Yêu nghiệt – Chương 29


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Tinh Vũ

Chương 29. Việc khó nói

“Việc khó nói,” Cơ Vô Ảnh xoa đầu đau nhức, đối với lý do thoái thác của y chỉ khịt mũi khinh thường, “Những kẻ phạm sai lầm lúc nào cũng tự bào chữa rằng mình có việc khó nói.”

Truy Ảnh Bất đắc dĩ cười khổ, trịnh trọng nói, “Ta cũng không phải vô tình với ngươi, cự tuyệt ngươi vì không muốn ngươi biết ta đang tu luyện ma công.”

Cơ Vô Ảnh cười lạnh nói, “Ta cũng không phải người của thất đại môn phái, sao lại để ý những thứ đó. Bất quá hiện tại ngươi giải thích cũng không còn ý nghĩa.”

Truy Ảnh lắc đầu nói, “Ngươi rất để ý, chỉ là ngươi đã quên. Khi đó cứ ba ngày sẽ có một nữ tử bị đưa vào trang, buổi tối ta đều cùng những nữ tử kia ở chung một chỗ, ngươi vì thế mà theo ta cãi nhau rất nhiều lần.”

“Ha ha, ta không giết ngươi, coi như ta còn tốt bụng chán.” Tên hỗn đản này trước đây trộm người, còn không biết xấu hổ mà nói.

“Ta cùng các nàng không giống như ngươi nghĩ, mỗi đêm ta đều cần hấp thụ âm khí trong cơ thể nữ tử, mượn đó nâng cao võ công, Thất Sát cung các ngươi độc chế tu pháp nội lực, mà ta chỉ có thể dựa vào loại bàng môn tà đạo này mới có thể tu luyện âm tính nội lực.”

Cơ Vô Ảnh nhớ lại thời gian hài đồng tên A Cẩm kia ở Thất Sát cung, y nói như vậy hiển nhiên là đang kiếm cớ, vì thế nói: “Nếu trong mộng hết thảy đều là sự thật, người thuở nhỏ hẳn là đồ đệ của cha ta, muốn học tu pháp nội lực Thất Sát cung cũng không phải vấn đề khó.”

Truy Ảnh lại trưng vẻ mặt khổ sở nói: “Suy nghĩ của ngươi quá ngây thơ rồi, Thất Sát thần công chỉ truyền cho trưởng tử chi chính, cha người vì thiếu Xích Vân sơn trang một cái nhân tình, mới miễn cưỡng thu ta làm đồ đệ, sao có thể truyền thần công cho ta, hơn nữa ta ngốc ở Thất Sát cung chỉ ba năm, trong nhà liền xảy ra chuyện, tuy rằng luyến tiếc ngươi, nhưng không thể không rời đi.”

“Nhà ngươi đã xảy ra chuyện gì?” Lòng hiếu kì trong Cơ Vô Ảnh vốn dồi dào, nghe y nói như thế liền muốn đào sâu vấn đề.

Truy Ảnh chỉ cự kiếm trên bàn: “Tất cả mầm mống tai vạ đều do chuôi Ly Hỏa kiếm này dựng lên, Ly hỏa cũng giống Huyết Ảnh, đều là viễn cổ binh khí vô cùng sắc bén, nhiều thế hệ Xích Vân sơn trang có trách nhiệm thủ hộ thanh kiếm này, mấy trăm năm qua, vô số người đánh chủ ý lên nó, nhưng đều công cốc, mãi cho đến khi huyết chú hiện thế, Hồng Phong lão yêu dựa vào cổ thuật huyết chú, đường hoàng tiến vào Xích Vân sơn trang, cướp đi Hỏa Ly, cha ta cũng chết trong tay hắn.”

Huyết chú? Cơ Vô Ảnh nghĩ tới cái chết của cha, trước đó tưởng do Hoa Sơn gây nên, sau khi được kiểm chứng, cha đích thị trúng một loại trớ chú, dẫn đến khí huyết khô cạn, khi chết toàn thân cứng ngắc, trông như hóa đá, thì ra Xích Vân sơn trang cũng từng gặp ám toán như thế.

Cơ Vô Ảnh nhìn thanh kiếm trên bàn, nếu đúng theo lời Truy Ảnh, kiếm kia đã bị Hồng Phong lão yêu lấy đi, cớ sao bây giờ lại xuất hiện ở nơi này, lẽ nào y đã đánh bại lão già kia?

Truy Ảnh tựa hồ nhìn thấu nghi vấn của Cơ Vô Ảnh, lại nói: “Ta tu luyện một loại cấm thuật, có thể hoàn toàn khắc chế huyết chú, thế nhưng mỗi khi thi triển một lần cấm thuật, tuổi thọ sẽ rút ngắn một năm.”

Cơ Vô Ảnh mở to miệng tưởng chừng có thể nhét vào một quả trứng gà.

Truy Ảnh bị bộ dạng kinh ngạc của y chọc cười, lấy tay nhéo nhéo mặt y: “Kỳ thực ta có lỗi với cha ngươi, ta lúc đó một lòng tu luyện cấm thuật, quên thông báo các ngươi đề phòng Hồng Phong, Hồng Phong đối với binh khi quý hiếm có chấp nhất không bình thường, hắn đánh cắp Ly Hỏa, mục tiêu tiếp theo ắt là Huyết Ảnh, nếu ta thông báo sớm một chút cho cung chủ, hắn có lẽ sẽ không trúng trớ chú.” Nói xong, Truy Ảnh có chút khẩn trương nhìn Cơ Vô Ảnh, sợ y vì chuyện đó mà trách mình.

Quả nhiên sắc mặt Cơ Vô Ảnh ngưng trọng, nhãn thần ảm đạm đi vài phần, ngay lúc Truy Ảnh cho rằng y muốn tức giận, Cơ Vô Ảnh lại nói: “Huyết chú không phải võ công, trừ khi biết phương pháp phá giải nó, nếu không khó mà đề phòng được, việc này không thể hoàn toàn trách ngươi.”

Truy Ảnh nghe y nói vậy, hiển nhiên rất cao hứng, hai mắt rạng rỡ phát sáng, vừa định vươn tay ôm y, Cơ Vô Ảnh lại đẩy lồng ngực y, nói: “Coi như ta biết chân tướng, nhưng vẫn không có cảm giác với ngươi. Ngươi nói ta từng yêu ngươi, như vậy Hoa Sơn Lý Thiên Dận lại là chuyện gì, trong lòng ta hắn so với ngươi nặng hơn nhiều.”

“Lại là tên đó! Đời này ngươi vẫn yêu hắn, thậm chí lại hiến thân cho hắn lần nữa ư?” Truy Ảnh nghiến răng nghiến lợi, thay đổi bộ dạng ôn tồn, giọng nói trở nên lạnh lẽo. Trước khi thi pháp, y chỉ lo tiêu trừ những hồi ức không tốt trong lòng Cơ Vô Ảnh, mà quên loại bỏ cái người hại y phải gieo mình xuống vực kia, một lần sơ sót, càng làm y chạy đi thật xa, đây là điều trăm triệu lần Truy Ảnh không nghĩ tới.

Cơ Vô Ảnh không trả lời y, vươn tay định gỡ mặt nạ của Truy Ảnh xuống, tại nơi mặt nạ tháo ra đó sẽ là gương mặt như thế nào, nếu nhìn thấy khuôn mặt chân thật của y, có thể thức tỉnh một chút hồi ức hay không?

Truy Ảnh lại bắt lấy cổ tay Cơ Vô Ảnh, cúi đầu ngưng mắt nhìn y, đáy mắt là một mảng mịt mù, nhiệt độ trong màn trướng nhỏ đột ngột hạ xuống, lạnh đến nguy hiểm.

Cơ Vô Ảnh sau khi biết chuyện xưa, đối với nam nhân trước mắt này không còn kính nể nữa, thậm chí có thể bình tĩnh chống lại đồng tử đen thẳm khiến người khác khiếp sợ kia, cổ tay bị y bóp có hơi đau, Cơ Vô Ảnh xoay động, muốn thoát khỏi y, lại càng bị dùng sức nắm lấy.

“Ngươi làm gì mà trưng cái bộ dạng muốn giết người này ra hả? Ta chỉ muốn nhìn mặt của ngươi, ngươi đã không đồng ý, ta không nhìn cũng được, buông tay.”

Truy Ảnh buông y ra, ánh mắt sáng tối bất định, chuyển đường nhìn một hồi, cuối cùng chỉ chỉ gò má mình: “Cho ngươi nhìn cũng được, trước thơm chỗ này một cái.”

… Cái đầu ngươi! Còn coi ta như tiểu hài ba tuổi hả. Cơ Vô Ảnh mặc kệ y, nằm nghiêng xuống tiếp tục nghỉ ngơi, chẳng qua không dám nhắm mắt, cảm giác tồn tại của tên ma đầu này quá mạnh mẽ.

Truy Ảnh đâu thèm quản Cơ Vô Ảnh có nguyện ý hay không, mày dày mặt dạn bám bên người y, cánh tay hữu lực cường tráng vòng qua eo y, thấp giọng nói: “Tử Đồng, có muốn trở về thời thơ ấu không? Chúng ta cùng nhau luyện công trong hàn động, cùng nhau bắt cá giữa khe suối, cùng nhau ngồi trên nóc nhà ngắm ánh chiều tà, mỗi lần nhớ tới những thứ đó, ta mới có cảm giác mình còn là con người.”

Cơ Vô Ảnh giãy dụa, buồn bực nói: “Ngươi còn bao nhiêu năm tuổi thọ để ngươi phung phí?”

Truy Ảnh cho rằng Cơ Vô Ảnh lo lắng cho y, dùng khuôn mặt cọ lên cổ y, cười nói: “Dù là một ngày, ta cũng thỏa mãn.” Lòng Cơ Vô Ảnh chợt thắt lại, trong lòng nổi lên một chút khổ não, nam nhân nhìn như lạnh lùng song hiệu quả của lời ân ái lại là số một, bất quá tốt đẹp thì đã sao, y vĩnh viễn đến chậm một bước.

Cơ Vô Ảnh xoay người, đối mặt với y, nghiêm mặt nói: “Ta lúc nào mới có thể đi?”

Co thể Truy Ảnh cứng đờ, trầm giọng hỏi: “Nơi này của ta không tốt sao? Vì sao vội vã muốn đi? Muốn đi tìm cái kẻ ở Hoa Sơn kia sao?”

Cơ Vô Ảnh nhíu chặt lông này, không vui nói: “Ta không đê tiện như ngươi nghĩ, gặp hắn làm chi? Nếu gặp lại hắn, chỉ có thể là lúc đối chiến Hoa Sơn.”

Nghe nói như thế, khóe miệng Truy Ảnh rốt cục xuất hiện một độ cong nhỏ, cánh tay vòng bên hông Cơ Vô Ảnh lại chặt thêm vài phần: “Vậy vì sao muốn rời đi?”

Cơ Vô Ảnh bị y hỏi đến khó hiểu, mình có nhà, có thuộc hạ với bang chúng đông đúc, còn có tâm nguyện vẫn chưa hoàn thành, những chuyện đó đối với Cơ Vô Ảnh mà nói đều rất quan trọng, bây giờ còn chưa phải lúc để ở ẩn, huống chi lại với y.

“Đại ca, mục đích ta tìm tới ngươi ngươi cũng biết, ngươi mất công chữa thương cho ta, muốn thù lao như thế nào? Ở trong phạm vi năng lực của ta, ngươi muốn ta đều có thể cho ngươi, ngươi nói đi.”

Truy Ảnh thở dài một tiếng, bàn tay thò vào nội y Cơ Vô Ảnh: “Ta muốn ngươi.” Ngữ khí của y rất nghiêm túc, bàn tay cẩn thận lướt qua từng tấc da thịt trên người Cơ Vô Ảnh, nơi đi qua như thể mang theo mồi lửa lan rộng giữa đồng cỏ khô, tựa hồ chỉ cần một cơ hội, thân thể cũng sẽ bị mồi lửa này thiêu đốt hầu như không còn.

Thân thể nhạy cảm chưa từng trải qua khiêu khích như vậy, cảm giác tê dại kéo theo tốc độ tim đập gia tốc, thúc đẩy dục vọng nảy sinh, từng nghe nói người mang thai tính dục tăng cao quả nhiên không giả. Tay Truy Ảnh đi về phía bụng Cơ Vô Ảnh, Cơ Vô Ảnh bỗng nhiên co quắp, bắt lấy bàn tay đang sờ loạn của y, cự tuyệt nói: “Không được! Đừng ép ta.”

Truy Ảnh đối lời y mắt điếc tai ngơ, tiếp tục động tác của mình.

Cơ Vô Ảnh ngăn cản không được, dứt khoát buông tay ra, lạnh nhạt nói: “Ngươi mất công cứu ta, thì ra là vì việc này, nếu như ta chết, tâm huyết của ngươi uổng phí rồi, tới đi.”

Cơ thể Truy Ảnh chấn động, dừng lại động tác, y không sợ Cơ Vô Ảnh giãy dụa, chỉ sợ y vứt bỏ bản thân, điều này cho thấy y thật sự nổi giận.

Rất muốn y, nhưng Truy Ảnh không dám hành động thiếu suy nghĩ, vĩnh viễn quên không được lúc ở dưới sườn núi tối tăm tìm thấy thân thể nát vụn của y, loại cảm giác đau đến tột cùng. Kiếp trước nợ y quá nhiều, thương y quá sâu, lại không muốn y nhìn thấy những thứ kia trong mộng, nên mới phong bế kí ức của y.

Vì đạt được [nghịch lưu hoàn hồn chú], Truy Ảnh nhận giặc làm cha, hơn nữa khi thi pháp này sẽ đau đớn như hàng ngàn con kiến cắn xé tim, cảm giác huyết mạch đảo lưu như sự dày vò dưới địa ngục, trừ giảm thọ, còn có cửu tử nhất sinh, đây cũng là nguyên nhiều năm qua không người nào muốn tu luyện cái bí thuật kia. Truy Ảnh nhìn như thể nắm giữ tất cả, nhưng y lại bị người khác điều khiển, vì tránh né sự điều khiển của người nọ, Truy Ảnh giả chết chạy trốn, ở ẩn tại Vạn Kiếp thành, ngỡ rằng tìm được Cơ Vô Ảnh sau khi sống lại liền có thể cùng y như hình với bóng, thế nhưng không nghĩ tới đương lúc dưỡng thương lại bị người khác nhanh chân cướp mất, hận! Hối hận khôn nguôi.

Cơ Vô Ảnh nhìn Truy Ảnh cố nén thu tay lại, trong lòng đột nhiên có cảm giác buồn bực vô cớ, lại không biết mình rốt cuộc mất đi cái gì.

“Để ta nhìn ngươi một chút.” Cơ Vô Ảnh lại một lần nữa giơ tay chạm vào mặt nạ trên mặt Truy Ảnh, lúc này đây Truy Ảnh không tránh né.

Bỏ đi mặt nạ, lộ ra khuôn mặt khiến Cơ Vô Ảnh giật mình.

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s