[23] Cuộc chơi nghẹt thở


Chương 23.

Biên tập: Tinh Vũ

Lần đầu tiên Quan Trí cảm nhận được đầu mình như sắp bị nghiền nát. Chỉ cách lúc cậu nghĩ có phải mình sắp bị tên khốn Hạ Quân Uyên giết chết hay không thì đau đớn và nghẹt thở kéo dài mấy giây bỗng biến mất.

Đột nhiên cảm giác được đầu mình động đậy lại được, chuyện đầu tiên Quan Trí làm là nhấc đầu mình ra khỏi salon. Vì sao Hạ Quân Uyên bỗng dưng buông tay thì cậu không biết, bây giờ cậu chỉ biết tên này tuyệt đối không phải là người!

“Khụ khụ!” Sau một hồi ho sặc sụa, Quan Trí vội vàng trở người.

Hạ Quân Uyên không biết từ lúc nào đã rời khỏi salon đứng ở một bên, mặt đổi sắc nhìn chằm chằm cậu.

Không thể hiểu nổi người đàn ông này đang suy nghĩ cái gì, dù chỉ chút thì Quan Trí cũng không dám thả lỏng nhìn Hạ Quân Uyên, rất sợ người kia lại bất chợt nổi điên. Nửa dưới trần trụi tuy rằng bất lịch sự, nhưng so với mạng thì thứ kia chẳng quan trọng.

Sau vài giây nhìn nhau, rốt cuộc Hạ Quân Uyên cũng cử động. Có điều không phải y nhào lên, mà là vươn tay gỡ xuống đống băng gạc trên đầu y.

Màu trắng của băng gạc chậm rãi bị tháo ra, một vòng lại một vòng, từng dải rủ xuống nền đất, cho tới khi toàn bộ được tháo ra, bên dưới ấy thấy được rõ vết thương.

Quan Trí ngơ ngác. Trên đầu Hạ Quân Uyên, một vết thương dài được khâu dưới lớp da đầu trông vô cùng dữ tợn. Xung quanh đầu chỉ là từng mảng hồng sậm, khiến người khác cảm giác như da tróc thịt bong.

Nhiều năm như vậy, cậu từng nhiều lần trải qua “tinh phong huyết vũ”, so với vết thương này còn đẫm máu hơn, nhưng không có cái nào khiến cậu cảm thấy sợ như cái này.

Hạ Quân Uyên mỉm cười đưa tay về phía cậu, băng gạc trên tay cũng theo đó mà rơi xuống đất.

“Đây là kiệt tác của cậu, có phải cảm thấy rất có thành tựu không?”

Lặng lẽ nuốt nước miếng, Quan Trí mím chặc môi không nói lời nào.

Lại cười một tiếng, Hạ Quân Uyên bước về trước một bước, cúi người kề sát Quan Trí.

“Nếu có người tạo cho cậu một vết thương trên đầu như thế này, cậu sẽ làm gì đây? Hửm?”

“Nếu người sai là tôi, vậy tôi không còn lời nào để nói.” Quan Trí mở miệng, mặc dù nghe không giống như đang tự bào chữa cho mình, nhưng cậu vẫn không thừa nhận rằng trong tiềm thức của mình lại có ý này.

“A!” Hạ Quân Uyên nhếch mép lên, tựa như hơi thật mật nói một câu: “Nói láo.”

Không đợi Quan Trí tiếp tục biện hộ cho mình, y vươn tay đè đầu Quan Trí vào ngực mình. Động tác này của Hạ Quân Uyên dường như xen lẫn một chút dịu dàng.

Quan Trí ngây người, tư thế gì thế này?

Chôn đầu trong ngực Hạ Quân Uyên, cậu hoàn toàn không biết tình huống này nên xem là thế nào.

Hạ Quân Uyên làm vậy có ý gì? Chẳng lẽ bị mình đánh cho loạn não luôn rồi à? Lúc thì không bình thường, lúc thì càng không bình thường.

Trong mũi đều là mùi của Hạ Quân Uyên, bên tai là tiếng hô hấp của Hạ Quân Uyên, tư thế thân thiết giống như người yêu, Quan Trí “như ngồi bàn chông”. Cả người cương cứng như cá đông lạnh, thẳng phiu, một chút cử động cũng không dám.

Chốc lát sau, Hạ Quân Uyên mới thả cậu ra. Có điều Quan Trí còn chưa kịp thả lỏng toàn thân đang căng thẳng thì động tác kế tiếp của Hạ Quân Uyên làm cả người cậu mềm nhũn.

Hạ Quân Uyên bắt lấy cánh tay Quan Trí, nhẹ nhàng đẩy cậu về phía sau, sau đó cúi người, chuẩn không cần chỉnh ngậm lấy cậu em của Quan Trí.

Trong nháy mắt Quan Trí hít lấy một hơi lạnh lẽo, lập tức cả người như bị tiêm thuốc tê.

Hạ Quân Uyên có thể sẽ giết cậu hoặc làm cậu, nhưng có nằm mơ cậu cũng không nghĩ y sẽ— lúc thì địa ngục lúc thì thiên đường, thay đổi cũng nhanh quá đi, tim sắp hold không nổi rồi!

Chỉ qua vài phút, vị trí của hai người liền đảo lộn.

Loại chuyện này, Hạ Quân Uyên rõ ràng thuần phục hơn Quan Trí, Quan Trí chẳng còn lòng dạ nào suy nghĩ đến việc lúc bình thường y có hay tìm người để luyện tập không, cơ thể cấm dục mấy tháng của mình đột nhiên nhận phải loại kích thích này, hết lần này đến lần khác đều là Hạ Quân Uyên, cảm giác ấy tưởng chừng như có thể làm kẻ đau cũng vui vẻ.

Cảm nhận được đầu lưỡi Hạ Quân Uyên đang liếm quanh nơi đó của mình, hơn nữa còn được bọc trong khoang miệng ẩm ướt, Quan Trí cắn chặt răng, khoái cảm dĩ nhiên là có, nhưng vẫn không thể khiến cậu chấp nhận được biến hóa long trời lỡ đất này.

Định bụng giãy giụa, nhưng lại không dám. Nhỡ đâu Hạ Quân Uyên có suy nghĩ như vừa rồi cậu nghĩ, vậy chẳng phải là muốn— cái này quả nhiên là “báo ứng” sao.

Trên đời này đau khổ nhất là khẩu giao, còn là với hiện tại nữa.

Tâm lý và sinh lý được hưởng thụ là rất tốt, nhưng chỉ có sinh lý được hưởng thụ mà tâm lý phải chịu hành hạ thì đó mới là điểm chết người.

“Đủ, đủ!” Đột nhiên được ăn mặn, sức nhẫn nại của Quan Trí không tốt, hạ thân co quắp liên hồi, tùy thời có thể phun ra. Tay cậu đẩy đẩy vai Hạ Quân Uyên, ý bảo y dừng lại.

Nhẹ nhàng hít một hơi, nghe tiếng rên rỉ của Quan Trí vừa đau khổ vừa thoải mái, Hạ Quân Uyên từ từ nhả thứ trong miệng ra, nhưng lại không lập tức rời đi, ngẩng đầu nhìn gương mặt ửng đỏ của Quan Trí, cười một tiếng.

“Trong thời gian này cậu ở đây cùng tôi, cho đến khi tóc tôi trở về nguyên trạng thì mới dừng.” Giọng nói nghe thật dịu dàng, không hỏi ý kiến cũng không trưng cầu, cơ bản là ra lệnh không cho phép khước từ.

“Ức—” Quan Trí không hiểu y muốn làm gì đây? Cao trào sắp tới rồi bất chợt dừng lại, cảm giác này rất không dễ chịu. Mặc dù bây giờ có bảo Hạ Quân Uyên cho cậu vô toilet giải quyết thì rất không thực tế.

Nhìn bộ dáng mơ mơ màng màng của cậu, Hạ Quân Uyên khẽ cười một tiếng, lần nữa cúi đầu xuống, cho đến khi Quan Trí lần đầu tiên trong đời cao trào trong miệng một người đàn ông khác.

Thế nhưng, đây chỉ mới là bắt đầu.

Ở chung một chỗ với Hạ Quân Uyên, thời gian đã không còn là khái niệm.

Quan Trí rời khỏi nơi đó của Hạ Quân Uyên là lúc trời đã tối đen, trên trời trăng sáng sao thưa, gió lạnh trong không khí làm người ta không khỏi co ro. Quan Trí mang vẻ mặt hoảng hốt đi trên đường, hai chân không ngừng run rẩy, ngay cả nên đi đường nào cũng chẳng biết.

Cậu cảm thấy mình sắp bị ép khô rồi.

Tiết bốn lần liên tiếp, là đàn ông cũng sẽ “lực bất tòng tâm”. Hạ Quân Uyên quả nhiên thật thủ đoạn.

Chỉ mới tới có vài ngày mà cơ thể mình đã yếu ớt đến nước này, Quan Trí không khỏi tự mặc niệm cho bản thân.

Rất may mạng mình và “anh em” của mình đều an toàn rồi, dẫu đây chỉ là tạm thời.

Mặc dù biết Hạ Quân Uyên sẽ không đơn giản mà tha cho cậu, nhưng bây giờ cậu chẳng còn tinh lực nào đi quản mấy thứ đó nữa. Trong đầu rối tung cả lên, hậu quả của việc phóng túng là đây. Hiện tại cậu chỉ muốn ngủ một giấc thiệt ngon, Hạ Quân Uyên cái gì— đi chết đi!

Lê bước chân nặng nhọc, Quan Trí đỡ eo, từng bước rời đi.

Trong tòa biệt thự sau lưng cậu, trước cửa sổ trong một căn phòng, người nọ nhìn bóng lưng rời đi của cậu không chớp mắt.

Cho đến khi hoàn toàn mất bóng, Hạ Quân Uyên xoay người bước vào phòng trong, cầm điện thoại đặt bên cạnh lên, mở danh bạ gọi vào một số, chờ khi có người bắt máy thì không chào hỏi gì cả, đi thẳng vào vấn đề nói: “Thuộc hạ của anh, tôi muốn— Đùa cái gì? Niếp Phong Vũ, tôi lúc nào thì đùa với anh?”


Anh ơi anh bá quá rồi, tym phổi em đây anh cứ lấy thoải mái, miễn để lại thận cho em bán kiếm tiền nuôi giai qua ngày là được

Countdown to new year ( >vO) – o O 2

2 thoughts on “[23] Cuộc chơi nghẹt thở

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s