 25


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Tinh Vũ

Chương 25. Như quân tuyệt nghệ

Ngày thứ hai của luận kiếm Hoa Sơn, Cơ Vô Ảnh từ sớm đã lên đỉnh Triêu Dương phong, nắng mai mờ nhạt, trên bầu trời u ám loáng thoáng có thể thấy được vài chấm nhỏ lóe sáng.

Một khối thạch đài to lớn được bàn tay tự nhiên tạo nên, bốn góc đều dựng những cây cờ thẳng đứng, trên đó viết: Lôi đài chính luận kiếm Hoa Sơn. Hôm này đành phải ở nơi này tranh đoạt danh hiệu kiếm thánh.

Cơ Vô Ảnh nhìn cảnh vật xung quanh, sau đó chắp tay chầm chậm lượn quanh lôi đài, thầm nghĩ: Đường Hạo Thiên và Lưu Vân không khó đối phó, chủ yếu là tên thiết diện trang chủ kia, không biết võ công nông sâu ra sao, tên hắn cũng hết sức cổ quái. Luật đầu tiên khi tham gia đại hội luận kiếm là người dự thi phải dùng tên thật, dùng tên chữ vẫn là lần đầu tiên gặp, trong tên mình có một chữ Ảnh, tên hắn lại là Truy Ảnh, đây chẳng lẽ là trùng hợp?

Cơ Vô Ảnh vắt hết óc, cũng không nghĩ ra có từng gặp qua người này hay chưa, nhưng đôi mắt thâm sâu sắc bén kia đã khắc sâu trong đầu Cơ Vô Ảnh.

Nhớ tới ánh mắt khiến kẻ khác sợ hãi của người nọ, Cơ Vô Ảnh lần đầu trong đời cảm thấy hơi bất an.

Tục ngữ nói: Nhắc Tào Tháo Thào Tháo tới, Cơ Vô Ảnh chỉ là tùy tiện suy nghĩ, không ngờ lại gặp ngay cái tên trang chủ thần bí đó ở nơi này.

Hắn đứng trên nhánh cây hoàng tùng, vẫn là bộ hắc y thiết diện hôm qua, nếu không phải hắn không giấu khí tức của bản thân, Cơ Vô Ảnh căn bản sẽ không phát hiện có người đứng trên cây tùng.

Cơ Vô Ảnh dừng bước, xa xa nhìn hắn.

Nhánh cây hoàng tùng non chạc rất giòn và dễ gãy, vóc người người nọ vừa phải, nhưng sau lưng lại vác cự kiếm nặng ít nhất cũng phải trăm tám mươi cân, cành cây mảnh khảnh chịu trọng lượng nặng như vậy lại không hề trĩu xuống chút nào, công lực người này mạnh và khó có thể tưởng tượng đến nhường nào.

Hai tay hắn ôm ngực, thiết diện ngân sắc chỉ để lộ một đôi mắt như chim ưng sắc bén và một đường môi mỏng, cứ lẳng lặng đứng như vậy, khí tức lạnh như băng dường như có thể ngưng kết không khí, khiến người ta có cảm giác run rẩy hít thở không thông.

Cơ Vô Ảnh đứng xa đối mặt với hắn, ai cũng không mở miệng, mọi âm thanh cũng không hề phát ra, thời gian phảng phất như dừng lại.

Ánh mắt Cơ Vô Ảnh nhìn hắn mang theo sự tìm tòi nghiên cứu, tò mò, có một chút hơi khẩn trương.

Mà ánh mắt hắn nhìn Cơ Vô Ảnh lại lạnh như băng, cướp đoạt, có một chút hưng phấn nhỏ.

Ở chân trời đằng xa từ từ dâng lên một màu đỏ như vỏ quýt, đỉnh Triêu Dương phong nghênh đón ánh mặt trời của một ngày mới. Ánh mắt hai người đang bất phân thắng bại, Truy Ảnh buông lỏng hai tay, cuối cùng nhìn thật sâu Cơ Vô Ảnh một cái rồi xoay người nhảy vào biển mây mờ mịt.

Cơ Vô Ảnh thở ra một hơi như trút được gánh nặng, hai mắt đau nhức không chịu nổi, người nọ quả nhiên là một nhân vật lợi hại, nếu lát đánh lôi đài ngàn vạn lần không thể coi thường.

Giờ tỵ, lôi đài luận võ chính thức bắt đầu, lần này vẫn tiếp tục dùng chế độ đào thải, phân tổ đấu hai hai, phe thắng trực tiếp bước vòng chung kết tranh đoạt danh hiệu kiếm thánh, người thua chỉ có thể tranh đoạt hạng ba.

Trước khi so tài, bốn người chia nhau tiến hành rút thăm, ai cũng không muốn gặp Truy Ảnh, cho nên lúc rút thăm đều hết sức cẩn thận.

Thần số mệnh lại một lần nữa quan tâm đến Cơ Vô Ảnh, cùng y xếp chung một nhóm là nhị thiếu Đường Hạo Nhiên của Đường Môn, Lưu Vân của Không Động nhìn tên trên lá thăm trong tay mình, chân mày nhíu chặt, liên tục thở dài.

Trận thứ nhất là Truy Ảnh đối chiến Lưu Vân. Truy Ảnh đứng trên lôi đài đợi nửa ngày, Lưu Vân rốt cuộc mới khoan thai bước tới.

Lên lôi đài, song phương chắp tay hỏi thăm nhau, Truy Ảnh vừa định chìa tay rút kiếm, lại thấy Lưu Vân quỳ một chân trên nền đất, ôm quyền cúi đầu nói: “Ta chịu thua.”

Dưới đài ồ lên một trận, người vây xem nhao nhao chỉ trích đệ tử Không Động không có khí phách, chưa chiến đã bại. Truy Ảnh lãnh đạm nhìn hắn, chậm rãi nói: “Đa tạ.”

Cơ Vô Ảnh lần đầu nghe hắn nói chuyện, rõ là tiếng cũng như người, song lại lạnh lẽo không có lấy một độ ấm nào.

Trận thứ hai, Cơ Vô Ảnh đối chiến Đường Hạo Thiên. Đường Môn chuyên dùng ám khí, Cơ Vô Ảnh cùng hắn đánh qua mười mấy chiêu, Đường Hạo Thiên bất thình lình sử dụng độc môn tuyệt kỹ ‘bạo vũ lê hoa châm’. Những chiếc phi tiêu tinh xảo có hình dạng khổng tước xòe cánh cấp tốc đánh úp về phía Cơ Vô Ảnh, Cơ Vô Ảnh thay hình đổi vị, thông qua những kẽ hở nhỏ bé của những chiếc phi tiêu đang bay cực nhanh để né tránh thế công. Một lượt phi tiêu kết thúc, Đường Hạo Thiên vẫn chưa chế ngự được Cơ Vô Ảnh, hắn chẳng hề nhụt chí, trên mặt đất bày ra một loạt cơ quan ‘phi tinh ảnh độn’, nhún người nhảy lên, như chim chóc bay lượn đang rong đuổi giữa bầu trời xanh thẫm, Cơ Vô Ảnh vừa định tung người bắt kịp, một loạt phi đao tinh vi dày đặc giấu trong tay áo Đường Hạo Thiên bay ra, xoay một hình vòng cung rồi bắn ra, ánh mặt trời bị ám khí che đậy, ánh lên những tia sáng loang lổ.

Cơ Vô Ảnh lui về trên lôi đài, nhìn Đường Hạo Thiên như thế này chỉ sợ không thể kết thúc dễ dàng như vậy. Vì thắng lợi cuối cùng, mọi người đều bắt đầu không từ thủ đoạn.

Cơ Vô Ảnh đang suy nghĩ có nên sử dụng võ công Thất Sát cung để ngăn cản hắn không, thì phi đao của Đường Hạo Thiên ở bên kia mang theo xu hướng xé toạt không gian, điên cuồng bắn tới.

Người ở gần lôi đài đều nhao nhao trốn trốn tránh tránh, chỉ có một người không lùi mà còn tiến lên.

Phi đao ‘thiên nữ tán hoa’ cũng không như mong muốn làm tổn thương đến Cơ Vô Ảnh, một người che trước người y, cự kiếm vừa rút, cầu vồng quán nhật, phá tan sương mù. Đường Hạo Thiên còn chưa kịp phản ứng, thì đã vội vàng rơi xuống từ không trung, ngã vào phiến tùng đào trong mây mù.

Cơ Vô Ảnh không thể tưởng tượng nhìn cái nam nhân đang che trước người mình, ánh mặt trời chiếu vào thiết diện ngân sắc bao phủ khắp gò má hắn, cũng không tăng cho hắn thêm một tia nhiệt độ nào, hắn vẫn lạnh lùng như vậy, vẫn tàn nhẫn như vậy. Tốc độ ra chiêu rất nhanh, Cơ Vô Ảnh chỉ kịp trừng mắt nhìn, đối thủ đã bị hắn đánh rớt từ không trung.

Hắn vì sao lại làm vậy?

Cơ Vô Ảnh lấy lại bình tĩnh, nâng mi hỏi: “Ngươi biết ngươi đang làm gì không?”

“Hắn muốn giết ngươi.”

Âm thanh Truy Ảnh rất trống rỗng, không có nửa điểm phập phồng, dường như chỉ đang nói ‘trời sắp mưa’.

“Ta biết, ta có biện pháp thắng hắn. Ngươi đột nhiên xuất hiện, này không hợp quy củ.”

Truy Ảnh đem cự kiếm nhét vào vỏ kiếm sau lưng, lạnh lùng nói: “Hắn không phải là đối thủ của ngươi, hà tất lãng phí thời gian, đối thủ chân chính của ngươi là ta. Trong từ điển của ta không có hai từ quy củ.”

“…”

Đúng là một kẻ ngang ngược. Cơ Vô Ảnh cũng không phải là người làm việc theo quy củ, nhưng cũng không kiêu ngạo đến mức như vậy, thật đúng là người tài còn có người tài hơn, núi cao còn có trời xa.

Cơ Vô Ảnh thu hồi binh khí, xoay người đi xuống lôi đài, thấy Trầm Quân Vi đứng dưới một thân cây ở phía xa xa đang ngoắc ngoắc với y, Cơ Vô Ảnh đi tới.

Cơ Vô Ảnh còn chưa kịp tới nơi, Trầm Quân Vi chờ không kịp liền lên tiếng: “Ngươi biết Truy Ảnh?”

Cơ Vô Ảnh lắc đầu phủ nhận.

“Vậy hắn vì sao giúp ngươi? Vừa rồi thật sự quá nguy hiểm, nếu không phải hắn xuất thủ tương trợ, ngươi sợ rằng khó mà chống đối.”

Cơ Vô Ảnh “Hứ” một tiếng, cực kì mất hứng nói: “Tỷ phu nghĩ ta đánh không lại Đường Hạo Thiên?”

Trầm Quân Vi thành thật gật đầu, thấy sắc mặt Cơ Vô Ảnh không tốt thì lập tức lắc đầu. “Ta chưa bao giờ nghi ngờ võ công của ngươi, chỉ là ngươi đang mang thân phận giả, không thể phát huy công lực của mình, dùng những miếng võ thông thường đối chiến với Đường Hạo Thiên quả thật rất nguy hiểm.”

Sắc mặt Cơ Vô Ảnh hơi bớt giận: “Lời ấy của tỷ phu hoàn toàn không sai, vừa rồi ta thật đã muốn dùng huyễn ảnh kiếm pháp.”

Trầm Quân Vi nói: “May mà hắn giúp ngươi ngăn cản, ngươi nếu thật dùng võ công Thất Sát cung, thì hôm nay đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi Hoa Sơn.” Nói xong lại đưa mắt rơi xuống Truy Ảnh đang đứng đơn độc trên lôi đài. “Hắn vừa nói gì với ngươi?”

Cơ Vô Ảnh nói: “Hắn nói đối thủ chân chính của ta là hắn, đại khái là đang ra oai với ta đi.”

Trầm Quân Vi vuốt cằm nói: “Người này thật không đơn giản, ta thậm chí còn hoài nghi có thể hắn chính là Ẩn Ma.”

Cơ Vô Ảnh bất ngờ cả kinh: “Không phải chứ? Làm sao ngươi nhìn ra được?”

Trầm Quân Vi nghiêm mặt nói: “Sát khí trên người hắn rất mạnh, ta và Vân Cẩm đã gặp qua một lần, hắn tuyệt không có khí thế như vậy, chỉ có khả năng là hắn giống ngươi, cũng đang cải trang.”

Nếu như Truy Ảnh chính là cái ma đầu kia, Cơ Vô Ảnh có chút thấp thỏm. Ngẫm lại lời ban nãy, ma đầu kia là tới tìm một người, hắn dịch dung thành Vân Cẩm, lại dùng tên Truy Ảnh này, kẻ ngốc cũng biết hắn muốn tìm ai. Bị một ma đầu nhìn chằm chằm, cảm giác kia thật không tốt chút nào, Cơ Vô Ảnh thực sự không biết mình đã đắc tội tên đối thủ khó xơi này từ khi nào.

“Tỷ phu, có biện pháp nào chứng minh thân phận của người này không?”

Trầm Quân Vi nói: “Ta đã phái người đến Xích Vân sơn trang dò xét, sẽ nhanh chóng có tin tức truyền về. Kì thực hắn là Ẩn Ma ngược lại càng có lợi, không phải ngươi đang muốn tìm y sao?”

Cơ Vô Ảnh ngay lập tức phủ nhận: “Là Hướng Thiên Nam muốn tìm y, không phải ta.”

Trầm Quân cười nói: “Hướng hộ pháp tìm y chẳng phải vì nội thương của ngươi sao, người phải đối mặt với y thủy chung là ngươi.”

Nếu như có thể, Cơ Vô Ảnh thành thật không muốn đối mặt với y, muốn chiến thắng đối thủ mạnh, trước tiên phải dùng khí thế áp đảo đối phương, điểm này Truy Ảnh làm phi thường xuất sắc.

Nhìn bóng lưng Truy Ảnh, Cơ Vô Ảnh không khỏi hoảng hốt: “Ta cảm thấy nội thương của ta đã tốt hơn nhiều rồi, không cần phải tìm y.”

Trầm Quân Vi đặt tay lên ngực Cơ Vô Ảnh, phóng ra một dòng chân khí, chậm rãi thâm nhập vào cơ thể Cơ Vô Ảnh, khí tới đan điền, ứ đọng không tiến lên. Cơ Vô Ảnh nhướng mày, cảm giác bụng đau như bị kim châm.

Trầm Quân Vi thu hồi chân khí, nhíu mày: “Hiện tại phải biết nội thương ngoài mặt đều là giả đi?”

Cơ Vô Ảnh tâm mi càng nhíu chặt hơn, bất đắc dĩ gật đầu.

Thời gian dưỡng sức một nén nhang trôi qua nhanh chóng, đại hội luận kiếm tiến vào giai đoạn chung kết. Trầm Quân Vi vỗ nhẹ lên vai Cơ Vô Ảnh, cổ vũ cho y: “Đi đi, cẩn thận một chút, cảm thấy không ổn thì nhận thua, thua dưới hắn, ta không mất thể diện.”

Lần này Cơ Vô Ảnh không phản bác Trầm Quân Vi, xiết chặt trường kiếm trong tay, từ từ bước lên lôi đài.

Truy Ảnh vẫn giống như tượng bùn đứng im tại vị trí lúc trước, thấy Cơ Vô Ảnh thần sắc ngưng trọng bước lên đài, trong mắt dấy lên một nhóm lửa nhỏ, khóe miệng khẽ cong lên một đường khó nhận thấy nổi.

Tỷ võ chính thức bắt đầu, song phương lễ phép chắp tay hành lễ, trận luận kiếm này là trận đáng giá và được mong đợi nhất mùa giải, hai người đều là những hắc mã mạnh không lường được, để xem mã lực của ai mạnh hơn, người vây xem dưới đài cũng nín thở, mắt trừng to so với chuông đồng còn lớn hơn.

Cơ Vô Ảnh đang đợi Truy Ảnh xuất kiếm, Truy Ảnh lại đưa mắt nhìn chằm chằm vào y, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Một cơn gió núi thổi qua, trong đất trời tràn ngập khí tức lạnh lẽo tiêu điều.

Tính kiên nhẫn của Cơ Vô Ảnh chả có bao nhiêu, đợi nửa ngày, không thấy hắn động, liền tiên phong rút kiếm giơ ngang ngực, tầm mắt thủy chung không rời khỏi tay Truy Ảnh, Cơ Vô Ảnh biết cánh tay kia một khi đã nâng lên trọng kiếm, nơi này sẽ đột biến phong vân. Nhưng suy đoán của Cơ Vô Ảnh đã sai rồi, lần này Truy Ảnh không hề rút kiếm, chỉ là tụ khí trong lòng bàn tay, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chớp mắt vòng qua người Cơ Vô Ảnh, chưởng khí rét lạnh cắt ngang gió tây, người dưới lôi đài đều bị quét đi thật xa.

Cơ Vô Ảnh cả kinh, thét dài một tiếng, phóng lên cao, trường kiếm trong tay hóa thành một đường phi hồng, cùng y nhân kiếm hợp nhất. Giữa lúc lộn một vòng trên không, kiếm khí vòng cung phân tách thành nhiều đạo quang ảnh, phất ập xuống đầu Truy Ảnh. Uy lực của một kiếm này, đủ để chấn động hồn phách kẻ khác.

Truy Ảnh thế nhưng lại rất bình tĩnh nghênh đón, trong giờ phút sinh tử chớp mắt này, Truy Ảnh giây trước còn bị kiếm khí bao phủ, thoắt nhiên không thấy tung tích.

Cơ Vô Ảnh trong lòng kinh hãi, trực giác quay đầu nhìn lại, Truy Ảnh đã yên ổn đứng sau lưng y, trong mắt hiện lên một nụ cười.

Cái ma đầu kia thế mà lại cười! Bình thường đều là Cơ Vô Ảnh trêu chọc người khác, bao giờ đã bị người trêu chọc qua, nhất thời giận dữ, kiếm phong biến đổi, hướng thẳng vào ngực Truy Ảnh đâm tới.

Mũi kiếm còn cách ngực Truy Ảnh chỉ nửa tấc, nhưng vô luận thế nào cũng không tiến tiếp nổi nữa.

Cơ Vô Ảnh hóa đá, giống như Truy Ảnh mới vừa rồi, đứng không nhúc nhích.

Truy Ảnh tránh kiếm quang, cúi đầu bên tai Cơ Vô Ảnh nói: “Ngươi so với trước kia lợi hại hơn, nhưng nội tức ngươi rối loạn, muốn đánh thắng ta, còn kém rất xa. Có thể đem âm dương nội công chuyển hoán điều hòa, hiện nay trên đời này chỉ có một người là ta, ngươi còn muốn sống, trong vòng ba ngày tới Mai Cốt Chi Địa tìm ta, quá thời gian ta sẽ không đợi. Nhớ kỹ, chỉ cho phép ngươi một người bước vào, nếu mang theo tùy tùng, đó chính là mai cốt chi địa (nơi chôn xương) của bọn hắn.”

Nói xong, Truy Ảnh cởi bỏ huyệt đạo cho Cơ Vô Ảnh, thân hình chợt lóe, đã biến mất không còn thấy bóng dáng.

Đứng trong đám người, Lý Thiên Dận chú ý nhất cử nhất động của Cơ Vô Ảnh, thấy Truy Ảnh điểm trụ huyệt đạo Cơ Vô Ảnh, ghé vào tai y nói nhỏ, liền dùng thính âm nội công nghe xem hắn đang nói gì, lại nghe được Cơ Vô Ảnh hiện đang nội thương rất nặng, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng, lời này của Truy Ảnh tuy có ý cứu mạng, nhưng người này ắt không phải thiện nhân, tuyệt không thể để Cơ Vô Ảnh đi.

Đại hội luận kiếm Hoa Sơn mỗi năm một lần cứ như vậy kết thúc, tất cả mọi người còn không rõ Cổ Chính Kinh làm sao thắng được trang chủ Xích vân sơn trang, nhưng Truy Ảnh biến mất, kiếm thánh đương nhiên thuộc về Phách Đao môn.

Nhưng Cơ Vô Ảnh cũng không ở lại lĩnh cái danh hiệu kiếm thánh này, trong chốn giang hồ có một câu nói: Đi ra gây chuyện sớm muộn cũng phải trả giá. Hoàn toàn được chứng thực trên người Cơ Vô Ảnh, điều này khiến y có cảm giác vô cùng áp chế.

Truy Ảnh… Mai Cốt Chi Địa…

Đã bảo có JQ mà (╯‵□′)╯︵┻━┻Chương này lúc TQV với VA nói về Ẩn Ma, vì chưa xác định có đúng cùng 1 người hay không nên mới xưng hắn (Truy Ảnh) – y (Ẩn Ma), hiện tại biết rồi thì sẽ quay lại cách xưng trước là y.

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s