Yêu nghiệt – Chương 30


Yêu Nghiệt Cung Chủ Trọng Sinh Ký 

Tác Giả:  Mộ Tịch Trúc 

Edit: Bạch Dược / Beta: Rin

Chương 30. Lòng ta nào phải đá

Bộ dáng Truy Ảnh trong tưởng tượng của Cơ Vô Ảnh có sự chênh lệch thật lớn. Ma đầu lạnh lùng khát máu trong truyền thuyết thì ra không phải kiểu người tục tằng xấu xí, chẳng qua có một vết đao như khắc trên khuôn mặt tinh xảo của y, mày kiếm nghiêm nghị, hơn cả là một đôi mắt phượng lóe lên thần thái cuồng dã không thể che giấu, môi mỏng hơi vểnh, khóe miệng như ẩn như không một chút tà khí, cằm khẽ nhếch, mơ hồ lột tả nét kiêu căng.

Y… thật đẹp mắt. Cơ Vô Ảnh nghĩ không ra nên dùng từ gì để hình dung tướng mạo của y, người như vậy chỉ cần liếc mắt một lần cũng khó có thể quên, nhưng Cơ Vô Ảnh lại một điểm cũng không nhớ nổi.

“Thế nào? Bộ dáng của ta khiến ngươi thất vọng sao?” Truy Ảnh một bên giúp Cơ Vô Ảnh thay chút y phục hằng ngày, hứng thú nhìn bộ dạng ngây ngốc của y.

“Ở đây vì sao lại có vết sẹo? Phá hỏng cả hòa nhã.” Cơ Vô Ảnh đưa tay xoa một đường nhạt màu trên mi tâm Truy Ảnh, tiếc hận nói.

Truy Ảnh cong mắt lên, chậm rãi nói: “Cái này thì phải nên hỏi ngươi cái người gây nên, như thế nào lại nhất quyết tặng một đao trên mặt ta.”

“Là ta làm?” Cơ Vô Ảnh trợn to hai mắt, không thể tin được nhìn Truy Ảnh. “Ta luôn thương hương tiếc ngọc, với một mỹ nhân như ngươi, sao có thể hạ thủ ngoan độc như vậy được?”

Truy Ảnh cười ha ha: “Ngươi khi đó nửa phần cũng không nương tay, không thèm nghe ta giải thích, trực tiếp một đao bổ tới, nếu không phải ta cầm lưỡi đao, cắt đi cũng không chỉ mỗi điểm đó.” Truy Ảnh kéo tay Cơ Vô Ảnh đặt ở bên môi khẽ hôn: “Bất quá, chỉ cần ngươi không ngại, bị hủy cũng không tiếc.”

“Vì sao ta lại chém ngươi?” Cơ Vô Ảnh không hiểu hỏi, “Bởi vì cái chuyện dùng nữ nhân để luyện công?” Loại chuyện như nữ nhân tranh giành tình nhân này mình sao có thể làm ra, quá hoang đường.

Truy Ảnh suy nghĩ một chút, nói: “Việc này quả thực có liên quan đến nữ nhân, nhưng cũng không hoàn toàn, là do sau khi ta cự tuyệt ngươi, chả biết làm thế nào ngươi lại dính vào người của Hoa Sơn, ta muốn giết hắn, ngươi lại ra tay ngăn cản, tranh đấu một hồi mới dẫn đến bị thương. Không phải do ngươi cố ý gây nên, vì sau khi thấy thương thế của ta, ngươi hối hận thiếu chút nữa rơi lệ.”

“… Không có khả năng!” Tất cả những gì liên quan đến Lý Thiên Dận y nhớ không sót một chút nào, thế nhưng trong trí nhớ lại không lục tìm được đoạn xô xát đó. Cơ Vô Ảnh không phải kẻ tùy hứng mà bám lấy một người, càng chắc chắn rằng mình đối với Lý Thiên Dận là tình cảm chân thật, hiện tại Truy Ảnh lại nói đó là bởi không có được tình cảm của y mà rời đi. Điểm này thực khiến Cơ Vô Ảnh làm thế nào cũng không tiếp thu nổi.

“Ngươi khôi phục toàn bộ kí ức cho ta, bằng không ta sẽ không tin tưởng lời ngươi nói.”

Truy Ảnh nói: “Nếu tiêu trừ rồi, đương nhiên sẽ không có khả năng trả lại toàn bộ, chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa.”

“Bắt đầu lại lần nữa?” Cơ Vô Ảnh lắc đầu: “Ngươi cướp đoạt ký ức của ta có từng được ta cho phép sao? Ta không biết ngươi, làm sao có thể nói một lần nữa bắt đầu? Trong bụng ta còn có hài tử của người khác, ngươi nói những lời này thực quá buồn cười!”

Truy Ảnh cầm tay Cơ Vô Ảnh nói: “Ta không ngại, ta có thể chờ, chờ ngươi nhận thức ta, tiếp thu ta.”

Cơ Vô Ảnh rút tay về, nhìn Truy Ảnh: “Ngươi rất đẹp, võ công lại cao cường, hơn nữa lại có thần lực, lo gì tìm không được người tốt hơn. Ngươi giúp ta từ cõi chết hồi sinh, ta sẽ không cảm tạ ngươi, bởi vì chính ta cũng không muốn. Bất quá nếu đã có thêm một cơ hội, ta cũng sẽ không để mình sống lại một cách uổng phí. Đời trước, ái tình này ta trải qua một lần, đời này ta không muốn vướng phải. Trong bụng ta đã có hài tử của một người, đã cùng hắn sẽ không tiếp thu thêm người nào, vậy đó, ngươi cũng không cần chờ ta, hay ngươi định chờ ta cả đời?”

Truy Ảnh lặng lẽ nhìn y, ngoại hình còn non nớt nhưng nhãn thần vô cùng kiên định, như hổ phách hoa mỹ, đã trải qua vô số gió táp mưa sa, mới có thể tạo ra kinh thế tao nhã.

Truy Ảnh nhẹ giọng than thở: “Cả đời ta cũng nguyện ý chờ. Ta bây giờ đánh khắp thiên hạ không có đối thủ thì đã sao, rốt cục vẫn chỉ muốn được cùng người mình yêu song túc song tê, không để ý chuyện đời. Tham vọng con người sâu không đáy, đoạt được những thứ mình muốn sẽ lại muốn có những thứ khác, lòng vòng như vậy thật vô cùng lãng phí sức lực, kết quả phát hiện tất cả cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước. Hiện tại, ta chỉ muốn an tĩnh cùng ngươi ở một chỗ.”

Cơ Vô Ảnh dời tầm mắt, trầm ngâm nửa ngày mới nói: “Ngươi có chấp nhất của ngươi, ta có chí hướng của ta. Khi sống lại ta liền âm thầm phát thệ, muốn rạng danh trong võ lâm, Thất Sát cung không có tiếng tăm gì trong nhiều năm, môn phái trong giang hồ cho rằng chúng ta dễ khi dễ, ngươi hẳn nên biết chuyện thất đại môn phát liên thủ tấn công Lạc Anh cốc.”

Truy Ảnh gật đầu: “Sau này ta mới biết được, lúc đó ta đang cùng Hồng Phong lão quái đối kháng, chưa kịp chạy đi tiếp viện, nếu ta sớm biết chuyện cũng sẽ buông việc báo thù mà tới cứu ngươi thì những người đó sao có thể đạt được mục đích.”

Cơ Vô Ảnh lắc đầu, tự giễu nói: “Đúng vậy, là do lúc đó ta sơ suất, gặp phải Lý Thiên Dận, rút về cốc thủ vệ. Hắn đáp ứng ta một mình đến đây, hắn vừa vào nửa canh giờ, thất đại môn phái mang theo rất nhiều đệ tử tràn vào, bởi ta dễ dàng tin vào tên hỗn đản đó nên mới trúng kế, ta thực sự không xứng làm cung chủ Thất Sát cung.” Cơ Vô Ảnh đưa tay che mặt, hối hận tự trách không gì sánh được.

Sắc mặt Truy Ảnh hơi thay đổi, nhưng tức khắc khôi phục, vỗ vỗ lưng Cơ Vô Ảnh, nhẹ giọng nói: “Ngươi đã muốn báo thù, liền ở lại đây tĩnh dưỡng, đợi thời cơ thích hợp, ta cùng ngươi tái xuất giang hồ.”

Cơ Vô Ảnh cười khanh khách nói: “Ngươi đây là tính liên kết cùng ta? Yêu ma liên thủ, ngươi muốn khiến giang hồ nổi lên một hồi tinh phong huyết vũ sao?”

Truy Ảnh cũng cười: “Chỉ cần Tử Đồng vui vẻ, diệt bỏ Hoa Sơn, tàn sát Côn Lôn, thanh trừng Nga Mi, khiến toàn bộ chính đạo môn phái đều phải cúi đầu xưng thần thì đã sao?”

Cơ Vô Ảnh ngẩng đầu nhìn y: “Ngươi nói thật dễ, bộ ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?”

Truy Ảnh nghiêm mặt nói: “Mặc kệ ngươi tin hay không, chỉ cần ngươi nguyện ý, ta liền dốc toàn bộ sức lực giúp ngươi hoàn thành, chỉ sợ lúc đó ngươi lại nhẹ dạ.”

Cơ Vô Ảnh không nói nữa, đúng như lời Truy Ảnh nói, y có đôi khi mềm lòng, không giống nam nhân, thậm chí khi đối mặt với người có thù sát thân là Lý Thiên Dận cũng không nỡ hạ thủ thì làm sao có thể xưng bá võ lâm.

Truy Ảnh phát hiện Cơ Vô Ảnh đang loạn tưởng, vỗ vỗ lưng y, nói: “Không nên suy nghĩ lung tung, cứ nghỉ ngơi cho tốt đã.”

Hôm sau, Cơ Vô Ảnh không xuống giường được.

Sau khi chuyển hoán nội lực, thân thể giống như thay xương đổi thịt, dạ dày cũng khó chịu, đủ loại cảm giác không khỏe hành hạ Cơ Vô Ảnh.

Cơ Vô Ảnh nhìn cái bụng vẫn còn bằng phẳng, trong lòng ngũ vị tạp trần. Cảm giác sắp được làm cha, vừa khẩn trương lại vừa mâu thuẫn. Nếu hài tử thật có thể sinh ra được, làm thế nào nói rõ thân thế cho nó biết? Nếu nó biết người sinh ra nó là nam nhân, nó sẽ nghĩ thế nào? Liệu có xem mình như quái vật không? Một người có thể mang theo nó được sao? Sau khi sinh ra hài tử non nớt làm sao chăm sóc? Nó muốn ăn sữa thì làm sao bây giờ? Đứa bé này bản thân y không muốn, lại không thể không mang, hoang mang giãy dụa trong lòng hành hạ tâm trí Cơ Vô Ảnh không yên.

Hiện tại tất cả đều xa lạ, Cơ Vô Ảnh lại nghĩ đến Truy Ảnh. Vạn Kiếp thành này tựa như viên trân châu chìm giữa sa mạc mênh mông, tuy rằng hoa lệ, nhưng lại bị cát bụi ăn mòn, chẳng biết y làm sao có thể kiến tạo tòa thành như vậy, Truy Ảnh quả thực có chút năng lực phi phàm.

Cơ Vô Ảnh nửa người ngồi dậy, mắt liếc ra ngoài cửa sổ, ngoại trừ cát vàng thì chỉ còn cát vàng, hôm nay khí trời tựa hồ không tốt lắm, một mảnh mờ mịt, chẳng biết canh giờ.

Ngồi yên một hồi, Cơ Vô Ảnh thật đói bụng, xoa nhẹ cái bụng, chịu đựng thân thể không khỏe, bắt đầu mặc y phục.

Y phục bên gối đều không phải của mình hôm qua mà là một bộ hồng y mới tinh, vải đỏ thêu chỉ vàng, cổ áo viền tay có thêu đường viên mây trôi, nhìn qua diễm lệ trong vắt.

Kỳ thực, Cơ Vô Ảnh không quá thích hồng y, quá vui vẻ, quá phô trương, chỉ có tân hôn niềm vui kết duyên mới sử dụng, trong ngày thường ăn mặc vẫn là trắng trong thuần khiết mới phù hợp, nhưng y hiện tại không thể lựa chọn, hoặc là hồng y, hoặc chỉ độc một kiện trung y, Cơ Vô Ảnh lo lắng cho thân thể, vẫn là ưu tiên thân mình trước.

Cơ Vô Ảnh mặc y phục chỉnh tề, dùng trâm cài búi tóc, ngoài trướng có một mặt gương đồng to lớn, Cơ Vô Ảnh chậm rãi bước đi thong thả đến trước gương, nhìn xem mặc y phục như này có cảm giác quái dị hay không.

Trong gương xuất hiện dung nhan tuấn tú hoa mỹ, hai mắt mông lung, khóe miệng mang ý xuân, giữa chân mày mệt mỏi là hồng ấn nổi bật lên, thoạt nhìn như đang không hài lòng. Cơ Vô Ảnh nhíu nhíu mày, vung hai tay áo, ưỡn ngực hóp bụng, cằm hơi nghếch lên, ánh mắt ngưng thần, một lần nữa lại nhìn vào gương.

Lần này, trong gương xuất hiện một thân thể khôi ngô, khí vũ hiên ngang, mày kiếm sắc sảo, đôi mắt đọng hàn khí,  gió thổi tay áo, thắt lưng phong lưu. Cơ Vô Ảnh thầm nghĩ một tiếng: “Thật sự đẹp!’’

Đáng tiếc không phải là mình!

Truy Ảnh cũng là hồng y, cùng Cơ Vô Ảnh đứng sóng vai.

“Chúng ta rất xứng.” Truy Ảnh hài lòng nhìn hai người trong gương đồng: “Nhìn như một đôi phu thê.”

Truy Ảnh cong lên khóe miệng, nhanh cầm tay Cơ Vô Ảnh kích động nói: “Người hiểu ta cũng chỉ có Tử Đồng.”

Độ ấm trong lòng bàn tay Truy Ảnh rất cao, Cơ Vô Ảnh nghĩ sao mà nóng quá, bỏ qua y, nói: “Ngươi thật sự điên rồi, lúc trước ta nói với ngươi rõ ràng như vậy, ngươi vẫn làm những thứ  này làm gì?”

Truy Ảnh nheo mắt lại, có chút không vui: “Ngươi không tiếp nhận là chuyện của ngươi, ta chỉ làm chuyện ta muốn làm.”

Cơ Vô Ảnh khóe miệng giật một cái: “Vô vị.”

Truy Ảnh liếc phần bụng của Cơ Vô Ảnh, thản nhiên nói: “Ngươi có thật sự muốn một mình sinh dưỡng đứa bé này không? Ngươi từ nhỏ mất đi mẫu thân, đã từng trải qua cảm giác mất mát người thân, lẽ nào ngươi muốn hài tử trong tương lai cũng phải mồ côi cha?”

“…” Cơ Vô Ảnh bị y hỏi, lúc trước, cha đối với mình tuy dùng mọi cách chiếu cố, nhưng lại đam mê cùng người luận võ, bình thường không ở trong cốc, cũng vì cảm thấy cô độc, cha mới vì mình liên tiếp tìm bạn chơi cùng, Cơ Vô Ảnh không dám cam đoan trong tương lai có thể vứt bỏ hết thảy, toàn tâm toàn lực chiếu cố hài tử.

Truy Ảnh lại một lần nữa nói: “Ta có thể giúp ngươi.”

Cơ Vô Ảnh cắt ngang y một cái: “Ngươi quả thực rất tài giỏi, đáng tiếc lại không phải điều ta muốn, nếu cần tìm người giúp đỡ, ta cũng sẽ tìm nữ nhân.”

Truy Ảnh hừ nói: “Nữ nhân lắm mồm, ngươi mặc dù đường hoàng không sợ mà tìm nữ nhân, nhưng có nữ nhân nào có khả năng tiếp thu chuyện nam tử thụ thai. Nếu như việc này truyền vào giang hồ, đến lúc đó không chỉ có ngươi, mà ngay cả Thất Sát cung cũng sẽ trở thành trò cười, mà ta đây lại có thể giúp ngươi giấu diếm việc này. Ta cùng ngươi nội lực tương thông, ta còn có thể giúp ngươi an thai, sinh sản.”

Truy Ảnh lời như cảnh tỉnh, Cơ Vô Ảnh nháy mắt tỉnh táo lại, hài tử sinh ra có thể lừa dối, nhưng việc bụng càng ngày càng lớn, muốn giấu diếm đám người Hướng Thiên Nam quả thật khó khăn.

Cơ Vô Ảnh liếc ngang y, bỗng nhiên hiểu ra: “Ngươi đưa ta hồng y, chính mình cũng mặc một bộ, thì ra là muốn cùng ta có đôi có cặp sao?”

Cơ Vô Ảnh mi tâm nhíu chặt, vỗ nhẹ bụng ngồi xuống băng ghế, trong đầu loạn thành một nùi.

Truy Ảnh cũng không vội vàng, dù sao Cơ Vô Ảnh còn phải ở chỗ này tĩnh dưỡng mấy ngày, mấy ngày nay có thể để y suy nghĩ kĩ càng.

Trải qua mấy ngày liên tiếp tự hỏi, Cơ Vô Ảnh quyết định cùng Truy Ảnh trở về Thất Sát cung, một mặt y có năng lực hơn người, cũng từng ở Thất Sát cung qua mấy ngày, công vụ trong giáo tuy có Hướng Thiên Nam xử lý, nhưng có thêm Truy Ảnh trấn thủ, càng thêm dễ bề mọi việc. Về phương diện khác, Hướng Thiên Nam để mình đi tìm Truy Ảnh chữa thương, dẫn y cùng quay về cốc, có thể dựa vào danh nghĩa chữa thương để che giấu chân tướng, chờ đến khi bản thân không thể gặp người khác cũng là lúc bế quan chờ sinh còn có y phụ trợ, càng nghĩ càng cảm thấy chỉ có y làm được.

Ngày hôm đó, Cơ Vô Ảnh gọi Truy Ảnh tới, trịnh trọng nói chuyện.

Cơ Vô Ảnh nói: “Ta có thể mang ngươi về Thất Sát cung, nhưng mọi việc ngươi phải nghe ta.”

Truy Ảnh không phản đối.

Cơ Vô Ảnh còn nói: “Không được ôm mộng không an phận với ta, càng không được động chân động tay.”

Truy Ảnh cau mày, vừa muốn nói, Cơ Vô Ảnh giận tái mặt: “Nếu không đáp ứng, tất cả lời trước đó đều hủy bỏ.”

Truy Ảnh không thể làm gì khác đành đáp ứng, nhưng trong lòng có quyết định của mình.

Cơ Vô Ảnh nói tiếp: “Chuyện hài tử không thể để bên thứ ba biết, về phần Lý Thiên Dận, chuyện với hắn ta sẽ tự giải quyết, ngươi không được nhúng tay vào.”

Nghe đến lời này, Truy Ảnh tức khắc biến sắc: “Ngươi vẫn muốn bảo vệ hắn?! Chuyện này thứ cho ta khó có thể nghe theo.”

Cơ Vô Ảnh cũng không biết tâm tình của mình đối với Lý Thiên Dận là như thế nào, sau lúc tình cảm sôi nổi xảy ra nhiều chuyện liên tiếp không vui, thậm chí đã đến mức lãnh đạm thờ ơ, nhưng thái độ Lý Thiên Dận chuyển biến, Cơ Vô Ảnh cảm giác được, nếu nói lời của hắn ở ngoài Vô Lượng cung xuất phát từ sự hổ thẹn, thì trên lôi đài Hoa Sơn hắn hoàn toàn biết rõ chưởng lực kia có thể làm hắn trọng thương, lại hoàn toàn ưỡn ngực cam chịu. Còn những lời dưới chân núi của hắn, Cơ Vô Ảnh tự nhiên có thể nghe ra ý tứ quan tâm trong đó, chỉ là không muốn thừa nhận, muốn phủi sạch quan hệ với hắn nên mới nói những câu nặng lời như vậy, thế mà nay trong bụng lại có hài tử của hắn, thực sự là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Nhưng vô luận như thế nào, Cơ Vô Ảnh cũng không muốn hắn chết trên tay người ngoài, nhân tiện nói: “Ta với hắn không chỉ là ân oán cá nhân, còn là mối thù lâu năm của môn phái, ngươi tuy uy danh lan xa, nhưng chung quy vẫn không phải là người của Thất Sát cung, nếu dùng danh nghĩa cá nhân đối kháng Hoa Sơn, bọn giang hồ chính phái cùng sẽ họp bầy tiến đánh, thực sự ngu ngốc.”

Truy Ảnh cười lạnh nói: “Ta sẽ sợ bọn chúng sao?”

Cơ Vô Ảnh thở một hơi dài: “Ngươi có thần lực, cũng biết sau này giang hồ xuất hiện cao thủ tầng tầng lớp lớp, ngươi chung quy cũng chỉ bằng xương bằng thịt, bí thuật tổn thọ, ngươi có thể sử dụng được bao lần?”

“Ngươi đang lo lắng cho ta?” Trong mắt Truy Ảnh có chút rực rỡ.

“Ai… Ngươi nghĩ thế nào thì thế đó đi!” Cơ Vô Ảnh cảm thấy thân thể mệt mỏi, không muốn cùng y dây dưa mãi vấn đề này, vẫn nên trở về Thất Sát cung tĩnh dưỡng sớm một chút thì tốt hơn. Đi lâu như vậy, chẳng biết Hướng Thiên Nam và huynh đệ trong cốc hiện giờ thế nào.

2 thoughts on “Yêu nghiệt – Chương 30

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s