[9] Cẩu nam nam


Chương 9.

Biên tập: Tinh Vũ | Chỉnh sửa: Quạ nhiều tóc

41

Diện mạo của tôi không phải loại thanh thuần đáng yêu, cũng không quá nam tính. Ngũ quan tổng thể kết hợp cùng một chỗ, nhìn chung trong anh tuấn có đẹp, vẻ đẹp như hàm chứa ý cười, càng cười càng xinh, là loại hình nhìn nhiều một chút liền dằn lòng không nổi.

Xin lỗi! Tôi không phải là chó tự kỉ, thật ra ở trên là kiểu miêu tả gái làng chơi của tôi đó.

Dàn lịch sử đen của tôi rất nhiều có thể xây thành một khu thương vụ, để mà không thất vọng ngút trời, tâm thần mất trí, uể oải đến chết, tôi sẽ dùng clone lướt siêu thoại*, rồi lén tăng thêm một ít fan club với fan group.

*Siêu thoại = siêu cấp đề tài – ý là chỗ mấy fan bàn về idol của mình

Không thể không nói, bộ lọc của fan rất mạnh, làm tôi trong mắt nhóm Thái tiêu vô cùng đẹp đẽ, cũng là trời, là trăng trong lòng bọn họ!

Tôi nhìn bọn họ thả hơi cầu vồng, như được tắm trong gió xuân, từ quan tài bật dậy, đầy máu sống lại!

Thế nhưng antifan chẳng hay ho tí nào. Mấy thiết lập với nhãn như “Thái tùng”, “yêu diễm tiện hóa”, “tâm cơ bitch” bla bla, không phải chỉ dán lên người tôi, mà là liều chết đóng lên người tôi luôn, làm tôi bị đóng đến chảy máu, đóng đến muốn lui giới. Đến nỗi mấy cư dân mạng ngoài giới đều cảm thấy tôi là tên “yêu diễm tiện hóa” lòng dạ vặn vẹo.

Hiện giờ trước mặt “yêu diễm tiện hóa” tôi đây, xuất hiện đối thủ mạnh là “Thiếu niên mông mềm vểnh”.

Đổng Khoa Diệp bằng mọi cách tặng tôi một đống mỹ phẩm chăm sóc mông, xong còn cố tình cười thiệt là nhân hậu vô hại, hỏi tôi có thích mấy món quà này không?

Nhỡ mà đáp sai, thì cái mạng nhỏ toi luôn đó.

Trong lòng tôi mạnh mẽ hò hét “Không—”, há mồm lại nói: “Đương nhiên là thích, những thứ này đều là đồ tốt, Tiểu Đổng em quá khách khí quá có lòng rồi.”

Trước kiểu tình huống này, tôi muốn từ chối cũng không được, nhưng cũng không nên hùa theo nhận hết, đành miễn cưỡng nhận một hộp mặt nạ mông với một hộp kem đất sét cho mông.

Có qua có lại, nếu tôi nhận quà Đổng Khoa Diệp tặng, thế nào cũng phải đưa lại cậu một ít món đáp lễ. Tôi đang cân nhắc xem phải đưa cái gì, chắc có thể tặng đặc sản quê nhà, hoặc là Teddy trong gia tộc chúng tôi, mọi người hầu như đều thích đồ vật.

Vì chuyện này, tôi còn đặc biệt gọi điện hỏi ý kiến của mẹ.

Mẹ tôi suy nghĩ một lúc, liền trịnh trọng nói: “Kiều Hoa, nếu người đó là nam, thì cứ dứt khoát đưa Viagra, hoặc không thì đưa hắn đi kiểm tra sức khỏe tổng quát cũng được.”

Tôi: “…”

Thực xin lỗi!

Nhưng ngẫm lại bản tính của Teddy chúng tôi, cũng khó trách mẹ tôi sẽ đưa ra đề nghị như vậy.

42

Trong bộ phim 《 bóng dáng phản kích 》, Doãn Hoài Mục đóng vai nam chính có hai thân phận, bề ngoài là giáo sư đại học ôn hòa khiêm tốn, trên thực thế, lại là đặc công lạnh lùng nằm vùng lâu dài.

Hai thân phận tương phản rất lớn, anh phải diễn cho ra cảm giác nửa chính nửa tà, nếu không đến tình tiết cuối bí mật bị vạch ra, khán giả khó có thể phân biệt được tốt xấu và lập trường của anh.

Một biến hóa rất nhỏ trong ánh mắt của nhân vật chính, biểu cảm trên khuôn mặt, cùng với động tác nhỏ lúc lơ đãng vân vân, nhiều thêm một chút thì thành khoa trương, ít đi một chút lại thành trống rỗng. Toàn bộ suy nghĩ và chiều hướng phát triển của nhân vật rất khó để khống chế, diễn viên nhất định phải chú ý mỗi một tiểu tiết.

Đối với diễn viên mới vào nghề không bao lâu mà nói, việc này có lẽ là rất khó, nhưng Doãn Hoài Mục liên tiếp nhận thưởng, cũng lấy qua giải Ảnh đế, vốn diễn của anh đáng lẽ nên thành thạo; cơ mà xế chiều hôm nay, lần nào Doãn Hoài Mục cũng không vào được trạng thái, hỏng bét đến mức đạo diễn phải liên tiếp hô cut!

Đây là một cảnh mấu chốt trong phim, đạo diễn Trâu phải qua đây đối diễn với anh, còn tự mình lên sâu khấu diễn cho Doãn Hoài Mục xem. Thật ra vốn không cần thiết phải làm thế, bằng năng lực và kinh nghiệm nhiều năm của Doãn Hoài Mục, hẳn là chỉ một chút liền hiểu.

Phương Đồng đóng vai nữ chính tính tình khá tốt, vẫn luôn phối hợp quay đi quay lại, cũng cười cổ vũ Doãn Hoài Mục, cảm thấy hai ngày nay anh quay nhiều nên mệt.

Nét mặt Đổng Khoa Diệp đầy lo lắng, sợ cơ thể Doãn Hoài Mục còn chưa được tĩnh dưỡng tốt, hoặc là có di chứng nào đó để lại.

Trong phim trường này, chỉ có mỗi tôi là hiểu Doãn Hoài Mục. Dù sao, anh nhoáng cái mất đi nhiều năm ký ức như vậy, hiện tại những người này vô cùng xa lạ đối với anh.

Doãn Hoài Mục ngừng quay nghỉ ngơi một chốc, lần thứ hai quay tiếp thì vẫn bị như cũ.

Bởi vì Doãn Hoài Mục thường xuyên mắc sai lầm, dẫn đến màn này vẫn luôn NG, đạo diễn Trâu đau đầu bất đắc dĩ, chỉ sợ chiều nay Doãn Hoài Mục tìm không được cảm giác, đành quyết định quay cảnh của người khác trước, bảo Doãn Hoài Mục về nghỉ ngơi sớm, mai lại tới.

43

Thấy anh có chút mất mát, tôi chạy vượt lên trước rồi cười với anh, sau đó cùng Doãn Hoài Mục về khách sạn đang ở.

Tinh thần trách nhiệm của Doãn Hoài Mục xưa nay rất mạnh. Tỉ như mặc dù bây giờ mất trí nhớ, không nhớ được tôi, nhưng khi biết được quan hệ giữa tôi với anh, anh cũng chậm rãi thử tiếp thu và học cách đối xử tốt với tôi.

Chó là loài động vật trung thành, gia tộc Berger bọn họ càng coi trọng tình cảm, chú trọng từ đầu tới đuôi, nhận giáo dục như vậy mà lớn lên, Doãn Hoài Mục đương nhiên cũng sẽ không vứt bỏ tôi.

Chỉ là đôi khi tôi có suy nghĩ, bây anh đối xử rất tốt với tôi, là bắt nguồn từ ý thức trách nhiệm trên người, là dốc lòng tuân thủ gia tộc, hay thật sự động tâm, thích tôi nhỉ?

Bây giờ anh không nhớ nổi tôi, nên tôi càng thiên về cảm giác đằng trước. Thế nhưng không thể trách anh, cũng không ảnh hưởng đến việc tôi đối xử tốt và yêu mến anh.

Tôi biết sau khi mất trí nhớ Doãn Hoài Mục còn chưa quen chuyện ngủ chung một giường với tôi, nên tôi tính tách ra, nhưng lại sợ việc này mà truyền ra ngoài, mọi người lại đi trách móc, tạo thành ảnh hưởng không tốt, vẫn là nên ở cùng một phòng thôi.

Cơ mà trong phòng có hai cái giường, tôi với anh vẫn tách nhau ngủ.

Buổi tối, tôi cẩn thận lật xem kịch bản, tự mình nhiều lần cân nhắc về cảnh diễn ban ngày của Doãn Hoài Mục, sau đó kéo anh qua đây: “Hoài Mục, để em giúp anh đối diễn.”

Doãn Hoài Mục giật mình, tôi thì vỗ vỗ ngực, cam đoan với anh: “Anh yên tâm, tốt xấu gì em cũng diễn sắp được mười năm rồi, còn là vai phụ ngàn năm, kiểu diễn này tương đối thành thạo đó!”

Tôi ăn ngay nói thật, một xíu cũng không khoe khoang.

Tuy tôi xuất thân từ ca sĩ, nhưng trải qua nhiều năm như vậy, diễn xuất cũng từ từ tiến bộ. Trong kiếp sống diễn nghệ, tôi diễn vô số vai phụ, bây giờ đã sớm thông suốt, rốt cuộc không định đảm nhiệm vai diễn chính.

Lúc quay phim, tôi luôn luôn ghi tạc địa vị của mình, khi cùng nhân vật chính đối diễn, tôi chỉ là một phông nền, được dùng để tôn lên nhân vật chính, tuyệt đối không thể đoạt diễn. Dần dà, vị trí trước màn ảnh của tôi cũng thành thói, sẽ không che lấp hào quang của nhân vật chính.

Mấy năm nay mặc dù tôi không diễn nam chính, nhưng tiếp xúc rất nhiều với diễn viên, biết không ít tên diễn viên mới, idol đang hot, cũng biết những ảnh đế ảnh hậu, lão hí cốt* bla bla.

*Người có thâm niên/diễn lâu năm

Cho nên nói thật ra, để tôi và Doãn Hoài Mục đối diễn, áp lực không quá lớn, chỉ là hơi ngại chút xíu.

Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm mắt nhập vai nhân vật, khi tôi lần nữa mở mắt ra, tôi sẽ quên đi thân phận của mình, bảo tôi diễn người diễn chó, hóa thành cái cây không động đậy ven đường cũng ok.

Ở cảnh này, tôi tạm thời diễn nữ chính, mà lúc này Doãn Hoài Mục phải bóp cổ tôi, nhưng động tác của anh rất nhẹ, bầu không khí không đúng, vẫn luôn không cách nào nhập diễn.

Doãn Hoài Mục buông lỏng tay ra: “Xin lỗi, có phải làm đau anh không?”

“Không đau, hoàn toàn không đau!” Tôi lắc mạnh đầu, “Hoài Mục, thật ra lúc anh xuống tay có thể mạnh thêm tí, chúng mình lại làm lần nữa!”

Sau đó tôi ngại động tác của anh nhẹ quá, liền nắm tay anh, tay cầm tay chỉ Doãn Hoài Mục cách bóp cổ tôi, cũng chặt chẽ kiềm chặt cằm tôi.

Trong quá trình đối diễn cùng tôi, Doãn Hoài Mục diễn liền diễn, rồi không tự giác mà đắm chìm trong nhân vật. Qua lúc sau, ngược lại là anh dẫn đường cho tôi.

Tuy kí ức trong đầu Doãn Hoài Mục có chỗ thiếu hụt, nhưng kí ức trong phản xạ, còn những bản lĩnh lời thoại đó, về mặt kỹ xảo quản lý và ngôn ngữ cơ thể do anh gom góp nhiều năm, không có khả năng quên đi toàn bộ.

Lúc này, Doãn Hoài Mục dùng tay kiềm chặt cằm tôi, biểu cảm ẩn nhẫn thống khổ, yêu hận đan xen trong mắt, rồi lại lộ ra một loại dục vọng.

Anh dùng lóng tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt của tôi, sau thơm xuống khóe mắt ấy.

Không giống như khi ở trước màn ảnh, đó chỉ là vay mượn. Lúc này đây, Doãn Hoài Mục là hôn thật, nụ hôn dịu nhẹ ướt át, như anh của mười tám tuổi năm đó, rơi vào khóe mắt tôi.

Lòng tôi nóng lên, lần thứ hai nâng mắt nhìn về phía Doãn Hoài Mục, đôi tai chó của anh thế mà lại nhảy ra!

Trao yêu thương ( ˇ෴ˇ ) Nhận nỗi nhớ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s