Yêu nghiệt – Chương 27


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Tinh Vũ

Chương 27. Bình dấm nghiêng rồi

“Đầu óc ngươi hỏng rồi,” Cơ Vô Ảnh lập tức cách xa y, đề phòng cao độ.

Truy Ảnh vẫn cố chấp duỗi tay, buồn bực nói, “Đừng ép ta dùng sức.”

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì, nói thẳng một lời đi.” Cơ Vô Ảnh so với y càng buồn bực hơn.

Truy Ảnh nghiến răng nói, “Trong bụng ngươi có hài tử cũng không tự biết, hiện tại thứ kia có nguy cơ hoạt thai rất cao, nam nhân hoạt thai so với nữ nhân còn nguy hiểm hơn bội phần, ngươi không ăn dược này, chờ máu rong huyết* mà chết.”

*Rong huyết là hiện tượng ra huyết ngoài kì kinh, là sự ra huyết âm đạo bất thường mà không liên quan đến chu kỳ kinh. (Theo camnangbenhly)

“Gì,” Cơ Vô Ảnh ngơ ngẩn, như thấy quái vật nhìn Truy Ảnh, “Ngươi nói cái gì? Nói lại lần nữa.”

Nhẫn nại của Truy Ảnh đều đã dùng hết, trực tiếp dùng hành động nói cho Cơ Vô Ảnh biết giờ phút này y đang cực kỳ phẫn nộ.

Truy Ảnh quỷ mị vọt đến bên người Cơ Vô Ảnh, nhanh chóng điểm huyệt đạo trên người y, cưỡng chế đem dược nhét vào miệng y, một bên thô bạo lột y phục trên người Cơ Vô Ảnh, một bên nghiêm giọng nói: “Ngươi có thể chết rồi sống lại, không phải do trời cao rủ lòng thương xót, cũng không phải do Diêm Vương nhìn lầm sổ sinh tử, là do ta dùng mười năm tuổi thọ trao đổi, ngươi có biết không?!”

“Ngô…” Miệng Cơ Vô Ảnh bị một bàn tay bụm chặt, mùi vị quái dị của dược hoàn vừa vào miệng giống như có sinh mệnh trực tiếp trượt vào yết hầu, hấp tấp lăn xuống bụng. Mà câu nói của Truy Ảnh tựa như một quyền cực nặng trực tiếp nện thẳng vào lòng Cơ Vô Ảnh, hô hấp thiếu chút nữa đình trệ.

“Hồi báo của ngươi rốt cục là gì? Trong thân thể lại có thứ của nam nhân khác!” Ngoại bào của Cơ Vô Ảnh dưới lực đạo đầy căm phẫn của Truy Ảnh bị xé thành vải vụn. Lãnh tĩnh cùng nhớ nhung của Truy Ảnh sau khi phát hiện khí mạch khác thường trong thân thể Cơ Vô Ảnh, đã sụp đổ. Kiếp trước mất đi y, dùng tuổi thọ làm cái giá để đổi lấy cơ hội cho y sống lại, đời này y vẫn tiếp tục dẫm lên vết xe đổ đó, nếu không phải nghiệt chủng kia hợp với mệnh y, Truy Ảnh đã sớm biến nó thành vũng máu.

Cơ Vô Ảnh bị áp chế trên một phiến đá lớn lạnh như băng, Truy Ảnh cứ như vậy phát điên mà kéo xé y.

Cơ Vô Ảnh xấu hổ không thôi, thúc động nội lực, cưỡng chế phá vỡ huyệt vị bị điểm, một cước hung hăng đá vào Truy Ảnh đang điên cuồng.

Truy Ảnh bị đá trúng bụng, rên một tiếng, thối lui nửa bước, lửa giận trong mắt càng rừng rực. Cơ Vô Ảnh không nghĩ nhiều, thoắt cái di chuyển ra phía sau Truy Ảnh, huy chưởng chụp lên lưng y. Di hình hoán ảnh xuất quỷ nhập thần, lần trước thi đấu trên lôi đài bị dịch dung hạn chế, không có cơ hội biểu diễn thực lực của mình, hiện tại Cơ Vô Ảnh bị y khi dễ, đã sớm giận không kiềm được, một chưởng này ẩn chứa mười phần nội lực, nếu vỗ trúng, không chết thì cũng tàn.

Nhưng Truy Ảnh là ai, sao có thể dễ dàng bị Cơ Vô Ảnh đánh trúng, chân y khẽ dịch, thoắt cái thay đổi phương hướng. Cơ Vô Ảnh thừa thế công kích, chưởng chưa kịp tung ra, chợt thấy cánh tay tê rần, một chưởng kia khó khăn lắm mới đánh trúng mặt Truy Ảnh, nhưng lại mềm nhũn vô lực.

“Ta đã nói ngươi không phải đối thủ của ta.” Truy Ảnh cầm cổ tay Cơ Vô Ảnh, ép chân vào cơ thể đang giãy giụa của y, vươn tay đặt lên đỉnh đầu y, chẳng biết dùng võ công gì, Cơ Vô Ảnh cảm thấy nội lực của mình bị y từng chút hút đi.

Sợ hãi trong thân thể vô pháp tự chủ khiến Cơ Vô Ảnh triệt để hoảng loạn, thanh âm mang theo run rẩy: “Ngươi cái tên điên này, rốt cuộc muốn làm gì?!”

Truy Ảnh áp lên người Cơ Vô Ảnh, nhắm mắt trầm giọng nói: “Ta muốn cùng ngươi song tu, đem thân thể ngươi đại thanh tẩy một lần, nội lực của ngươi rất nhanh sẽ bị thứ đông tây kia hút gần như không còn, ngươi thực sự không biết chữ chết viết như thế nào.”

Cơ Vô Ảnh muốn đẩy người phía trên ra, lại phát hiện toàn thân mềm nhũn, không có một chút khí lực nào, ngay cả nói cũng vô cùng phí sức: “Ta… Không muốn cùng ngươi song… tu, mau buông ra…”

“Việc này không phải do ngươi quyết định.” Truy Ảnh bá đạo tuyên bố, lực đạo trên cánh tay lại xiết chặt thêm vài phần.

Cơ Vô Ảnh bị ném lên hồng y trải trên mặt đất, thân trên Truy Ảnh đã trần trụi, bắp thịt rắn chắc chứng tỏ khí khái nam nhân.

Cơ Vô Ảnh nghiến răng nghiến lợi, nhưng khổ nỗi không phải đối thủ của y, tìm đề tài nhằm kéo dài thời gian.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

“…”

Truy Ảnh cởi đai lưng của Cơ Vô Ảnh.

“Đồ điên! Ta không biết ngươi, ngươi còn tiếp tục, ta nhất định không tha thứ cho ngươi.”

“…”

Trung y đã rớt xuống.

“Huynh đài, ta ngươi xưa nay không oán gần đây không thù, thương thế của ta không cần ngươi phải trị, thả ta ra.”

“…”

Tay Truy Ảnh dừng trên tiết khố Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh rống giận: “Này! ngươi câm à? Song tu phải tâm vô sở dục mới có thể hấp thu thiên địa hòa khí, ta thích nam nhân, không thể khống chế, vạn nhất phá công, ta ngươi đều gặp nguy hiểm.”

“Truy Ảnh rốt cuộc nói chuyện: “Song tu ta nói không giống với song tu, ngươi càng hưng phấn, hiệu quả càng tốt.”

Mặt Cơ Vô Ảnh phút chốc đỏ bừng, tên ma đầu này thương đao bất nhập, còn tùy tiện nói mấy thứ làm người khác xấu hổ mà nhẹ nhàng như đang đàm luận thời tiết tốt xấu vậy. Thân thể của nam nhân vốn đã mẫn cảm, không cần quan hệ tình ái với nhau cũng có thể đạt cao trào, Truy Ảnh khí chất độc nhất vô nhị, Cơ Vô Ảnh cũng không phải người cấm dục, nếu y cưỡng chế dụ dỗ, Cơ Vô Ảnh sợ mình rơi vào tay giặc.

Không thể, trăm triệu lần không thể, Cơ Vô Ảnh rất ghét bị uy hiếp, huống chi là loại thân mật này, lần kia ở Vô Lượng cung, tuy y không cam lòng, nhưng đối phương là Lý Thiên Dận, còn có thể chịu được, lần này dù có chết Cơ Vô Ảnh cũng tuyệt không để chính mình lần thứ hai thất thân.

Truy Ảnh bí mật xem xét biểu tình phức tạp của Cơ Vô Ảnh, biết lòng y đang vô cùng xoắn xuýt, vì thế nói: “Nội lực của ngươi bị nó hấp thụ quá nhanh, nếu không có nội lực của ta truyền vào, chỉ dựa vào khỏa dược hoàn kia cũng không giữ được nó. Hơn nữa, ta đối với chuyện kiếp trước của ngươi rõ như lòng bàn tay, nếu có thể khiến ngươi chết đi sống lại, cũng sẽ không trơ mắt nhìn ngươi vì tên nghiệt chủng kia làm mất máu mà chết.”

Giọng Truy Ảnh rất nghiêm túc, nghe chừng lời của y cũng không phải giả, Cơ Vô Ảnh triệt để hỗn loạn, rốt cuộc lai lịch của tên ma đầu này như thế nào, lại có năng lực làm người chết đi sống lại, lần theo kí ức từ trước đến nay, cũng không thể nhớ nổi y là người nào.

Cơ Vô Ảnh vẫn muốn thuyết phục y: “Ngươi nếu có thần lực, lẽ nào không có biện pháp độ khí khác sao? Vì sao còn phải mạo hiểm cùng ta song tu?”

Truy Ảnh nói: “Vì kiếp trước ngươi là người của ta! Ta đợi giờ khắc này đã rất lâu rồi.”

“… Ngươi quả thực chỉ biết nói bậy! Ta căn bản không biết ngươi là ai, lại không bị mất trí nhớ, ngươi nghĩ ta là hài đồng lên ba mà lừa gạt à?”

“Mất trí nhớ?” Truy Ảnh ngoài cười trong không cười. “Là ta phong ấn đoạn chuyện cũ kia, ngươi cho là ngươi mất trí nhớ? Ta vốn mạnh hơn ngươi, ngươi một chút phản kháng cũng không có, ta cần gì phải lừa ngươi.”

“…” Ẩn ngữ từng câu từng câu bị ném ra, trên người nam nhân này rốt cuộc cất giấu bí mật gì.

Đương lúc nói chuyện, thượng y Cơ Vô Ảnh đã bị lột hết, làn da như bạch ngọc, trắng không tỳ vết.

Truy Ảnh bắt đầu bao phủ, thân thể tráng kiện nhưng không hề khiến Cơ Vô Ảnh gia tăng tăng sức nặng, Cơ Vô Ảnh vô cùng bài xích y, nhưng tay chân bị trói buộc, cằm còn bị nắm, xem ra tâm tư chiếm đoạt của y đều rất rõ ràng. Cơ Vô Ảnh cầu xin không được, muốn chết cũng không có cửa, đành phải dùng phép khích tướng: “Ngươi định mang diện cụ song tu với ta? Do dáng dấp quá xấu xí nên không dám gặp người sao?”

Truy Ảnh hơi sửng sốt, lập tức nheo mắt lại, khóe miệng hơi cong lên. Y dùng ngón tay đâm đâm tâm mi Cơ Vô Ảnh, thấp giọng nói: “Ngươi muốn nhìn ta?”

Cơ Vô Ảnh bị y chọt mấy cái, người này khi thì cuồng bá, khi thì lạnh lùng, khi thì lại ôn tồn như vậy, đầu óc liệu có phải bị bệnh không? Cơ Vô Ảnh đang oán thầm, chợt thấy cằm bị đau, độ cong trên khóe môi Truy Ảnh biến thành một đường thẳng, mang theo lệ khí dọa người. “Ta ở bên cạnh ngươi, ngươi còn dám suy nghĩ về ai?”

Ta không… Này… ưm…” Cơ Vô Ảnh đang nói đã bị đôi môi băng lãnh tàn bạo ngậm lấy, đầu lười cuồng dã cạy mở khớp hàm, đảo loạn khắp khoang miệng.

Xâm lược bá đạo thô bạo này lại không làm Cơ Vô Ảnh mê huyễn, trái lại càng ngày càng thanh tỉnh, chợt thấy một dòng nội lực mềm mại từ lòng bàn tay truyền vào, bụng bắt đầu mơ hồ âm ỉ đau.

Mang theo hôn cắn trừng phạt rời khóe môi, kẻ xâm lược mở rộng phạm vi, đưa mắt về phía cần cổ thon dài và lồng ngực bạch ngọc.

Cơ Vô Ảnh bị ánh mắt chiếm giữ tham lam và cường thế của y kinh sợ, không khỏi run lên một chút.

“Ta đau bụng.” Nếu y còn là người, hẳn có thể nghe ra ẩn ý trong lời nói. Chỉ tiếc Truy Ảnh không phải là người, y là một ma đầu.

Y cười nhạt, bàn tay phủ trên bụng bằng phẳng của Cơ Vô Ảnh, “Ăn dược, đau đớn sẽ bình ổn, dược lực cộng thêm chưởng lực của ta sẽ ổn định nó trước, đây là bước đầu tiên.”

Cơ Vô Ảnh cắn răng nói: “Bước thứ hai hẳn là song tu ha!”

Truy Ảnh bông đùa nói: “Như ngươi mong muốn.”

“Ngươi thật mẹ nó không phải người.” Cơ Vô Ảnh tức giận đến run rẩy cả người, da thịt trắng nõn dẫn đỏ ửng lên.

Ngón tay thon dài của Truy Ảnh niết niết môi Cơ Vô Ảnh, ngăn chặn. “Ngươi nói đúng, ta không phải người, người không thể làm được những chuyện ta đã làm. Ngươi hẳn nên cảm tạ ta, chứ không phải nhục mạ ta.”

Cảm giác quặn đau trong bụng càng lợi hại, Cơ Vô Ảnh gắt gao cắn răng chịu đựng, không để mình kêu đau thành tiếng. Có đau đớn chăng nữa cũng không muốn lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt tên ma đầu này.

Truy Ảnh không hề cưỡng chế xâm chiếm, thấy cơ thể Cơ Vô Ảnh khẽ run, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi hột giăng đầy trên trán, tốc độ độ khí chậm lại, cảm giác nhiệt độ trong lòng bàn tay tăng lên, lại đem Cơ Vô Ảnh từ dưới đất đỡ dậy cùng y ngồi đối diện, giơ hai tay y lên, bốn chưởng tương hợp.

Nội lực cường đại mà ôn nhuận cuồn cuộn truyền vào cơ thể Cơ Vô Ảnh, đau đớn trong bụng dưới tác động của nội lực dần bình ổn. Cơ Vô Ảnh thả lỏng thân thể, cẩn thận thoát khí. Tâm hướng nội, thể nghiệm khí cơ qua các huyệt mạch trên thân thể, thần hướng ngoại, cảm ứng bốn phương tám hướng linh khí thiên địa chầm chậm tụ quanh mình, nội ngoại hợp nhất, đạt đến cảnh giới vạn vật giai không.

Âm dương vốn tương khắc, nhưng khi nội lực đạt tới trình độ nhất định, phối hợp âm dương tâm quyết tương giao là có thể khiến hai loại nội lực tự do điều hòa dung hợp. Truy Ảnh dùng khí chuyển giao, đưa nội lực tàn tổn của Cơ Vô Ảnh dẫn vào cơ thể mình, dùng nội lực thuần lương thâm hậu của bản thân dung hòa cùng một chỗ, loại tàn lưu tân, thông qua chưởng lực truyền sang cho y, đây là một lần hoán khí lớn, với người bình thường mà nói đây chẳng khác nào lấy máu đổi máu.

Quá trình dài đằng đẳng lại thống khổ, bất quá trung gian không thể để xảy ra bất cứ điểm sai xót nào.

Trăng xuống trời lên, đêm ngày hoán đổi, hai người đang hoán khí vẫn ngồi yên không nhúc nhích như hai bức tượng đá, ba ngày đối với họ chẳng khác nào một cái búng tay.

Vận chuyển ra dòng chân khí cuối cùng, cả hai đều mồ hôi đầm đìa, Truy Ảnh rốt cuộc thu tay về, từ từ mở mắt. Cơ Vô Ảnh cũng thu tay lại, vận chưởng xuống đan điền, chậm rãi nhả khí.

Tĩnh tọa nghỉ ngơi một hồi, Truy Ảnh đứng lên, hỏi: “Hiện tại cảm giác sao rồi?”

Cơ Vô Ảnh thành thật trả lời: “Khí huyết toàn thân lưu thông, nội lực vận chuyển bình thường.”

Truy Ảnh mặc dù mệt mỏi, nhưng vẫn vươn tay về phía Cơ Vô Ảnh.

“Làm gì?” Người này làm nhiều hơn nói, thật không biết đâu mà lường.

Truy Ảnh nói: “Nội lực đổi mới, cần ngâm dược tuyền, ngươi không đứng dậy, đây là muốn ta bế ngươi?”

Cơ Vô Ảnh trợn mắt lườm Truy Ảnh, cảm thấy y cũng không phải dạng người bỉ ổi ỷ mạnh hiếp yếu, dù miệng lưỡi có hơi độc địa chút.

“Không dám làm phiền ngài đại giá.” Cơ Vô Ảnh tự mình đứng lên, cầm hồng y dưới thân choàng lên người, vừa định buộc đai lưng, chợt thấy toàn thân mát lạnh, y phục đều bị ném vào thủy đàm.

“… Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?!” Cơ Vô Ảnh sắp bị y làm cho phát điên rồi.

Truy Ảnh lại rất bình tĩnh: “Ngâm tuyền mặc y phục, thừa thãi.”

“Ngươi ở nơi hoang vắng lâu ngày, nhiễm tập tính của dã thú rồi hả? Không biết xấu hổ.” Cơ Vô Ảnh tức giận rống to.

Đối với rít gào của Cơ Vô Ảnh, Truy Ảnh lạnh nhạt nói: “Xấu hổ? Y phục che thân là vì người bị cám dỗ, sinh ra ý niệm dâm tà, chỉ giỏi nghĩ ra mấy thứ lừa mình dối người, nếu tâm như nước, cần chi mấy thứ trói buộc đó.”

Hóa ra tên ma đầu kia đã đến trình độ vạn vật giai không, Cơ Vô Ảnh liếc y, cái tên chết tiệt này mà không đợi mấy dịp ham mê háo sắc, có quỷ cũng không tin lời y.

“Ngươi không muốn bị trói buộc, nhưng ta muốn!” Cơ Vô Ảnh bước qua bờ đàm, định bụng nhặt y phục thì cánh tay tráng kiện của Truy Ảnh đã vòng qua eo y, bên tai vang lên giọng nói thâm trầm cường thế: “Ta đây làm y phục cho ngươi.”

Trong dược tuyền, hai người dây dưa cùng một chỗ.

Cơ Vô Ảnh đẩy Truy Ảnh gần trong gang tấc, phiền muộn nói: “Ngươi có thể cách xa ta một chút không?”

Truy Ảnh bắt lấy tay y, lại dán qua: “Lát nữa lại chìm xuống, đừng trách ta không cứu ngươi.”

“… Ngươi đỡ tay ta là được, lộn xộn cái gì?!”

“Ngươi đừng đẩy ta.”

“Ngươi bất động, ta cần gì đẩy?”

“Ngươi không đẩy, ta cần gì động?”

“…” Cùng tên ma đầu này quả nhiên không có cách nào nói lý lẽ.

Cơ Vô Ảnh lảng sang chuyện khác: “Ta thật sự có hài tử? Vì sao đại phu không phát hiện mà ngươi lại phát hiện? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Truy Ảnh nhấc một lọng tóc ướt trên vai Cơ Vô Ảnh, quấn quanh lên đầu ngón tay, nhàn nhạt nói: “Là do Thất Sát thần công ngươi đang tu luyện gây ra, vì nó được một dòng chân khí bảo hộ, đại phu sẽ tưởng đó chỉ là do nội công rối loạn.”

Trầm Quân Vi đích xác tưởng rằng nội lực có vấn đề, nhưng lại nói là do luyện công gây nên, Cơ Vô Ảnh tức thì phản bác: “Ngươi nói bậy, cha ta cũng luyện Thất Sát thần công, chưa từng nghe nói luyện thần công sẽ dẫn tới thể trạng biến dị.”

Truy Ảnh không chút khách khí đáp: “Vì hắn không bị nam nhân áp, vả lại hắn không luyện đến tầng thứ bảy.”

“…” Mỗi lần tên ma đầu này nói xong đều như sấm rền bên tai, đỉnh đầu Cơ Vô Ảnh như muốn nổ tung, như thể sét đánh làm y á khẩu thật lâu không trả lời được. Thân là một nam nhân, loại chuyện mang thai sinh hài tử này là cực kì quái dị, đích xác người bình thường không cách nào tiếp nhận nổi.

Cơ Vô Ảnh nuốt nước miếng nói: “Ta nất định phải sinh, hạ nó?”

Tay Truy Ảnh trượt xuống vùng bụng bằng phẳng của Cơ Vô Ảnh, nhẹ nhàng ấn: “Nam tử mang thai, bội nghịch thiên lý*, nhưng ngươi không phải người đầu tiên. Trước kia cũng có một nam tử ăn thảo dược sau cũng mang thai, nhưng vì thân thể không gánh vác nổi, sau đó hoạt thai, rong huyết mà chết. Ngươi biết võ công, sở dĩ chưa từng phát hiện thân thể mình có dị dạng, nhưng không có nghĩa là có thể bình an sinh sản.”

*Bội nghịch thiên lý: Làm trái với lẽ thường

“Cái này…Quả thực không thể tưởng tượng nổi.” Cơ Vô Ảnh bị y hù dọa phải sửng sốt một hồi.

Nghĩ tới nguồn gốc của hài tử kia, giọng Truy Ảnh nhất thời thay đổi thanh sắc, lạnh lùng hỏi: “Nam nhân kia là ai?”

“Nam nhân nào?”

Cơ Vô Ảnh biết rõ còn cố tình hỏi, loại thái độ không phối hợp này khiến Truy Ảnh càng thêm tức giận, sát khí hiển hiện trong mắt: “Ngươi không chịu nói cũng được, ta gọi ngươi Tử Đồng, ngươi đau đến chết đi sống lại, ta cũng biết ngươi làm chuyện xấu gì sau lưng ta. Vật kia được chân khí chí dương bảo hộ, giang hồ hiện nay, tu luyện nội công chí dương cũng chỉ có hai môn phái, một là Thuần Dương, một là Hoa Sơn, ngươi không nói, ta liền để tất cả mọi người của hai môn phái chôn cùng.”

“Không liên quan tới Thuần Dương.” Cơ Vô Ảnh lanh mồm lanh miệng đáp.

Truy Ảnh hừ lạnh một tiếng: “Thì ra thực sự là người Hoa Sơn, đời trước ngươi thua trong tay bọn họ, đời này còn muốn tiếp tục giẫm lên vết xe đổ?”

“Đây là ý trời!” Cơ Vô Ảnh cũng không hề muốn có bất cứ dính líu gì với người nọ, hết lần này đến lần khác đều bị vận mệnh trêu đùa, lại cùng hắn dây dưa không rõ.

“Ý trời?” Truy Ảnh khinh thường nói: “Chỉ có kẻ yếu mới phải cam chịu ý trời, cường giả chỉ biết cải biến vận mệnh. Ngươi cúi đầu trước cừu nhân, nhục nhã không chỉ mình ngươi, mà còn là toàn bộ Thất Sát cung.”

Thân thể Cơ Vô Ảnh chấn động mạnh, trong lòng hết sức khổ tâm, Truy Ảnh nói không sai, thân phận mình đặc biệt, là đại diện cho toàn bộ Thất Sát cung, Lý Thiên Dận áp không chỉ là khối thể xác, mà còn là toàn bộ tôn nghiêm Thất Sát cung, mình thế nhưng lại mang thai cốt nhục của hắn, phụ thân trên trời có linh thiêng làm sao có thể yên nghỉ.

“Ngươi tột cùng là người nào? Để ta nhìn mặt mũi thật của ngươi một chút.” Cái tên thiết diện nam nhân này và người được giấu trong hồi ức sâu thẳm kia là một sao? Y rõ ràng là một người có máu có thịt, lại có thể khiến người chết nghịch lưu sống lại, còn biết nhiều chuyện của mình đến như vậy.

Truy Ảnh tựa hồ nhìn thấy tâm tư của Cơ Vô Ảnh, trả lời: “Ta có năng lực vượt qua tự nhiên, nhưng không phải do trời sinh, muốn biết ta là ai rất đơn giản.” Truy Ảnh cố ý dừng lại, lấy sự hiếu kì mãnh liệt của Cơ Vô Ảnh nhất định sẽ nghĩ cách tìm cho ra đáp án, dẫu sao điều này cũng liên quan tới vận mệnh của y.

Quả nhiên, Cơ Vô Ảnh vội la lên: “Ra điều kiện.”

Truy Ảnh cười, lần này là phát ra từ nội tâm, y ghé vào cần cổ Cơ Vô Ảnh, hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn từ lực nào đó: “Rất đơn giản, chỉ cần ngươi yêu ta.”

Cơ Vô Ảnh vừa nghe liền nổi giận, cái này là chuyện đục nước béo cò mà ma đầu làm à, thiếu tình thiếu đến điên rồi hả? Cơ Vô Ảnh hiện tại thể lực dồi dào, vốn muốn đánh y một trận, nhưng thân thể Truy Ảnh chẳng khác nào tường đồng vách sắt giam cầm y, cựa quậy thế nào cũng không động nổi.

“Ngươi sẽ yêu ta.” Lời thì thầm của Truy Ảnh như đạo ma chú, theo lỗ tai xâm nhập vào trong đầu. Suy nghĩ của Cơ Vô Ảnh bắt đầu hỗn loạn, cảm giác như trong đầu óc sinh ra một luồng gió xoáy vô hình màu đen, lực hút cường đại cuốn chính y vào trung tâm vòng xoáy.

Cơ Vô Ảnh ngủ, thân thể bắt đầu trượt xuống, Truy Ảnh ôm y, khẽ ấn xuống môi y một nụ hôn: “Mơ đẹp, ta ở trong mộng chờ ngươi.”

2 thoughts on “Yêu nghiệt – Chương 27

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s